Steven Gerrard vẫn giữ mãi tình yêu bất diệt với Liverpool
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 1

Steven Gerrard đã tuyên bố treo giày. Từ nay về sau, sẽ có một Gerrard khác, thay thế cho một Steve G tung hoành trên sân cỏ. Mọi thứ khép lại, như một giấc mơ - giấc mơ của một cậu bé ngồi trong phòng với cái chân băng bó và nghiến ngấu xem những cuốn băng về Liverpool. 

“Đây là thời khắc đáng tự hào nhất trong cuộc đời tôi”, Steven Gerrard nói vào năm 2005, sau trận chung kết Champions League với Milan, “Kể từ khi tôi còn là một đứa trẻ và đá bóng trên đường phố, tôi đã mơ về giây phút này. Liệu có gì hạnh phúc hơn giây phút chiến thắng và nâng chiếc Cúp vô địch châu Âu?”.

Mười năm sau, 2015, Gerrard lúc này đang ở Los Angeles, chia sẻ: “Tôi vẫn xem tất cả các trận của Liverpool. Và tôi ước lại trở về tuổi 25 một lần nữa, đeo băng đội trưởng, dẫn đội ở Premier League hay Champions League. Tôi luôn nhớ về khoảng thời gian đó, nhất là khi đã dành cả cuộc đời cho Liverpool”.

Gerrard và khoảnh khắc huy hoàng nhất sự nghiệp: vô địch Champions LeagueGerrard và khoảnh khắc huy hoàng nhất sự nghiệp: vô địch Champions League

Và bây giờ, anh nói rằng “sẽ nhớ mãi từng khoảnh khắc chơi trong màu áo Liverpool”, rằng “đến thời điểm thích hợp để nói lời chia tay” và rằng, “đã hoàn thành mong ước thời thơ ấu là được chơi cho Liverpool”. Từ nay về sau, sẽ có một Gerrard khác, thay thế cho một Steve G tung hoành trên sân cỏ. Mọi thứ khép lại, như một giấc mơ.

Tại Huyton, một thị trấn ở Merseyside, và là nơi Gerrard lớn lên, người ta có hàng triệu câu chuyện để kể. Vào những năm 1980 trên con đường Ironside, hầu như không lúc nào không có sự hiện diện của Gerrard, một cậu bé tóc vàng với cái trán nhăn. Cậu ta vật lộn với trái bóng ở đó suốt ngày, trừ những lúc về nhà.

Nhưng không có nghĩa là khi ấy Gerrard ngừng chơi. Cậu tiếp tục “tung hoành” trong bãi đất hoang gần nhà. Đó là lãnh thổ của riêng Stevie và cậu ta không cho phép bất cứ ai đỗ xe hay làm gì trong phạm vi của nó.

Tuy nhiên cũng có lần ai đó vi phạm quy tắc, vứt bừa bãi chiếc chĩa 3 làm vườn trong bụi rậm và chân cậu mắc kẹt trong đó. Các bác sỹ suýt chút nữa phải cắt bỏ ngón chân cái. Gerrard mất vài tuần với cái chân băng bó và tiêu khiển bằng cách xem lại các trận của Liverpool. Trong khoảng thời gian này, anh nhận ra không thể sống thiếu bóng đá, và Liverpool.

Từ khi còn nhỏ, Gerrard đã xác định đội bóng mà mình gắn bó Từ khi còn nhỏ, Gerrard đã xác định đội bóng mà mình gắn bó

“Không cần phải là một chuyên gia bóng đá để nhận thấy sự đặc biệt của Gerrard. Cậu ta sống và thở bằng bóng đá”, cô giáo cũ của Stevie cho biết, “Bất cứ khi nào nghịch ngợm quá đà, chỉ cần nói, cậu sẽ không chơi bóng (trong đội của trường) tối nay, lập tức Gerrard sẽ ngoan như một chú cún”.

Ben McIntyre, Giám đốc của Whiston Juniors, là một chuyên gia bóng đá và đương nhiên biết khả năng của Gerrard. Ông giới thiệu anh với Dave Shannon, HLV đội trẻ Liverpool, bằng câu mệnh lệnh: “Đến và xem thằng nhóc này ngay, một tài năng bẩm sinh và có thể làm mọi thứ trên sân”. Shannon đến và mang về Anfield một huyền thoại.

186 bàn thắng - từ các cú sút xa, dứt điểm cận thành đến đánh đầu hay đá phạt - và sau đó là các danh hiệu - gồm 1 Champions League, 2 FA Cup, 3 League Cup và 1 UEFA Cup - trong 17 năm, Gerrard là biểu tượng chiến thắng của Liverpool.

Không một ai mảy may nghi ngờ về tình yêu của Gerrard với màu áo đỏKhông một ai mảy may nghi ngờ về tình yêu của Gerrard với màu áo đỏ

Nhưng tất cả những con số trên vẫn chưa nói hết tầm vóc của anh. Trong một thời đại mà cầu thủ sẵn sàng chịu chửi rủa để di chuyển tới một đội bóng khác và nhận mức lương cao, Gerrard nổi bật với lòng trung thành. Trong sự nghiệp kéo dài gần 2 thập kỷ, anh chỉ hôn lên một chiếc huy hiệu duy nhất, của Liverpool.

Thành thực mà nói, vào những năm trai trẻ, Stevie đã bị một chút cám dỗ từ Chelsea. Nhưng rất mau chóng anh nhận ra điều gì quan trọng nhất của cuộc đời mình. Đó là khi bố anh hỏi: “Có ý nghĩa không nếu con giành gấp đôi số danh hiệu cùng Chelsea, thay vì Liverpool? Đừng bao giờ rời đội bóng mà con yêu”. Cái tên Chelsea bị ném ra khỏi tâm trí Gerrard vĩnh viễn và anh cũng không mảy may nghĩ đến việc, nếu tới Stamford Bridge vào năm 2005, sẽ giành được 10 danh hiệu, bao gồm Premier League đáng mơ ước.

Đôi khi trong cuộc đời, có nhiều thứ đáng được trân trọng hơn cả những danh hiệu và tiền bạc. Như Gerrard nói, chỉ riêng việc được chơi cho Liverpool đã là một đặc ân. 

Chia sẻ

Bình luận 1