Thấy gì từ việc Công Vinh cô đơn?
Hải An Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 4

Trong bóng đá, người ta hay nói đến cụm từ mỹ miều “cùng chung màu cờ sắc áo” hay “cùng chiến đấu vì màu cờ sắc áo”. “Hiện tượng” U23 Việt Nam hồi cuối năm ngoái chính mà một minh chứng mạnh mẽ cho thấy sức mạnh của việc “chung một màu cờ sắc áo” quan trọng như thế nào. Nhưng, ở nhiều trường hợp, sức mạnh này chỉ mang tính hình thức. 

Theo những gì cựu tiền đạo Lê Công Vinh nói ra trong cuốn tự truyện “Phút 89” mới phát hành, anh là một ngôi sao cô đơn, một cầu thủ bị cô lập bởi những đồng đội đang khoác chung tấm áo đỏ của ĐT Việt Nam hay tại những câu lạc bộ như Sông Lam Nghệ An, Hà Nội T&T, Becamex Bình Dương. Sự cô lập này thể hiện qua việc không tạo điều kiện thi đấu tốt trên sân cỏ và không chơi cùng ngoài cuộc sống. 

Công Vinh là một tiền đạo, công việc của anh là ghi bàn, đem lại chiến thắng cho đội bóng. Nhưng anh không thể thực hiện được việc đó một mình, mà phải được các đồng đội hỗ trợ tuyệt đối bằng cánh bơm bóng hay kiến tạo cơ hội. Song như những gì Công Vinh nói ra trong cuốn tự truyện được người khác chấp bút, anh thường bị “đói bóng” do đồng đội không chịu chuyền. 

Bóng đá là thứ giúp những cậu bé nghèo đổi đời, như tấm bằng cử nhân đại học hay suất xuất khẩu lao động vậyBóng đá là thứ giúp những cậu bé nghèo đổi đời, như tấm bằng cử nhân đại học hay suất xuất khẩu lao động vậy

Những người đồng đội thuộc lứa vinh quang của Công Vinh tại chiến công “huy hoàng”, niềm tự hào đầu tiên và duy nhất của bóng đá Việt Nam là chức vô địch AFF Cup năm 2008, như Thạch Bảo Khanh, Phan Thanh Bình, Lê Tấn Tài, Vũ Như Thành... hay Văn Quyết, Thành Lương ở CLB Hà Nội T&T đều phản ứng trước điều này.

Thông tin mà Công Vinh xuất bản là sự thật hay sự thêu dệt, hay là sự suy diễn cá nhân thì chỉ có những người trong cuộc biết nhưng nó chỉ ra một thực tế rằng: Cái sức mạnh “chung một màu cờ sắc áo” mà chúng ta lâu nay vẫn cố khoác lên người cầu thủ, thực ra chỉ là tấm áo giấy, thậm chí là “chiếc áo của hoàng đế” đầy hoang tưởng. 

Công Vinh ghi bàn ở phút 89, tại trận đấu huy hoàng nhất của nền bóng đá Việt Nam trong 30 năm trở lại đây đó, có lẽ không phải nhờ sức mạnh của màu cờ may mắn, mà là dựa trên sự may mắn, cái vẫn được gọi là “Cô thương”, và nỗ lực cá nhân. Ở một tình huống đá phạt cuối trận, bóng được câu vào khung thành Thái Lan, nơi đang có rất nhiều cầu thủ Việt Nam đang hiện diện, thì Công Vinh bật lên, và được số mệnh đoái thương. 

Nhưng nó khác với những thứ kia là nhờ tấm áo "màu cờ sắc áo", "vinh quang dân tộc"Nhưng nó khác với những thứ kia là nhờ tấm áo "màu cờ sắc áo", "vinh quang dân tộc"

Một bàn thắng, một chức vô địch làm nức lòng cả nước, bởi chúng ta đã thèm khát một danh hiệu đến mức vật vã. Và khi điều ấy xảy ra, chúng ta tạm quên đi những bất đồng giữa con người với con người, giữa phe này với cánh kia, để cùng hùng hồn khẳng định “vì màu cờ sắc áo”. Và cũng vì giá trị vật chất, danh vọng do chiến thắng đấy đem lại nữa. Đấy mới là bản chất của vấn đề. 

Cầu thủ thi đấu, mong đạt thành tích trước hết là vì lợi ích chính họ và đấy là thực tế lạnh lùng. Cầu thủ, những người làm bóng đá và người dân chỉ cố gắng giảm bớt sự lạnh lùng đó bằng việc choàng lên một vỏ bọc “màu cờ sắc áo”. Nhưng đó chỉ là một biện pháp tự huyễn hoặc chính mình, trong một thời gian ngắn, được đo đếm bằng cái gọi là nhiệm kỳ. 

Sau chiến tích “kỳ diệu” đó, Công Vinh có hết cô đơn không? Không? Công Vinh vẫn cô đơn nhưng được bù đắp bằng vị thế người hùng khiến các HLV sau không dám gạt nữa, và những đồng đội khác phải chuyền bóng trong tâm thế tìm kiếm một cơ hội “cả nhà cùng vui” một lần nữa. Sự cô đơn được xoa dịu bằng danh tiếng, tiền bạc. Những mâu thuẫn cá nhân được thỏa hiệp bằng lợi ích sát sườn.

Cầu thủ Việt Nam nhận thức rất rõ mình đá bóng để được gì và vì cái gìCầu thủ Việt Nam nhận thức rất rõ mình đá bóng để được gì và vì cái gì

Ở trong giới cầu thủ, Công Vinh là người khôn lanh nhưng không quan hệ rộng rãi trong giới. Công Vinh “cô đơn” đến nỗi chỉ có mình Hồng Tiến là bạn thân, là người chịu chuyền bóng cho mình, còn lại toàn đồng đội buộc phải “chung màu cờ sắc áo”. Chính vì thế, Công Vinh rất biết cách phòng thân như tránh xa các scandal (hiếm hoi mới dính những phốt như vái lạy trọng tài), quan hệ có tính toán với những cầu thủ khác, thành viên ban huấn luyện, giới chủ CLB và giới truyền thông. 

Thế nên, hình ảnh của Công Vinh, theo quan điểm cá nhân của người viết, long lanh nhất trong thế hệ của mình, nhất là khi so sánh với một Văn Quyến sa ngã, một Như Thành chơi bời, một Huy Hoàng bệ rạc. Công Vinh cũng hiểu rõ vì sao mình cô đơn, giá trị của sự cô đơn và thời điểm thổ lộ nỗi cô đơn.

Với họ, sự cô đơn cũng chỉ là một phương tiện, như sức mạnh "chung màu cờ sắc áo" Với họ, sự cô đơn cũng chỉ là một phương tiện, như sức mạnh "chung màu cờ sắc áo"

Như đã nói ở trên, Công Vinh cô đơn vì sao thì chỉ có cựu tiền đạo này và những người từng thi đấu cùng biết. Nhưng qua đó, chúng ta nhận thấy sự ảo tưởng khủng khiếp của nền bóng đá về “sức mạnh màu cờ sắc áo”. Bóng đá không phải chiến tranh, trận bóng không phải cuộc chiến, cầu thủ không phải chiến sĩ như chúng ta vẫn hay ví von.

Người lính chiến đấu vì phẩm giá dân tộc, vì sự tồn vong của chính mình và đất nước. Còn cầu thủ, họ thi đấu vì thành tích và giá trị vật chất có được từ thành tích đó. Đấy mới là sức mạnh của họ, chứ không phải vì màu cờ sắc áo thiêng liêng. 

(Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của người viết)     

Chia sẻ

Bình luận 4