Song Vịnh

Chia sẻ

Bình luận 0

Chào đón đến San Siro. Chào đón đến chung kết Champions League. Chào đón đến cuộc đối đầu đầy duyên nợ giữa Atletico và Real. Gượm đã, bạn nói về Atletico và Real? Lại là họ?
Vậy, nó sắp xảy ra, một lần nữa. Bạn có thể nói rằng nó nhàm chán. Lại là Atletico và Real, lại là các đội bóng Tây Ban Nha và, có thể lắm, lại là tư tưởng thực dụng. À quên, nói một cách mỹ miều: Nghệ thuật phòng ngự.

Thực sự khó hiểu. Như đã biết, chúng ta đã có 78 đội khác nhau tham gia vào chiến dịch Champions League. Chúng ta đã có 5 nhà vô địch ở 5 giải đấu hàng đầu châu Âu. Chúng ta cũng có phong cách bóng đá nghệ thuật của Barca, tấn công của Bayern hoặc ít nhất, giả vờ như đang tấn công, của M.U. Vậy mà, thế quái nào trận chung kết lại là Atletico và Real.

Để quảng bá cho trận đấu, giới truyền thông đã đưa ra những câu chuyện. Như nỗ lực vượt khó - kiểu nhà giàu học giỏi - của Atletico hay ước mơ vươn đến một ngôi sao (trên ghế huấn luyện) của Zidane. 

Gì nữa nhỉ? À, họ cũng nói về hai đội bóng tuyệt vời đã chứng minh, có rất nhiều cách để giành chiến thắng. Khi cả thế giới ca ngợi thứ bóng đá sở hữu, bọn họ lại cảm thấy hạnh phúc khi làm việc không bóng. 

Thế nhưng, bạn nhớ không, Chelsea đã bị chửi rủa thậm tệ khi chơi thực dụng. Họ nhàm chán, giết chết bóng đá, là những kẻ xấu xí, đáng khinh và thủ tiêu bóng đá đẹp theo cách tàn nhẫn nhất. Nếu xét trên các chỉ số giữ bóng và những lần tạo ra cơ hội, The Blues thậm chí còn vượt trội so với Atletico. Nhưng ai mà quan tâm chứ. 

Sau đó, tất nhiên, giống như tôi đã nói, người ta khuếch trương trận đấu bằng cách mô tả đây là cuộc chiến giữa gã khổng lồ Goliath và chàng David bé nhỏ, dạng câu chuyện đầy cảm hứng và kích thích trí tưởng tượng.

Thật nực cười. Bạn có biết họ đã gặp nhau bao nhiêu lần rồi không? 212 lần. Tôi nhắc lại. 212 lần, nhiều hơn 41 so với derby Manchester. Riêng tại châu Âu, họ cũng chạm trán tới 6 lần. Trong khi đó, trận derby của nước Anh giữa M.U và Liverpool chỉ 2/196 lần diễn ra ở châu Âu. 

Điều đó có nghĩa là gì? Phải rồi, nó quá phổ biến, đến mức mà việc ghán ghép họ với câu chuyện Goliath và David, những kẻ chỉ gặp nhau 1 lần rồi thôi, trở nên lố bịch. Cũng chẳng có màn trả thù nào ở đây cả. Chỉ đơn giản đó là một trận như rất nhiều trận họ đã chơi, và cùng chung mục đích là giành chiến thắng.

Tôi hiểu, ý họ muốn nói ở đây là về tính chất, giữa một đội bóng giàu có và một đội bóng nghèo khổ. Nhưng ai là kẻ nhiều tiền ở đây? Real ư? 

Chắc bạn đùa? Mùa vừa rồi Perez đã chi ra 83 triệu euro cho chuyển nhượng và hầu hết là tiền huy động từ các ngân hàng thân quen. Trong khi đó, Simeone nhìn người hàng xóm với ánh mắt khinh miệt. Gã dạo quanh siêu thị và ném tất cả những món hàng yêu thích vào giỏ. Khi thanh toán, tổng hóa đơn lên đến 154 triệu euro. 

Khi đề cập đến Goliath và David, nó cũng là bởi giới truyền thông đang cố mô tả về một đội bóng giàu thành tích ở châu Âu (tức là về truyền thống) và đội kia không có gì. 

Nhưng nếu vậy, rõ ràng họ đã lờ đi việc Atletico ra châu Âu từ những năm 1950 của thế kỷ trước, đã chơi 7 trận chung kết các loại (2 trong số đó là C1/Champions League) và 3 lần đoạt Cúp (C2, C3/Europa League). Do đó, đừng nói với tôi về truyền thống. Về khía cạnh này, họ chắc chắn hơn Chelsea, Arsenal hay Man City, những đội mà nếu gắn với khái niệm David thực sự là một trò hề. 

Bạn thắc mắc, rốt cuộc tôi muốn nói điều gì? À, chẳng gì cả. Atletico - Real, một trận đấu, vậy thôi. Tôi phát mệt vì những sự thổi phồng. Dĩ nhiên tôi sẽ xem để thưởng thức cái gọi là nghệ thuật phòng ngự. Nó được tường thuật miễn phí bởi BT Sport trên Youtube, phải không? 

Chia sẻ

Bình luận 0