Sự mù quáng giết chết bóng đá Trung Quốc
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Trung Quốc lao tâm khổ tứ với nền bóng đá nước nhà. Họ xứng đáng nhận những lời tán thưởng, nhưng càng cố gắng, người Trung Quốc càng thụt lùi.

TRANH CÃI VỀ QUÊ HƯƠNG BÓNG ĐÁ
Đức Phật dạy rằng đời người chỉ có thể hiện thực hóa một ước nguyện trong vô vàn ước muốn. Với nhiều người Trung Quốc, giấc mơ duy nhất của họ lúc này là trở thành “siêu cường bóng đá”. 

Trung Quốc đã là công xưởng lớn nhất thế giới, là nền kinh tế lớn thứ hai thế giới, là chủ nợ của hàng loạt cường quốc lớn, là thị trường tiềm năng và hấp dẫn với mọi nhà đầu tư ngoại quốc. Họ chỉ còn thiếu “bóng đá” để “hoàn hảo”, theo quan niệm của dân chúng và cả giới cầm quyền nơi đây. 


Người Trung Quốc thích bóng đá thế nào? 20.000 cơ sở đào tạo trẻ đủ các cấp mở ra trên khắp cả nước. Bài thi thể thao là bắt buộc trong kỳ tuyển sinh đầu vào ở một số trường đại học. 

Bậc tiểu học và trung học cơ sở phải xây dựng sân bóng trong khuôn viên nhà trường. Học sinh cuối cấp phổ thông có huy chương bóng đá được ưu tiên tuyển thẳng vào đại học. Em nào chơi hay, tiềm năng lớn thì được cử sang Hà Lan và Tây Ban Nha rèn giũa cho nên người. 

Thế tại sao Trung Quốc lại “đau đáu” với bóng đá? Trước khi muốn khẳng định vị thế cho “bằng bạn bằng bè”, bản chất người Trung Quốc đã mê bóng đá từ lúc môn thể thao này ở dạng sơ khai. Bóng đá lại được ví von là môn thể thao “vua”, mà “vua” của “vua” thì phải là Trung Quốc, tất nhiên cũng là dưới lăng kính của giới làm nghề tại đây. 

FIFA công nhận quê hương của bóng đá là Anh, nhưng Trung Quốc không nghĩ thế. Cái nôi của trò túc cầu là ở đấy, với sự ra đời của môn cuju từ thế kỷ 2 trước CN thời nhà Hán.

Cuộc tranh cãi nổ ra, khi người Hoa khẳng định họ đã biết tới môn “một đám người tranh nhau vật thể hình tròn” từ lâu rồi. Lỗi là tại FIFA, khi không chịu tìm hiểu về cội nguồn câu chuyện?!? 

Người Trung Quốc luôn cho rằng bóng đá có xuất xứ từ nước họ, cụ thể là môn cujuNgười Trung Quốc luôn cho rằng bóng đá có xuất xứ từ nước họ, cụ thể là môn cuju

THAM VỌNG DANG DỞ
Tất nhiên, khi mọi thứ đã là vấn đề quan điểm lịch sử, vốn không dễ gì kiểm chứng thì không cần mất công tranh cãi làm gì. Vì càng tranh cãi, càng cho thấy bên nào cũng muốn tỏ rõ cái tôi của mình. Kể vậy để nói lên sức hút của bóng đá với người Trung Quốc. 

Đâu riêng gì dân thường, các lãnh đạo cấp cao cũng yêu bóng đá, mà tình yêu này là tình yêu mãnh liệt thiêng liêng khó gì sánh bằng. Mao Trạch Đông hồi còn đi học ở trường giáo viên Hồ Nam đã là thủ môn có số má. 

Đặng Tiểu Bình bỏ hàng ngàn francs khi còn du học tại Paris để theo dõi trọn vẹn các trận bóng đá thuộc khuôn khổ Olympic 1924. Sau này, trở thành một trong những nhân vật quyền lực nhất Trung Quốc, Đặng Tiểu Bình dành ngày nghỉ hiếm hoi tới gặp đội tuyển, động viên anh em: “Tôi chờ ngày các anh sẽ đưa bóng đá Trung Quốc ra khỏi biên giới quốc gia”. 

Năm 1956, Mao Trạch Đông dẫn đội tuyển bóng đá của mặt trận giải phóng quân đội (PLA) đi giao hữu với Nam Tư cũ. Kết quả, PLA thua. Sau trận, Mao Trạch Đông vào phòng thay đồ Nam Tư cũ, nói với HLV trưởng đội bên ấy: “Hôm nay chúng tôi thua, và có thể thua tiếp trong 12 năm nữa. Nhưng sang năm thứ 13, chuyện sẽ khác”. 

Tập Cận Bình, thời còn là phó chủ tịch nước đã sớm bày tỏ tham vọng “đổi đời” của bóng đá Trung Quốc. Trong một lần giao lưu với anh chị em nhà báo, năm 2011, ông trả lời phóng viên CCTV: “Nếu tôi là chủ tịch nước, tôi chỉ có 3 nguyện vọng. Một là, vượt qua vòng loại World Cup thêm lần nữa. Hai là, đăng cai VCK World Cup. Ba là, vô địch World Cup. Thế thôi”. 

Dân tộc với lịch sử ngàn năm văn hiến cùng quả bóng tròn mà bảng vàng thành tích chỉ là kết quả “0 thắng, 0 bàn thắng, 0 điểm” tại World Cup 2002, quả không chấp nhận nổi. Tình yêu phải được đền đáp, chứ chẳng thể “yêu đơn phương mãi được”.

