Từ cái sai của trọng tài Phùng Đình Dũng nói về Luật Bóng Đá
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Một bàn thắng hoàn toàn hợp lệ bị trọng tài Phùng Đình Dũng từ chối vì lỗi "Không Chơi Đẹp". Nhưng cái sai này lại bộc lộ những sai lầm khác của cả ông Trưởng ban trọng tài.

Theo diễn biến trong trận đấu giữa chủ nhà Khánh Hòa và Quảng Nam ở vòng 18 V-League vừa diễn ra vào ngày 30/7 qua, khi tỉ số đang là 1-0 nghiêng về đội khách trung vệ Mạnh Toàn (Quảng Nam) bị chấn thương, tiền vệ đồng đội Huy Hùng đã đưa bóng ra ngoài sân để bác sỹ vào chăm sóc.

Nhưng khi trận đấu trở lại, các cầu thủ Khánh Hòa không trả bóng lại cho Quảng Nam và tổ chức tấn công để có bàn thắng. Tuy nhiên, trọng tài chính Phùng Đình Dũng đã không công nhận vì cho rằng bàn thắng không hợp lệ khi phạm phải luật…Fairplay khá lạ lẫm! Để hiểu thêm, nhà báo Kinh Thi gửi tới độc giả bài viết về vấn đề này

Pha xử lý gây bão của trọng tài Phùng Đình Dũng: từ chối bàn thắng vì nó không Fair PlayPha xử lý gây bão của trọng tài Phùng Đình Dũng: từ chối bàn thắng vì nó không Fair Play

Xin lưu ý luôn rằng, luật bóng đá hoàn toàn không phải là Luật FIFA như nhiều người vẫn tưởng. Và FIFA sau nhiều lần thỏa thuận mới có thể cử người tham dự vào một tổ chức có tên Hội đồng luật bóng đá…

CÁI SAI CỦA TRỌNG TÀI PHÙNG ĐÌNH DŨNG
Việc phủ nhận bàn thắng hợp lệ của Khánh Hòa trong trận gặp Quảng Nam vì lỗi… không fair-play của trọng tài Phùng Đình Dũng sai thì đã quá rõ ràng.

Điều bất ngờ là, “nhờ” cái sai kỳ lạ của ông Dũng mà thiên hạ được biết thêm khối chuyện hay ho khác trong làng cầu quốc nội. Ví dụ, ngay cả trong giới bóng đá, cũng đã có người cho rằng như thế là đúng, là… luật mới của FIFA!

Hoặc như ông trưởng ban trọng tài Nguyễn Văn Mùi, vốn có địa vị tối thượng trong giới trọng tài ở làng bóng Việt, cũng nói không thật thuyết phục, thậm chí nói sai cả các khái niệm cơ bản về Luật Bóng Đá. Trước khi nói thêm về Luật Bóng Đá, chúng ta hãy xem ông Mùi nói chưa thuyết phục chỗ nào.

“…Chỉ có một trường hợp duy nhất là khi trọng tài thả bóng chạm đất, cầu thủ không trả bóng cho đối phương mà đá bóng vào cầu môn thì không tính bàn thắng…”.

Tuy nhiên, ông Nguyễn Văn Mùi cũng hiểu sai nốt về tình huống nàyTuy nhiên, ông Nguyễn Văn Mùi cũng hiểu sai nốt về tình huống này

Vậy theo ông Mùi, khi trọng tài thả bóng chạm đất thì cầu thủ (đầu tiên chạm bóng) phải trả bóng cho đối phương? Nếu anh ta không sút nhưng cũng không trả bóng cho đối phương mà phối hợp cùng đồng đội rồi ghi bàn thì bàn thắng có được công nhận?

Nếu cầu thủ ấy trả bóng cho đối phương (như chính lời ông Mùi), nhưng đối phương cố tình không chạm bóng, thì đội còn lại… phải làm sao? Cần nhớ: chúng ta đang bàn về một tình huống mà trận đấu đã bước sang phút bù giờ và một bên chỉ muốn câu giờ, nên họ chạm bóng làm gì!

Tóm lại, câu nói “cầu thủ không trả bóng cho đối phương mà đá bóng vào cầu môn…” của ông trưởng ban trọng tài là hoàn toàn vô nghĩa. Bây giờ, chúng ta hãy nhân tiện tìm hiểu về chuyện đáng nói hơn: luật bóng đá.

LUẬT BÓNG ĐÁ CHỨ KHÔNG PHẢI LUẬT FIFA!
Luật Bóng Đá là một bộ luật rất đơn giản, gồm 17 điều. Đấy là những điều mà bất cứ trận đấu hoặc giải đấu nào cũng phải tuyệt đối tuân thủ. Đấy là những điều mà nếu vi phạm, môn chơi sẽ không còn là bóng đá nữa. Cụ thể, đấy là 17 điều gì, mời bạn… tra khảo (một cách dễ dàng) trên internet.

Luật bóng đá không phải là của FIFA (nên không thể gọi đấy là luật FIFA). Khi FIFA ra đời vào năm 1904 thì luật bóng đá đã có rất từ lâu. Luật này do một tổ chức gọi là IFAB (International Football Association Board – tạm dịch là Hội đồng Luật bóng đá) quản lý từ năm 1886.

