Xin đừng bắt Rooney sống theo ý muốn đám đông
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

13 năm trước, Wayne Rooney rời bến cảng Merseyside để tìm về miền danh vọng Manchester. Vào ngày chủ nhật, đứa con xa quê đã chính thức quay về cố hương, nơi đặt những viên gạch đầu tiên đưa anh tới vũ đài bóng đá thế giới. 

Rooney là đội trưởng của M.U và tuyển Anh. Anh nắm giữ kỷ lục ghi bàn ở cả cấp CLB và đội tuyển. Số lần khoác áo Tam Sư của R10 là nhiều hơn bất cứ những ai còn ra sân. Anh đã chinh phạt tất tần tật các trận địa mà đời cầu thủ thèm muốn, ít nhất là trong màu áo “Quỷ đỏ” Manchester: 5 Premier League, 1 FA Cup, 1 Europa League, 1 Champions League và 1 Cúp thế giới các CLB. 

Khi Sir Alex thuyết phục Everton bán Rooney hồi 2004 với giá 27 triệu bảng, ông hoàn toàn tin tưởng đó là bản hợp đồng nội địa quan trọng nhất trong 30 năm trở lại của nền túc cầu sương mù. Bây giờ, anh quay lại Goodison Park, khoác lên mình màu áo mà anh đã trót yêu từ năm lên 9. 

Đó là một quyết định đầy kỳ lạ của Rooney. Cái ngày anh sắp đồ rời Manchester sau hơn một thập kỷ gắn bó, người ta đã tưởng Rooney sẽ chạy theo tiếng gọi đồng tiền từ Trung Quốc và Hoa Kỳ trong buổi xế chiều như nhiều bậc đàn anh đi trước. Rốt cuộc, trái tim vẫn giữ Rooney ở lại vùng lãnh thổ nước Anh. 

Ngay từ khi mới xuất hiện Rooney đã phải chịu áp lực rất lớn từ người hâm mộNgay từ khi mới xuất hiện Rooney đã phải chịu áp lực rất lớn từ người hâm mộ

Sự hiện diện của Rooney giống như phát súng báo hiệu cuộc lật đổ mới từ Everton. Rooney mới 31 tuổi, được Ander Herrara đánh giá là nhân vật vĩ đại nhất lịch sử đương đại bóng đá Anh nhưng đã đánh mất mình trong 3 mùa giải trở lại đây. 

Nhưng bóng đá là như vậy. Everton cam kết chi ra hàng chục triệu bảng để xây dựng một chiến lược mới xoay quanh Rooney. Rõ ràng, những chỉ dẫn quá khứ không còn quyết định nhiều đến thành công hiện tại. Tham chiếu bóng đá ngày nay là “phù hợp hay không phù hợp trong tùy từng hoàn cảnh”. Rooney có thể đã vấp ngã trong chặng cuối ở Old Trafford, nhưng hoàn toàn có thể là hạt nhân chính ở Everton. 

Sự vĩ đại của Rooney không nên và không thể lu mờ bởi những tác động ngoại cảnh. Ở Rooney là cả một bầu trời nhiệt huyết, thái độ quyên sinh và nhu cầu “một người vì mọi người”. Những biểu hiện ấy có thể bị che lấp bởi phong độ sụt giảm vài năm gần đây, nhưng quyết định quay về Everton thay vì tới Trung Quốc “dưỡng già” cho thấy, khát khao chơi bóng đỉnh cao vẫn ngự trị trong trái tim Rooney. 

Ngay tại kỳ EURO 2004 trên đất Bồ Đào Nha, Rooney đã là thủ lĩnh hàng công của Tam Sư. Arsene Wenger tuy khó tính nhưng cũng phải thừa nhận, Rooney là tiền đạo dưới 20 tuổi hay nhất ông từng biết. 

Sức ảnh hưởng mà Rooney tạo ra trong phòng thay đồ đội tuyển lớn tới mức, Sven Goran Eriksson đã ví anh là “Pele của nước Anh”. Chấn thương Rooney gặp phải trong trận tứ kết mùa hè 13 năm trước luôn được xem như lý do khiến người Anh phải sớm dừng cuộc chơi. 

