Xin đừng ép các ngôi sao ra sân Bất cứ lúc nào có khoảng trống là CLB Santos đi đá giao hữu khắp nơi trên thế giới
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Những gì đang diễn ra với M.U, Borussia Dortmund, Real Madrid... trong những ngày này, CLB Santos của Brazil đã làm cách đây hơn nửa thế kỷ.

Tận dụng sự nổi tiếng của một cầu thủ mà sau đó cả thế giới phải gọi "vua bóng đá", Santos đi đá giao hữu trên khắp thế giới, bất cứ lúc nào có một khoảng trống trong lịch thi đấu quanh năm của họ.

Đá với ai không quan trọng bằng đá với... giá bao nhiêu. Đá theo chiến thuật nào, phong độ thế nào, thậm chí là kết quả thế nào, đều không quan trọng bằng việc đá với những ai đứng trong đội hình.

Các hợp đồng thi đấu giao hữu của Santos hồi đầu thập niên 1960 luôn có một chi tiết không đổi: Pele ra sân ít nhất 60 phút. Dù Pele mệt mỏi vì phải thi đấu liên tục, chấn thương bất ngờ, thậm chí... bỗng dưng đau bụng, gánh xiếc Santos cứ phải tuân thủ hợp đồng nếu muốn được trả đủ tiền.

Vua bóng đá Pele được tận dụng tối đa trong các trận đấu giao hữu của CLB Santos hồi đầu thập niên 1960Vua bóng đá Pele được tận dụng tối đa trong các trận đấu giao hữu của CLB Santos hồi đầu thập niên 1960

Sung sức thì sẽ trình diễn, tất nhiên. Nếu đã mệt mỏi, Pele chỉ chạy nước kiệu và cố né tránh va chạm. Góp mặt đủ 60 phút, lập tức ra nghỉ dù chưa mệt mỏi. Vì ông còn phải chường mặt ra sân, theo đúng nghĩa vụ, ở nhiều trận đấu tiếp theo.

Đá giao hữu vì ai?

Ngoài chuyện kiếm tiền của đội bóng, "mùa giao hữu" còn là cơ hội để các cầu thủ tự chứng tỏ mình? Không sai. Nhưng...
Nói chi bóng đá giao hữu. Siêu sao Ronaldo (Brazil) từng lên cơn động kinh, không đủ phong độ thi đấu trước trận chung kết World Cup 1998. Anh không có tên trong bản danh sách cầu thủ ra sân mà ban tổ chức phát đi trước giờ bóng lăn. Bất ngờ phút chót: người ta sửa lại danh sách để Ronaldo đá chính. Anh mờ nhạt như không biết đá bóng. Brazil thua Pháp 0-3. Nghe nói Brazil buộc phải đưa Ronaldo vào đội hình chính để làm đẹp lòng nhà tài trợ của họ.

Về mặt chuyên môn, bóng đá hấp dẫn một phần nhờ những toan tính chiến thuật, những quyết định bất ngờ, những thay đổi kỳ lạ của nhà cầm quân. Leonidas là ngôi sao lớn đầu tiên trong lịch sử bóng đá Brazil (ông là cầu thủ đầu tiên trên thế giới nâng cú sút "ngả bàn đèn" lên hàng nghệ thuật).

Tại World Cup 1938, đội tuyển Brazil đã gây bất ngờ đến mức ngỡ ngàng: Leonidas không có tên trong danh sách ra sân ở trận bán kết (hồi đó chưa có luật cho thay cầu thủ giữa trận).

Brazil thua Italia 1-2, nhưng câu chuyện về Leonidas thì luôn sống mãi, đã gần 80 năm nay. Ý đồ là gây bất ngờ, để Leonidas dưỡng sức cho trận chung kết, hay ông không thể ra sân vì nguyên nhân nào đó? Chẳng quan trọng. Điều quan trọng nhất: như thế mới là bóng đá. Quy định phải có những ai đứng trong đội hình, thi đấu bao lâu, thì chẳng còn là bóng đá nữa.

Ronaldo cho dù có chấn thương cũng vẫn phải đưa vào đội hình chính để làm đẹp lòng nhà tài trợRonaldo cho dù có chấn thương cũng vẫn phải đưa vào đội hình chính để làm đẹp lòng nhà tài trợ

Vì sao phải nhắc lại những chuyện cũ như thế? Vì mùa hè nào cũng vậy, thiên hạ sẽ lại tỏ ra bất bình khi không được xem ngôi sao yêu thích của họ ra sân trong các trận giao hữu "quần quật", từ Á sang Mỹ. Năm ngoái, người ta đòi kiện Barcelona và các nhà tổ chức International Champions Cup: sao không in hẳn vào vé chi tiết "không có Neymar và Lionel Messi"?

Đâu phải những ai mua vé đến sân cũng siêng theo dõi để biết trước rằng các ngôi sao ấy sẽ không tham gia gánh xiếc! Lập luận không đến nỗi vô lý. Vả lại, ai mà chẳng biết: cãi hay có khi lại thắng, nếu các bên quả phải lôi nhau ra tòa. May thay, những chuyện quá xa như thế rút cuộc đã không xảy ra.

Liệu các siêu sao hay nhất đều sẽ có mặt và thi thố ra trò trong suốt mùa giao hữu này? Chịu thôi. Bóng đá không có quy định buộc ai phải ra sân trong trận đấu nào. Lý thuyết đã vậy, thực tế lại càng như vậy!

Chia sẻ

Bình luận 0