Phân biệt chủng tộc, Italia sụp đổ là đúng
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau 60 năm, người Ý thêm một lần lỡ hẹn với World Cup. Ventura nói bóng đá Ý đang thiếu những tài năng. Nhưng với tầm nhìn của một người có thái độ phân biệt chủng tộc, ông thực ra chỉ nhìn vào những cầu thủ thuần Ý. Còn ở ngoài kia có vô số những tài năng bị Ventura ngó lơ, chỉ vì họ không phải người gốc Ý.

Serie A đang là một trong những giải đấu có hiệu suất ghi bàn cao, cũng như nhiều tiền đạo Ý ghi bàn tốt - nhưng điều đó không phản ánh trình độ chung của các cây săn bàn Ý. 2 tiền đạo có phong độ ghi bàn ổn định nhất của Ý là El Shaarawy và Balotelli, một người mài mông trên ghế dự bị đội tuyển, một người không được gọi lên tuyển. Kết quả phản ánh rõ ràng nhất qua những con số: 6 trận gần nhất ĐT Ý chỉ ghi 3 bàn.

2 trận gặp Thụy Điển họ không ghi nổi bàn thắng nào. Tệ hơn, những tiền đạo Ý chính cống lại thể hiện khả năng tồi tệ chưa từng thấy. Ở trận lượt đi, suốt hiệp 1 Belotti chỉ chạm bóng trong vòng cấm đúng 3 lần. Còn lượt về, Gabbiadini chỉ sút được đúng 1 quả trước khi bị thay ra. Cả hai cầu thủ này "khớp" ở các trận cầu lớn một phần vì họ chưa bao giờ thực sự được thử sức ở những giải đấu lớn nhất, trong màu áo các CLB lớn nhất.

Cầu thủ duy nhất "không phải gốc Ý" có chỗ đứng ở ĐT Ý hiện tại là Jorginho. Nhưng anh chỉ được Ventura sử dụng khi De Rossi đã quá sa sút. Bản thân De Rossi còn bực tức với Ventura khi ông muốn... tung anh vào sân ở trận lượt về gặp Thụy Điển. Thái độ của De Rossi là minh chứng rõ nhất cho thấy ngay cả người Ý giờ đây cũng không còn chấp nhận triết lý "thuần Ý" nữa. Bởi từ lâu, Ý đã lên đỉnh cao bóng đá thế giới với các cầu thủ là oriundi - hậu duệ người Ý tha hương, cũng như những công dân thế hệ hai - con cháu của những người nhập cư. 

Vì hoàn cảnh xô đẩy, nhiều người Italia đã phải rời bỏ quê hương ra đi, hình thành nên những OriundiVì hoàn cảnh xô đẩy, nhiều người Italia đã phải rời bỏ quê hương ra đi, hình thành nên những Oriundi

Oriundi không bao giờ được đề cao tại Ý. Vào thập niên 30, họ là những kẻ phản bội Tổ quốc khi rời quê hương để đến những vùng đất mới. Đến kỳ World Cup 1962 tệ hại, những oriundi trong đội tuyển quốc gia chơi tệ tới mức họ bị nhà báo huyền thoại Gianny Brera chỉ trích là "bọn lười biếng". Thời điểm hiện tại còn xuất hiện những tổ chức chính trị cực hữu đòi loại bỏ oriundi như Lega Nord. Họ thậm chí tuyên bố chỉ ủng hộ những cầu thủ sinh ra ở miền Bắc nước Ý thi đấu cho ĐTQG.

Tuy vậy, chối bỏ các oriundi cũng có nghĩa là chối bỏ một phần lịch sử nước Ý. Oriundi từ lâu đã là một phần không thể thiếu trong lịch sử xã hội của đất nước hình chiếc ủng, cũng như trong bóng đá. Khái niệm "Tổ quốc" vốn rất khó định nghĩa chung cho tất cả mọi người. Các oriundi và cha ông của họ không có lỗi về việc rời bỏ quê hương trong quá khứ để đi đến những miền đất mới.

