U23 Việt Nam và lằn ranh THÀNH - BẠI
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Có một dạng trải nghiệm đặc biệt của nghề phóng viên thể thao mảng báo in, là các bài tường thuật sau trận đấu. Bởi trong một khoảnh khắc chỉ kéo dài vài phút thôi, những người làm nghề như tôi chợt nhận ra, công việc của mình như một ánh xạ phản chiếu lại từ bóng đá. 

1/6/2015 là một ngày như thế. 

Bình thường, các giải VĐQG ở thời điểm này đã kết thúc. Nhưng năm đó, Serie A kết thúc muộn do đình công đầu năm giải dây dưa sang tận tháng 6. Cho đến ngày cuối cùng, vẫn còn 1 suất Champions League chưa xác định. Vì vậy, trận Napoli – Lazio vốn không nổi trội danh tiếng bỗng trở nên quan trọng.

Trận đấy theo lịch đá 2h00 sáng. 4h kém 10 hết trận. 4h kém 5 phải truyền file để in báo. Với người làm báo in, 5 phút kia là địa ngục. Bạn phải làm gì để hoàn thiện một bài tường thuật 500c bao gồm cả dàn trang? Những người như tôi sinh ra để làm công việc ấy.

2h rồi. Bóng vẫn chưa lăn. Đó là sự cố không có trong kịch bản của các biên tập viên. Trước trận, có một nghi lễ tri ân một ai đó trong thành phố. Nghĩa là, kế hoạch ra báo có thể bị đổ bể chỉ vì vài phút “delay” kia. 

Khi đá quả penalty cuối cùng, trung vệ Bùi Tiến Dũng đã phải chịu áp lực cực lớn (ảnh: Hữu Phạm)Khi đá quả penalty cuối cùng, trung vệ Bùi Tiến Dũng đã phải chịu áp lực cực lớn (ảnh: Hữu Phạm)

Chạy vào phòng thiết kế, anh thiết kế nhắn: “2h07 mà không đá thì nghỉ em ạ”. Nhưng nghỉ thì vỡ kế hoạch phân trang. May quá, đúng 2h06 bóng lăn.

Có một yêu cầu bắt buộc của người viết tường thuật: Bạn phải tưởng tượng ra 3 kịch bản khác nhau (thắng - hòa - thua), đặt mình vào cảm xúc và hoàn cảnh của từng ngữ cảnh ấy và "chém gió", để kịp in báo.

Hết hiệp 1, Lazio dẫn 2-0. Trong đầu lẩm bẩm "Chắc rồi". Lọc cọc gõ.

Giữa hiệp 2, Napoli gỡ 2 bàn. Hòa là chết rồi. Đây là kịch bản kinh dị nhất, vì bạn phải chờ từng giây để xem lưới có rung không chứ chẳng thể đoán trước đội nào sẽ thắng để mà viết. Nỗi sợ ấy thật kinh khủng khi quanh bạn, trong khoảnh khắc ấy, không có ai ngoài bốn bức tường hiu quạnh và một cái màn hình tivi. 

Phút 85, Lazio ghi bàn. Nhưng không thể mừng được. Vì biết đâu, Napoli lại gỡ hòa. Mà hòa là lại… chết dở. Trong khi đó, vì bóng lăn muộn hơn dự kiến 6' nên file truyền sang nhà in phải... sớm hơn cả khi trọng tài cắt còi kết thúc trận. Đơn vị tôi làm chỉ là một tờ báo nhỏ, không được nhà phát hành ưu ái cho in muộn.

Rốt cuộc Lazio thắng và giành vé C1. Tôi thở phào vì phần nội dung khoảng phải sửa, chỉ phải chỉnh kết quả lên 4-2 và người ghi bàn. Xong việc cũng là lúc trời tờ mờ sáng.

Cảm xúc hôm ấy thật đặc biệt. Vì đó là lần đầu tiên mấy năm làm nghề, tôi cảm nhận được cái ranh giới mong manh của bóng đá, thấy cái nghề của mình như một ánh xạ phản chiếu lại từ bóng đá vậy.

Một cái click có thể đưa ta thành người hùng, nhưng có thể cũng bắt ta chịu trách nhiệm trước hàng ngàn người bỏ tiền mua báo. Giống như trung vệ Tiến Dũng của U23 Việt Nam trước loạt luân lưu cuối cùng gặp U23 Iraq vậy, ngày hôm đó em là người hùng nhưng nếu như quả sút ấy ra ngoài, em lại là tội đồ.

Bóng đá tuy phi logic nhưng vẫn tồn tại những quy luật. Nó không có chỗ cho chữ "Nếu". Nhưng trong khoảnh khắc 2 giây Dũng ôm đầu tưởng bóng ra ngoài, có thể em đã nghĩ đến số phận của mình vào sáng mai khi lên facebook, hơn 90 triệu “huấn luyện viên online” sẽ thể hiện năng lực phán xét. Có thể, những bài báo phân tích xác suất sút pen sẽ xuất hiện và HLV Park sẽ bị bảo là thiếu nghiên cứu khoa học cho penalty.

Thật may, tối thứ Bảy là những nụ cười, chứ không phải những giọt nước mắt, những cái thở dài và cả những lời chửi rủa.

Chiều nay sẽ là một khoảnh khắc lịch sử khác. Bóng đá Việt Nam sẽ góp mặt trong nhóm tứ đại anh hào châu Á. Và NHM tiếp tục kỳ vọng vào một phép màu khác. Nhưng điều quan trọng, là sau chiều nay, cái gì sẽ đọng lại trong tâm trí khán giả? Vấn đề sẽ thật đơn giản nếu đó là một thắng lợi nữa, nhưng sẽ trở nên trầm trọng nếu là một thất bại.

Chỉ đến khi bóng thực sự lăn vào lưới cảm xúc mới vỡ òa và áp lực mới được trút bỏ. Thế mới thấy lằn ranh giữa thành công và thất bại mong manh đến dường nàoChỉ đến khi bóng thực sự lăn vào lưới cảm xúc mới vỡ òa và áp lực mới được trút bỏ. Thế mới thấy lằn ranh giữa thành công và thất bại mong manh đến dường nào

Khán giả có quyền đòi hỏi, nhưng mọi thứ đều có điểm dừng. Chúng ta được phép mơ lớn, nhưng không có gì là thảm họa nếu cuộc chơi của U23 Việt Nam dừng bước tại Thường Châu trước U23 Qatar. Bóng đá là sân khấu bốn mặt và những người tham gia vào bộ máy vận hành nó luôn phải sẵn sàng trong tâm thế đón nhận những kịch bản khác nhau.

Một khoảnh khắc điên rồ là đủ để phán quyết một trận bóng. Ranh giới giữa thắng – bại, công – tội trong bóng đá cũng mong manh như 1’ nín thở chờ báo tới nhà in lúc rạng sáng. Bóng đá là nghề nghiệp hấp dẫn vì sức hút vô hình của nó, tuy phản logic nhưng nền tảng luôn là sự kỷ luật và đoàn kết.

Nhưng với những NHM “tỉnh táo”, hình ảnh U23 Việt Nam tại Trung Quốc năm nay sẽ mãi mãi ở lại trong trái tim họ. Các em không chỉ điền tên bóng đá nước nhà lên bản đồ thế giới, mà còn đại diện cho hình ảnh thanh niên Việt Nam: Chăm chỉ, quyết tâm và sáng tạo. 

Chia sẻ

Bình luận 1