Tiqui-Taca vẫn đang cản bước Barca của Enrique
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 1

Sự thống trị càng bền vững, thì sau khi bị hạ bệ, người ta càng khó trở lại. Khó khăn hiện nay của Enrique chính là "mặt trái" của thời kỳ vàng son Tiqui-Taca. Làm sao Barcelona dám rũ bỏ niềm tự hào ấy, cho dù Enrique muốn thay đổi, một cách đúng đắn và can đảm?

Kết quả hòa và thế trận bế tắc trước Malaga cuối tuần qua chỉ là một trong nhiều dẫn chứng nói lên sự sa sút của Barcelona trong mùa bóng này. Họ thua các đối thủ yếu Celta Vigo, Alaves và không thể thắng Atletico Madrid tại Nou Camp. Họ phơi áo trên sân Man City ở Champions League.

Vấn đề ở đây không chỉ đơn thuần là liệt kê các trận đấu mà Barcelona không thắng (đâu ai thắng mãi). Thứ nhất, mùa bóng chỉ mới diễn ra 3 tháng. Khoảng chục năm nay, hiếm khi Barcelona sớm có dấu hiệu rơi vào tình trạng bế tắc trong khá nhiều trận đấu như vậy. 

Thứ hai, đấy là vấn đề mang tính hệ thống. Điểm tương đồng lớn nhất trong các thất bại nêu trên là sự nan giải của HLV Luis Enrique. Đặc điểm của Barcelona trong tay ông là cái mới thì không hay, mà cái hay thì không mới. Dường như Enrique chưa thể tìm được lối ra, khi Barcelona đang có nhu cầu đổi mới về nhiều mặt.

Bản hợp đồng vừa được gia hạn đến năm 2023, với mức lương vào loại cao nhất trong đội, cho thấy Barcelona vẫn xem Sergio Busquets là cầu thủ quan trọng nhất của họ (vâng, Busquets chứ không phải bất cứ ai trong bộ ba M-S-N). 

Vì Busquets không chỉ là một ngôi sao, là trụ cột giữa hàng tiền vệ. Anh còn là tinh thần, là biểu tượng của Barcelona, sau khi Carles Puyol và Xavi chia tay, Andres Iniesta thì đã 32 tuổi. Tất nhiên, một Busquets ở tuổi 28 vẫn đang sở hữu phong độ đỉnh cao. Anh được khen ngợi khá nhiều trong trận đấu gần đây nhất của ĐT Tây Ban Nha.

Barca hiện vẫn phải dựa vào khả năng chuyền bóng và điều phối của Busquets, một biểu tượng của Tiqui-TacaBarca hiện vẫn phải dựa vào khả năng chuyền bóng và điều phối của Busquets, một biểu tượng của Tiqui-Taca

Và đấy chính là... rắc rối của Enrique. Vẫn như gần chục năm trước, "biểu tượng Barcelona" trước tiên cứ phải là cây chuyền bóng cừ khôi. Độ chuẩn 94,7% (như ở trận giao hữu Anh - Tây Ban Nha), hoặc đại khái như thế. Lối chơi cũng như sở trường của Enrique đòi hỏi có nhiều đồng đội xung quanh, ở cự ly gần. Barcelona mà chơi như thế, họ sẽ rơi vào lối mòn Tiqui-Taca, trong hoàn cảnh bóng đá đỉnh cao đâu bao giờ ngừng tiến hóa!

Ai nấy đều biết: Enrique đã truyền đạt lối chơi trực tiếp hơn, hiệu quả hơn, từ vài năm qua rồi. Barcelona bây giờ phải đưa bóng tới bộ ba tiền đạo M-S-N bằng một con đường nhanh nhất, đơn giản nhất. Chơi như thế, tất phải chấp nhận giảm thiểu tầm ảnh hưởng của Busquets ở hàng tiền vệ. 

Anh vẫn chuyền bóng chính xác, nhưng tần suất có bóng thì đã giảm đi đáng kể trong 2 năm nay. Mà theo thói quen, Barcelona cứ phải lên bóng qua chân Busquets. Hệ quả là nếu đối phương quây được Busquets thì hàng công của Enrique bế tắc. Đấy chính là con đường dẫn đến hàng loạt thất bại nêu trên của Barcelona.

Nhờ biết cải thiện hệ thống phòng thủ, nhất là cách đối phó với tình huống cố định (điều này có thể tập được), Enrique làm "cú ăn ba" ngay trong mùa bóng đầu tiên dẫn dắt Barcelona. Nhưng muốn hướng đến cả một tương lai lâu dài, đấy lại là điều chưa đủ. Phải thay đổi cách chơi, thậm chí thay đổi cả hình ảnh truyền thống. Đây là điều cực khó. Enrique quả đáng khâm phục khi ông dám chọn con đường này. Nhưng, đâu dễ thành công!

Phải chờ hơn 3 thập kỷ, Real Madrid mới trở lại ngôi vô địch Cúp C1/Champions League. Ajax hoặc Bayern cũng phải chờ đợi hơn 2 thập kỷ. Đấy là các đội từng thống trị châu Âu suốt nhiều năm liền. Brazil trên đấu trường World Cup cũng thế thôi. 

Chia sẻ

Bình luận 1