Mao Trạch Đông trước lúc qua đời đã trăn trối: “Đời tôi làm được rất nhiều việc, duy còn lời hẹn ước đánh bại đội bóng Nam Tư cũ là chưa hoàn thành”. Năm 1969, cách mạng văn hóa buộc chính phủ nước này dẹp mọi dự án phát triển các lĩnh vực giải trí sang bên. Bóng đá coi như “chết”. 

Vì thế, việc dang dở của Mao Trạch Đông đành nhường lại cho thế hệ đi sau. Đã yêu thì yêu cho chót. Trung Quốc là cường quốc ở các môn thi Olympic, hà cớ gì không xưng hùng xưng bá tại bóng đá? 

Đầu tư rất nhiều vào đào tạo trẻ nhưng bóng đá Trung Quốc vẫn chưa thu được thành quả đáng kểĐầu tư rất nhiều vào đào tạo trẻ nhưng bóng đá Trung Quốc vẫn chưa thu được thành quả đáng kể

VÌ BÓNG ĐÁ ĐƠN GIẢN MÀ TINH TẾ LẠ THƯỜNG
Nói là làm, giới chuyên môn ở đây tức tốc khởi động các chiến dịch xây dựng kế hoạch phát triển bóng đá. Quy chuẩn là gì? Là hệ quy chiếu từ thành công Olympic chứ sao!

Nhưng thật tình, đấy lại là điểm dở nhất của những nhân vật có trách nhiệm. Ai đó đã nói nhiệt tình cộng thiếu hiểu biết thành phá hoại, áp câu này vào bóng đá Trung Quốc quả chẳng sai. 

Bản chất các môn Olympic là thiên về cá nhân, tức là đối thủ lớn nhất của bạn là… chính bạn, chứ không phải ai khác. Thế nên, “lò huy chương” ở Trung Quốc có thể thực thi chính sách “con nhà nòi”, lựa chọn hạt giống theo gen sinh học, tức là chọn những em có kết cấu chân tay phù hợp với dân thể thao chuyên nghiệp, cho ăn tập từ bé rồi đợi thành tài. 

Tam Đại Hộ Pháp

Bóng đá BĐN tầm CLB cũng có "tam đại hộ pháp" vô cùng đặc sắc: "Ưng vương" Benfica, "Sư vương" Sporting Lisbon và "Long vương"...

Bóng đá thì khác. Đấy là môn chơi hòa trộn giữa yếu tố cá nhân và tập thể. Trên hết, nó tuyệt nhiên không tuân theo quy tắc nào, mà thiên nhiều về hướng bẩm sinh. Thiên tài Garrincha hai chân còn “so le”, Maradona và Messi lùn tịt, ấy thế vẫn đá bóng hay vậy thôi? 

Cầu thủ bóng đá không nhất thiết phải xuất thân từ giới thượng lưu, cũng chẳng cần điều kiện ăn tập ghê gớm gì. Mỗi năm, Brazil và Argentina xuất khẩu 20 vạn tài năng trẻ ra nước ngoài, 90% lớn lên ở những khu ổ chuột. 

Vì bóng đá đơn giản mà tinh tế tới lạ thường: Một quả bóng, triệu phép thuật. Người ta dễ dàng nghĩ ra hàng trăm kỹ thuật xoay quanh trái bóng, nhưng VĐV tennis chỉ có cú quả, bạt trái phải bỏ nhỏ giao bóng là chấm hết! 

Chuẩn Olympic áp vào bóng đá, hóa ra, chẳng có nghĩa lý gì. LĐBĐ Trung Quốc treo ảnh Vua Minh Tuyên Tông chơi đùa trong hoàng cung với trái bóng, lấy chân đá vào bức tường hòng “cá nhân hóa” bóng đá nhưng kỳ thực, bóng đá không đơn giản là thế. 

Bản tin sáng 18/7

Những thông tin nóng hổi về thể thao và bóng đá trong buổi sáng 18/7 sẽ đến với các bạn theo cách rất khác biệt.

Song chưa hết. Chúng ta đều biết, phát triển bóng đá theo hướng thương mại hóa là xu hướng chung của nhân loại. Từ thập niên 90, Trung Quốc đã nhận thức được điều ấy. Vấn đề là, họ… làm không tới, hay nói cách khác là “nửa vời”. 

Các CLB phát triển theo mô hình công ty cổ phần, nhưng vẫn chịu sự quản lý của chính quyền địa phương. Cổ đông là các nhà kinh doanh, nhưng chủ tịch hội đồng quản trị là người đứng đầu thành phố. 

Con đường phát triển của bóng đá Trung Quốc còn rất gian nanCon đường phát triển của bóng đá Trung Quốc còn rất gian nan

Thêm nữa, năm 90 là thời kỳ kinh tế Trung Quốc bước vào kỳ cải cách toàn diện, “mở cửa” cho giới tài phiệt trục lợi từ quá trình tư hữu hóa. Những người này phải chia sẻ quyền lực với thành phố, trong khi nghĩa vụ đóng tiền nuôi đội bóng phải đảm bảo. 

Từ ấy, họ mới bắt tay với thế giới mafia, làm độ các trận đấu, chủ động câu kết với người đứng đầu CLB chia nhau hoa hồng. Tóm lại, tài khóa tăng đều còn quỹ duy trì đội bóng luôn được đảm bảo. Chỉ là, bóng đá không còn… sạch sẽ nữa thôi. 

Vì yêu bóng đá tới mù quáng mà Trung Quốc mãi chẳng thể bật lên khỏi bản đồ bóng đá nước nhà, chứ đừng nói tới tầm châu lục hay thế giới. Một nghịch lý tưởng khó hiểu, nhưng thực ra lại dễ hiểu vô cùng. 

Chia sẻ

Bình luận 0