Vì sao Conte sẽ không đi vào vết xe đổ của Jose Mourinho?
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 4

So sánh về mặt danh hiệu, Antonio Conte không thể hơn Jose Mourinho. Về mặt am hiểu Chelsea và bóng đá Anh, Conte cũng không vượt trội người đồng nghiệp. Conte có chức vô địch Premier League ngay mùa đầu tới Chelsea? Mourinho cũng từng làm được ở nhiệm kỳ đầu tại Stamford Bridge. Nhưng có một điều mà có lẽ, Conte được kỳ vọng hơn Mourinho: Khả năng duy trì thành công dài hạn. 

Mourinho chưa từng ở đâu quá 3 năm. Ngay cả với Chelsea – “ngôi nhà thứ hai” của Mourinho, cũng không tồn tại ngoại lệ. Người ta nói rằng phương pháp kích động tinh thần của Mourinho chỉ phù hợp với những chiến lược ngắn hạn, giống một cuộc tấn công du kích hơn là cách mạng ở tầm vĩ mô. 

Trong khi đó, Conte dù cũng nổi tiếng là hà khắc, nhưng là một “sát thủ hàng loạt” ở cấp CLB. Ông đã cùng Juve đăng quang Serie A 3 lần liền, dù trước đó số phận của CLB là gắn chặt ở vị trí thứ 7. 

Khác biệt giữa Conte và Mourinho, là một người lấy bản thân làm trọng tâm còn một người coi đối phương là công cụ phục vụ mục đích. Từ đấy dẫn tới hai quan điểm dùng người đối lập. 

Nếu Conte sẵn sàng tìm tòi, thử nghiệm và chấp nhận thất bại ở tiến trình đầu tiên để tìm ra liệu pháp đặc trị vì ông xây dựng đội bóng xoay quanh nền tảng CLB), trong khi Mourinho luôn mặc định với một sơ đồ, một lối chơi ở mọi hoàn cảnh bởi mục đích của Mourinho, là khiến đối phương tự thua hơn là chủ động toàn bộ tìm ra công thức. 

CONTE – CỰC ĐOAN NHƯNG KHÔNG BẢO THỦ 
Sau khi tìm ra công thức 3-5-2 thay thế ý tưởng 4-2-4 ở mùa giải đầu tiên dẫn dắt Juve, Conte đã tìm thấy chìa khóa dẫn tới cánh cửa vinh quang. Nhưng ở vòng đấu cuối cùng (khi đã chính thức vô địch từ vòng 37), Conte đã tung ra đội hình dự bị và chỉ giữ lại Bonucci, Chiellini, Lichsteiner và Pirlo trong đội hình xuất phát. Sơ đồ là 4-3-3.

Đấy là một thông lệ hiếm thấy ở Italia, nơi người ta thường “bung lụa” ở vòng đấu cuối và có một buổi tiệc đón Scudetto thật là hoành tráng. Nhưng Conte có lý do của mình. Ông bảo rằng, phía trước còn một trận chung kết Coppa Italia gặp Napoli.

Vấn đề không phải chuyện có thêm một chiếc huy chương vào bộ sưu tập, mà là những lợi ích mà mặt trận Cúp Quốc gia có thể mang lại. Nếu thắng sẽ đồng nghĩa với một tấm vé đi Europa League. Bây giờ, có thể Juve không cần khi đã vô địch Serie A (tương đương suất dự Champions League) nhưng chẳng phải cách đấy 2 năm, đội đã luôn nằm ngoài Top 6 và có một chiến lược phân bố nhân sự sai lầm ở Coppa Italia hay sao? 

Conte thường xuyên cho các trụ cột như Vidal nghỉ ngơi ở những vòng cuối khi còn làm việc tại JuventusConte thường xuyên cho các trụ cột như Vidal nghỉ ngơi ở những vòng cuối khi còn làm việc tại Juventus

Thực ra, Conte còn muốn cho Pirlo nghỉ ngơi – năm đấy 32 tuổi và đã chơi chưa thiếu trận nào từ đầu mùa. Nhưng vì vị trí của anh này quá đặc thù, không có phương án dự phòng nên đành chịu hy sinh. 

Sang mùa thứ hai, Juve sớm vô địch khi mùa giải còn 3 vòng đấu sau chiến thắng tối thiểu trước Palermo. Ở phần còn lại của Serie A, mỗi trận ông sử dụng một đội hình, với các tuyến tiền đạo – tiền vệ - hậu vệ được xáo trộn. Duy nhất vị trí của thủ môn Storari giữ nguyên. 

Trong quãng thời gian này, duy nhất có Chiellini, Isla và Giaccherini – những người ra sân từ đầu ở vòng đấu gặp Palermo không bị thay thế. Có Pirlo và Vidal chơi 2/3 trận cuối cùng. Còn lại, không một nhân sự nào được lặp vòng. 