Luật Bóng Đá do IFAB soạn thảo và có từ trước khi FIFA ra đờiLuật Bóng Đá do IFAB soạn thảo và có từ trước khi FIFA ra đời

IFAB gồm 4 đại diện từ các LĐBĐ Anh, Scotland, Bắc Ireland, Xứ Wales. Muốn thay đổi luật bóng đá, phải có 3/4 phiếu thuận của các thành viên IFAB. Sau này, có một thỏa thuận cho phép FIFA cử thêm 4 thành viên vào hàng ngũ IFAB.

Như vậy, IFAB hiện có 8 thành viên. Vẫn phải có 3/4 số phiếu thuận (tức ít nhất 6 phiếu thuận) thì mới có thể đổi luật bóng đá. Với cơ cấu này thì tự thân FIFA không thể đổi luật, nhưng muốn đổi luật thì dứt khoát phải có sự đồng thuận của FIFA.

Còn chuyện thủ tục thì ai muốn đề nghị cũng được, cứ đề đạt qua LĐBĐ nước mình, rồi LĐBĐ gửi tới FIFA và FIFA tổng hợp các đề xuất để đưa ra phiên họp thường niên của IFAB… Đấy hẳn nhiên là tiểu tiết.

Thế thì, đâu là những chuyện không thuộc về luật bóng đá? Số lần thay người mỗi trận chẳng hạn. Mỗi giải có điều lệ riêng, tùy thích. Các trận giao hữu không thuộc giải nào, hai bên cứ việc thỏa thuận với nhau.

Một ví dụ khác: cách xếp hạng các đội đồng điểm (xem trọng kết quả đối đầu trực tiếp, hay hiệu số bàn thắng-bại, hay thương số bàn thắng/bại…). Hoặc cách chọn đội đi tiếp trong thể thức knock-out: tái đấu, hay bốc thăm, hay đá luân lưu 11m…

Điều lệ mỗi giải mỗi khác, miễn không vi phạm luật bóng đá. Theo luật bóng đá, cầu thủ lĩnh 2 thẻ vàng trong một trận đấu  phải bị đuổi khỏi sân. Hết. Cầu thủ ấy có bị treo giò ở trận kế tiếp hay không, tùy điều lệ giải. Cũng tùy điều lệ mà người ta treo giò hoặc không treo giò một cầu thủ đã lãnh thẻ vàng tới 2 lần, 5 lần hoặc 10 lần trong một giải đấu (ở những trận khác nhau).

Hãy trở lại với câu chuyện của trọng tài Phùng Đình Dũng. Khi trọng tài tước một bàn thắng vì “tưởng rằng” cầu thủ ghi bàn đã việt vị hoặc đã phạm lỗi trước khi ghi bàn…, thì đấy là sai sót trong nhận định của trọng tài.

Những cái sai ấy phải được giữ nguyên (ai mà chẳng có lúc sai – theo nghĩa nhìn sai, nhận định sai). Nói theo ngôn từ chuyên môn thì đấy là “lỗi nhận định”. Còn khi trọng tài không công nhận bàn thắng vì cho rằng… phạm luật fair-play, thì cái sai ấy đã vi phạm Luật Bóng Đá.

Luật bóng đá ấn bản mùa giải 2016/17Luật bóng đá ấn bản mùa giải 2016/17

Cái sai ấy làm cho trò chơi không còn là môn bóng đá nữa. Luật bóng đá không có quy định nào như vậy. Đấy là “lỗi kỹ thuật”. Gặp lỗi này thì trận đấu không còn giá trị. Bóng đá không công nhận một trận đấu như vậy nữa. Cách khắc phục như thế nào?

Ở những nền bóng đá hành xử đúng luật, người ta dứt khoát phải hủy bỏ các trận đấu như thế - bởi đấy là trận đấu vô nghĩa, là trận đấu không nằm trong khuôn khổ luật bóng đá. Bóng đá Việt Nam có làm như thế hay không thì… không biết.

Cuối cùng là chuyện “trọng tài thả bóng” mà ông Nguyễn Văn Mùi có đề cập. Việc này thật ra chẳng liên quan gì trong “vụ Phùng Đình Dũng”. Nhưng hãy cứ xem nó như thế nào. Đây là một phần của luật 8 trong luật bóng đá, nói về tình trạng “bóng trong cuộc và bóng ngoài cuộc”.

Nếu trọng tài dừng trận đấu vì chuyện bất khả kháng (vì bất cứ lý do gì, không thuộc phần lỗi bên nào, chẳng hạn: có cầu thủ chấn thương cần cấp cứu, có người lạ chạy vào sân bóng, bóng nổ hoặc xì hơi…) thì sau đó, trận đấu tiếp tục bằng việc trọng tài thả bóng ở vị trí đã tạm ngưng trước đó.

Nếu vị trí ấy nằm trong khu cấm địa thì việc thả bóng được tiến hành ở vạch 16m50 (song song vạch cầu môn). Bóng chưa vào cuộc khi chưa rơi xuống đất. Cầu thủ đầu tiên chạm bóng không được sút trực tiếp vào khung thành. Nếu sút vào khung thành thì tính rằng bóng đã đi hết đường biên ngang!

Theo kinhthi.net

Chia sẻ

Bình luận 0