Vịnh Kỳ

Chia sẻ

Bình luận 0

Barack Obama đang khiến Việt Nam phát cuồng vì sự thân thiện và cởi mở. Louis Van Gaal cũng từng khiến người Manchester thích thú bởi sự gần gũi. Họ có thể cùng chung một triết lý, nhưng lại đi trên con đường khác nhau...
BÚN CHẢ HƯƠNG LIÊN VÀ NHÀ HÀNG WINGS
Thật khó để miêu tả sự phấn khích của người dân Việt Nam với chuyến viếng thăm của Barack Obama. Chưa bao giờ họ có thể hình dung nổi một nhân vật quyền lực nhất thế giới thoải mái với chiếc sơ mi trắng, ghé vào quán bình dân mà không hề báo trước, thưởng thức bia và bún chả. Sau đó, đi ra bắt tay, hỏi thăm tất cả mọi người.

Điểm nổi bật nhất ở Tổng thống thứ 44 của nước Mỹ là tính nhân văn. Xuất thân gian khó khiến ông thấu hiểu và chia sẻ với mọi giai tầng trong xã hội, mọi tôn giáo và sắc tộc. Không có bất kỳ khoảng cách, ông đại diện cho niềm hy vọng đổi thay nhưng không phải ở một nơi nào đó xa xôi. Ông đến với tất cả những người dân, ở ngay bên cạnh họ và truyền cảm hứng. Khi người Mỹ đang hoang mang nhất, thay vì gieo sự tuyệt vọng, ông gieo hy vọng.

Tại Manchester từng có một người như thế. Là Van Gaal. Ông đến Manchester trong bối cảnh MU mất phương hướng và vẽ ra khung cảnh tráng lệ bằng sự thấu hiểu văn hóa và truyền thống.

Chưa bao giờ các manucian cảm thấy có thể gần gũi với HLV của mình đến thế. Nếu có nhu cầu gặp ông, họ sẽ đến nhà hàng Wings vào mỗi tối thứ Bảy.
 
Chắc chắn Van Gaal ở đó. Trong các dịp tưởng niệm thảm họa Munich, ông xuất hiện bên người hâm mộ để nhớ về quá khứ bi thương của Quỷ đỏ. Van Gaal cũng yêu cầu các cầu thủ phải đi bộ ra xe sau mỗi buổi tập để tiếp xúc với các fan và thường xuyên đề cập đến họ để nói lời cảm ơn trong những buổi họp báo.

Bây giờ, ai còn nhớ đến Van Gaal?Bây giờ, ai còn nhớ đến Van Gaal?
Bây giờ, ai còn nhớ đến Van Gaal?
 
AI CÒN NHỚ ĐẾN VAN GAAL?
Nhưng, sau ông đi, có ai nhớ đến? Có lẽ là không. Người ta chỉ nhớ về những trận đấu bị ắc tách về trí sáng tạo, quá nhiều đường chuyền vô giá trị và quá dễ bị đánh bại bởi những đội bóng nhỏ. Họ cũng sẽ nhớ về hình ảnh ông ngồi im bất động trên ghế chỉ đạo với đôi mắt thất thần, hoặc cắm cúi ghi chép trong khi các học trò tuyệt vọng để giành chiến thắng.

Giả sử mỗi khi họ nhớ đến ông cũng là lúc họ hồi tưởng về thời gian của Sir Alex hoặc chờ đợi những đổi thay trong tương lai. Trong mắt các manucian, Van Gaal là một kẻ ưa hình thức và không có nội dung. Ông ta hành động ít nhưng ngụy biện nhiều, không dám nhận trách nhiệm và co rúm trước áp lực.   

Obama và Van Gaal, họ quá khác nhau dù cùng chung triết lý đường phố và phong cách cởi mở. Obama khuyến khích khả năng, Van Gaal giết chết tư tưởng tự do. Obama chứng minh bằng hành động, Van Gaal biện hộ bằng các lý do. Obama để lại thành tựu, với Van Gaal là mớ hỗn độn. Obama thay đổi nước Mỹ, Van Gaal nhấm chìm MU.

Vào tháng 4, tờ New York Times có một bài khá dài, đại ý nói nước Mỹ sẽ mãi nhớ đến Obama khi ông rời Nhà trắng. Nhà báo David Brooks viết, khi một thời đại sắp qua, bỗng nhiên, một cảm giác khác lạ bao trùm, rằng đến bao giờ mới lại có một vị Tổng thống như ông.

Ở Obama toát lên một sự chính trực toàn vẹn, lối cư xử đường hoàng, lịch thiệp và cuốn hút mà trong khoảng thời gian cuối cùng khi ông còn là Tổng thống, những người Mỹ bắt đầu thấy nhớ, dù người thay thế bất kể là ai. Còn Van Gaal, người hâm mộ chỉ muốn thay đổi, muốn một HLV mới ngay lập tức và họ đã có Mourinho

Chia sẻ

Bình luận 0