Cuối thế kỷ 19, trong giai đoạn giai cấp tư bản bóc lột nặng nề công nhân, nông nghiệp trì trệ, bệnh dịch hoành hành, hàng ngàn người Ý đã rời bỏ quê hương để tới một vùng đất trù phú ở Nam Mỹ: La Plata, Argentina. Đó chính là điểm khởi đầu cho mối quan hệ lâu dài giữa Ý và các quốc gia Nam Mỹ. Nhờ đó các nền văn hóa giao thoa, văn hóa Ý cách tân trong ẩm thực, thời trang, ngôn ngữ, và cả bóng đá nữa.

Từ nửa cuối thế kỷ 20 đến nay, hậu duệ của những người Ý tha hương trước kia đã quay trở lại châu Âu. Nhiều người trong số họ đã trở thành cầu thủ bóng đá chuyên nghiệp. Chính họ là một nhân tố giúp đội tuyển Ý lớn mạnh hơn. Ví dụ rõ nhất minh chứng cho điều đó chính là Mauro Camoranesi - cầu thủ nằm trong hàng ngũ ĐT Ý vô địch World Cup 2006.

Tại Nam Mỹ, Argentina, cụ thể hơn là Buenos Aires chính là nơi tập trung nhiều người gốc Ý nhất. Ở thập niên 20 của thế kỷ trước, khoảng một phần ba dân số thành phố là người Ý trực tiếp di cư sang. Thậm chí ở quận La Boca, người Ý còn có nhà thờ, rạp hát opera và xuất bản báo chí riêng bằng tiếng Ý. Cuối thế kỷ 19, thậm chí một số nhóm dân cư gốc Ý còn tuyên bố "ly khai" khỏi Argentina để thành lập "quốc gia" riêng của người Ý ngay tại Nam Mỹ.

Mặc dù các "quốc gia" này chẳng tồn tại được lâu, nhưng dấu ấn của các oriundi đã hằn sâu vào lịch sử Argentina, tiêu biểu qua hai đội bóng giàu thành tích nhất: Boca Juniors và River Plate. Những oriundi như Sìvori, Angelillo, và mới đây có Ledesma chính là minh chứng rõ rệt nhất. Ngoài quận La Boca, Buenos Aires cũng sản sinh ra nhiều danh thủ oriundi như Dani Osvaldo và Ezequiel Schelotto.

Các Oriundi đã có những đóng góp to lớn cho lịch sử bóng đá ItaliaCác Oriundi đã có những đóng góp to lớn cho lịch sử bóng đá Italia

Ngoài Argentina, các oriundi còn hiện diện nhiều ở Uruguay. Họ bắt đầu tới đây từ đầu thế kỷ 20, và nhanh chóng chiếm khoảng 30% dân cư thủ đô Montevideo. Alcides Ghiggia, cầu thủ ghi bàn quyết định giúp Uruguay vô địch World Cup 1950 ngay trên đất Brazil, chính là một oriundi. Tám năm sau, ông nằm trong hàng ngũ đội tuyển Ý đầu tiên không vượt qua nổi vòng loại World Cup.

Từng bị chỉ trích là "bọn lười biếng", nhưng các oriundi là một phần không thể thiếu giúp đội tuyển Ý thành công. Ý tưởng này bắt nguồn từ động cơ chính trị. Kỳ World Cup 1934, nhà độc tài Mussolini muốn đội hình ra sân gồm những cầu thủ mang tư tưởng "nước Ý vĩ đại" - không phân biệt sinh ra trên đất Ý hay nước ngoài, chỉ cần là người Ý. Ba cầu thủ trong số đó, Orsi, Monti và Guaita là 3 nhân tố chính giúp Ý vô địch World Cup.

Dù vậy, các oriundi thường xuyên bị chỉ trích hồi hương chỉ đơn thuần để kiếm nhiều tiền hơn. Điều này được chứng minh khi Thế chiến thứ hai bùng nổ. Orsi và Guaita trốn khỏi Ý để không phải tham chiến. Trường hợp của Jose Altafini lại khác. Nằm trong đội hình Brazil vô địch World Cup 1958, ông chọn khoác áo đội tuyển Ý 2 năm sau. Dù vậy, FIFA khi đó cấm khoác áo 2 ĐTQG, khiến sự nghiệp quốc tế của Altafini chấm dứt sớm ở tuổi 24.