Theo quan niệm thông thường, khi mùa giải đã ngã ngũ cũng là lúc HLV tạo điều kiện ra sân cho các cầu thủ dự bị. Tuy nhiên, với Conte, đấy chỉ là một phần của tảng băng trôi. Điều ông chờ đợi từ việc xoay tua đội hình, là tạo ra cảm giác “gia đình” trong toàn tập thể, ai cũng có vai trò của riêng mình. Đồng thời, cũng là một cách giúp nhóm cầu thủ chủ chốt “thả lỏng” cơ thể và trí lực, dành phần năng lượng ít ỏi còn sót lại cho việc lên kế hoạch mùa giải mới. Điều này được thể hiện rất rõ nếu đặt bên cạnh phương pháp của Mourinho. 

Khi tớ Chelsea, Conte cũng có sự thay đổi nhân sự khi cần thiết như việc sử dụng Fabregas ở giai đoạn cuối mùaKhi tớ Chelsea, Conte cũng có sự thay đổi nhân sự khi cần thiết như việc sử dụng Fabregas ở giai đoạn cuối mùa

Ở năm cuối cùng tại nhiệm sở Turin, Conte cũng đứng trước cơ hội vô địch quốc gia ngay ngay sau vòng 35 (gặp Sassuolo). Nhưng phía trước ông, sau đấy 2 ngày, còn là trận bán kết lượt về Europa League gặp Benfica. Rốt cuộc, Conte vẫn mạo hiểm đưa ra quyết định: Cất Lichsteiner, Vidal và Bonucci – ba cầu thủ ra sân nhiều nhất mùa giải (không tính Buffon) trên ghế dự bị. 

Hay ở mùa giải năm nay, từ tháng 2 tới tháng 4, thời điểm Chelsea có ít nhiều dấu hiệu chệch choạc và Tottenham vươn lên mạnh mẽ phía sau, ông đã bố trí Cesc Fabregas đá chính tới 7 lần. Trong một vài trận đấu, Nemanja Matic còn xuất hiện ở ghế dự bị. Hoặc như Willian, với sơ đồ tiền đạo ảo và Diego Costa không đá chính.

HAI MẶT CỦA MOURINHO 
Tất nhiên, Conte không đi theo trường phái xoay vòng như Rafael Benitez. Nhưng ở nhiều thời điểm trong mùa giải, ông sẵn sàng tạo ra những thay đổi lớn lao về vấn đề nhân sự - phần công việc Mourinho không thể làm.

Lần gần nhất vô địch Premier League (Chelsea 2014/15), Mourinho sử dụng đúng 22 gương mặt cho mặt trận Premier League, chỉ nhiều hơn thống kê của Burnley (24). Số trận bình quân/cầu thủ của Chelsea vì thế lên tới 24,5, cao nhất tại giải Ngoại hạng. Một cách ngắn gọn, tần suất thi đấu của đoàn quân áo xanh là rất lớn, gấp đôi Man Utd (13,1).

Mourinho luôn trung thành với công thức “Đội hình chính +3”. Nghĩa là, chỉ có khoảng 14 người nằm trong kế hoạch nhân sự của ông ta. Phần còn lại, hãn hữu lắm mới được vào sân và chỉ để trên ghế dự bị… làm cảnh.

Trong khi đó Mourinho lại thuộc mẫu HLV cứng nhắc với 1 sơ đồ và bộ khung cầu thủ cố địnhTrong khi đó Mourinho lại thuộc mẫu HLV cứng nhắc với 1 sơ đồ và bộ khung cầu thủ cố định

Đấy là điểm mạnh, nhưng vô tình là điểm yếu của Chelsea. Bởi một nghiên cứu của BBC cho thấy, muốn duy trì chiến thắng nhiều hơn 2 năm, thời lượng ra sân/cầu thủ/mùa chỉ dao động từ mức 15,4 đến 18,2. Trong nhiệm kỳ 2 tại Stamford Bridge của Mourinho, cứ một cầu thủ của Chelsea lại xuất hiện ở 24,2 trận – xấp xỉ mức trung bình 24,5 mùa trước như đã đề cập. 27 năm lèo lái Man Utd, Sir Alex dùng tới 28 người/mùa, mỗi người chỉ phải chơi 17 trận. Arsene Wenger không phải ngoại lệ với số liệu 29,5 người/mùa, mỗi người 16 trận. 

Tại Real, thời kỳ hoàng kim của Mourinho cũng kéo dài đúng 18 tháng, tính từ tháng 5/2012 tới tháng 1/2013 (1 Cúp Nhà Vua, đội nhì có điểm số tốt nhất lịch sử La Liga) trước khi bị Barca bỏ xa 15 điểm tại La Liga và bị loại khỏi bán kết Champions League năm thứ 3 liên tiếp. Suốt 3 mùa dẫn dắt Los Blancos, Mourinho chỉ dùng 36 người trong gần 150 trận. Tin tưởng vào Mourinho vào mùa thứ 3, về cơ bản, là sai lầm.

Nói Conte có khả năng tại vị lâu hơn Mourinho ở Chelsea là vì thế.

Chia sẻ

Bình luận 4