Ở ĐT Anh, áp lực đối với Rooney còn lớn hơn nhiều lầnỞ ĐT Anh, áp lực đối với Rooney còn lớn hơn nhiều lần

Quan điểm của giới quan sát Anh, là không ai ngoài Rooney xứng đáng hơn vị thế người hùng dân tộc, hiên ngang sánh vai với những huyền thoại bóng đá khác. Nước Anh khai sinh ra môn bóng đá, nhưng lại không thể sản sinh ra những biểu tượng túc cầu, cho tới khi Rooney xuất hiện. Nhiều bài hát cổ động ở Old Trafford đã gọi Rooney là “Pele trắng”. 

Oái oăm thay, những kỳ vọng khổng lồ NHM đặt lên vai Rooney đã biến anh thành “con kiến leo thang”, cứ leo được 2 bước là tụt xuống 3 bước, mãi mãi không chạm đỉnh. Dù xã hội có gán cho Rooney biệt danh gì đi chăng nữa, thì anh chưa bao giờ được sống với bản chất thật của mình. 

Rooney không phải kiểu cầu thủ “cánh én làm nên mùa xuân”, một tay gánh vác đưa tuyển Anh thành thế lực toàn cầu. Thực ra, Rooney chỉ là nạn nhân của một thế hệ vàng bị thổi phồng quá mức bởi cánh truyền thông thiếu đi người dẫn đường phù hợp. Những gì Rooney làm được luôn bị (cố tình) lãng quên bởi những thiếu sót cá nhân. Cho tới phút cuối, không ai chịu thừa nhận con người thật của Rooney, và luôn cố gắng bác bỏ những quan điểm Rooney muốn công bố. Rooney đã sống, làm việc theo chỉ thị và ý đồ của đám đông. 

Tâm lý đám đông là một vấn nạn văn hóa tại Anh. Trong trận đấu tri ân người đồng đội cũ Duncan Ferguson hồi hè 2015, khán giả đã đứng lên vỗ tay khi thấy Rooney mặc trên người chiếc áo của Everton. Nhưng ngay sao đó, tất cả lại nhớ tới Rooney như nhân vật đại chúng cần sự quan tâm của dư luận, chứ không phải một Rooney giàu nghĩa khí sống tình cảm.

Tần suất xuất hiện trên trang nhất các mặt báo của Rooney còn nhiều hơn David Beckham, biểu tượng của ngành giải trí. Rooney buộc phải tập nheo mắt dễ thương trước ống kính máy quay, làm quen với ánh đèn sân khấu và hướng tới tiêu chuẩn quý ông trong các sự kiện thảm đỏ. Đấy là chưa kể tới câu chuyện chuyên môn, khi Rooney đã dành 3/4 thời gian đỉnh cao để “làm nền” cho các tiền đạo khác. 

Bản thân Rooney cũng không thể tìm ra cho mình một lối thoát. Cá tính của anh chấp nhận sự thỏa hiệp, và sự thỏa hiệp ấy đã giết chết giấc mơ giản dị nhưng vô cùng cao quý của bản thân: Được là chính mình. Những định hướng truyền thông sai lầm từ ngày trẻ, những vụ thương lượng hợp đồng tốn giấy mực, tất cả những thứ đó đã dẫn tới bi kịch: Rooney đánh mất chính mình. 

Giờ đây khi trở lại Everton, Rooney lại phải chịu gánh nặng là trung tâm cho tham vọng mới của nửa xanh vùng MerseysideGiờ đây khi trở lại Everton, Rooney lại phải chịu gánh nặng là trung tâm cho tham vọng mới của nửa xanh vùng Merseyside

Giống như Beckham, Rooney không thể hoàn tất vai trò của người thủ quân quốc gia. Giống như Beckham, Rooney đã sống trong bão chỉ trích của dư luận. Nhưng nếu Beckham chưa bao giờ bị sỉ nhục và nhạo báng vì danh vọng cá nhân, thì Rooney, bằng cách nào đó, không có được những gì anh đáng có. 

Và thật nguy hiểm, nếu Rooney tiếp tục phải sống theo ý muốn của đám đông khi trở về Everton. Anh là nhà vô địch nước Anh, là đứa con quốc dân nhưng trên tất cả, cần được là chính mình. Bởi sự ảo tưởng từ khán đài và hạn chế trong khả năng điều tiết cảm xúc của Rooney, nhiều khả năng sẽ nhấn chìm anh. 

Hãy trao cho Rooney phần đất diễn anh xứng đáng được hưởng để sau đó, giả như Rooney tiếp tục trượt khỏi đường ray, đó hoàn toàn là lỗi của anh. Bằng không, cả nước Anh phải chịu trách nhiệm trước khiếm khuyết của Rooney.

Chia sẻ

Bình luận 0