Ngày nay, các oriundi thường bị chỉ trích họ không đủ khả năng khoác áo đội tuyển quốc gia. Tuy nhiên, điều này hoàn toàn sai lầm. Gabriel Paletta và Thiago Motta, sau đó đến Eder - cầu thủ bất ngờ tỏa sáng ở EURO 2016 dưới bàn tay Conte - minh chứng cho điều ấy.

Những oriundi như Paletta thực sự muốn khoác áo ĐT Ý đúng như anh chia sẻ: "Tôi sinh ra và lớn lên ở Argentina, cả gia đình tôi ở đó. Nhưng khi nghĩ tới giấc mơ của ông nội, người từng mong mỏi sẽ có một ngày con cháu trở về Calabria, mang theo tiền bạc về để chứng minh họ đã đóng góp cho Tổ quốc, đó là lúc tôi cảm thấy mình là người Ý. Được gọi lên đội tuyển Ý sẽ giúp tôi hoàn thành ước mơ của mình".

Một bộ phận khác mòn mỏi tìm sự thừa nhận là công dân Ý thế hệ hai. Có cha mẹ là người nhập cư đến Ý, họ được gọi dưới cái tên "Công dân thế hệ thứ hai". Họ càng nổi tiếng hơn kể từ sau vụ khủng bố Paris diễn ra tròn 2 năm trước. Phần lớn họ là những người đã băng qua eo biển Địa Trung Hải để đến với miền đất hứa. Trung bình mỗi ngày có 130 người di cư từ Bắc Phi và Trung Đông bỏ mạng trên biển Địa Trung Hải để đến châu Âu. Con cháu họ sinh ra trên đất Ý chính là "công dân thế hệ thứ hai".

Các công dân thế hệ thứ hai không còn lạ với bóng đá châu Âu. Nước Đức thành công trong hơn 1 thập niên qua nhờ trọng dụng Klose và Podolski - 2 cầu thủ gốc Ba Lan, cũng như Jerome Boateng - người mang trong mình dòng máu Ghana; cùng nhiều cầu thủ gốc Thổ Nhĩ Kỳ như Ilkay Guendogan. Pháp vô địch World Cup 1998 với đội hình quá nửa là các cầu thủ gốc Bắc Phi, tiêu biểu là Zidane. Hà Lan, Bỉ, Thụy Sỹ, Tây Ban Nha cũng tràn ngập những công dân thế hệ thứ hai.

Hiện tại, các Oriundi như Balotelli đã không còn được đoái hoài bất chấp phong độ ra saoHiện tại, các Oriundi như Balotelli đã không còn được đoái hoài bất chấp phong độ ra sao

Tại Ý, cầu thủ nổi tiếng nhất trong số các công dân thế hệ hai chính là Mario Balotelli. Anh chính là cầu thủ Ý gần nhất ghi lại dấu ấn ở đấu trường quốc tế, với 2 bàn thắng tung lưới Neuer ở EURO 2012. Đáng tiếc thay, sự nghiệp của anh ở ĐTQG đã sớm chững lại. Sau khi hồi sinh trong màu áo Nice, Balotelli vẫn bị Ventura gạch khỏi danh sách triệu tập lên tuyển.

Trước đó Balotelli từng bị Conte cấm cửa lên ĐTQG - nhưng đó là thời điểm anh sa sút phong độ thảm hại và liên tiếp dính vào những rắc rối ngoài sân cỏ. Nhưng đến lúc Balotelli trở lại với phong độ xuất sắc, Ventura vẫn cố tình bỏ quên anh. Ông đặt niềm tin vào những cầu thủ thuần Ý như Belotti, Gabbiadini - những tiền đạo "hạng xoàng" chỉ đủ trình độ thi đấu ở các đội bóng tầm trung tại châu Âu.

Việc không thể vượt qua vòng loại World Cup là minh chứng rõ nhất cho sai lầm của triết lý "thuần Ý", gạt bỏ những cầu thủ không sinh ra tại Ý, không có cha mẹ là người Ý nhưng mong muốn cống hiến cho ĐT Ý. Trong thời buổi bóng đá toàn cầu hóa, Đức và Pháp là hai minh chứng rõ nhất cho thành công nhờ xóa bỏ rào cản chủng tộc, nguồn gốc. Ý không thể nằm ngoài quy luật đó.

Chia sẻ

Bình luận 0