Paul Pogba – nạn nhân của ám ảnh chủ nghĩa anh hùng trong bóng đá Anh
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Các CĐV M.U còn ấm ức sau trận derby “lấm lưng trắng bụng” trước hàng xóm Man City vẫn luôn đặt ra một giả thuyết: “Nếu như có Pogba…”. Dĩ nhiên, giả thuyết vẫn chỉ là… giả thuyết. Chỉ có một sự thật rõ ràng: Nếu M.U vẫn còn có tư tưởng coi tiền vệ người Pháp như một Đấng Cứu Thế, họ sẽ không bao giờ được cứu vớt; còn chính Pogba không sớm thì muộn cũng chết chìm trong những ảo ảnh hào quang. 

SAO THẬT – SAO ẢO
Pogba liệu có bị chế nhạo như Lukaku nếu như anh mắc những sai lầm như người đồng đội ở trận derby vừa qua? Để trả lời câu hỏi đó, hãy cùng trở lại trận đấu giữa M.U và Liverpool hồi đầu năm nay. Paul Pogba bỏ lỡ một tình huống ngon ăn đầu trận, phạm lỗi dẫn đến quả penalty cho Liverpool mở tỷ số. M.U chỉ được cứu khỏi một thất bại khi Zlatan Ibrahimovic gỡ hòa ở những phút cuối cùng của trận đấu.

Một màn trình diễn tồi tệ của Pogba, nhưng nó bị lãng quên nhanh chóng. Không có những lời chế nhạo, chỉ trích từ các CĐV, hay ít ra nó cũng không đến mức như những gì Lukaku phải nhận vài ngày gần đây. Ừ thì M.U chỉ hòa Liverpool chứ không thua Man City, nhưng cái cách mà Pogba được đối xử cho thấy rõ tiền vệ người Pháp đang ở vị thế như thế nào.

Pogba tự nhìn nhận mình là người hùng của Manchester và các CĐV cũng đồng tìnhPogba tự nhìn nhận mình là người hùng của Manchester và các CĐV cũng đồng tình

Trước trận đấu với Liverpool ít ngày, Pogba trở thành cầu thủ đầu tiên trên thế giới có emoji (biểu tượng cảm xúc) riêng trên Twitter. Anh cũng trở thành gương mặt đại diện của “Quỷ đỏ” trên các bảng quảng cáo đặt quanh sân Old Trafford. Trước mỗi thông tin gì đó, gương mặt tiền vệ người Pháp lại xuất hiện đi kèm với dòng chữ đậm nổi bật trên bảng điện tử.

Pogba là một gương mặt truyền thông sáng giá, một “chàng trai áp phích” hoàn hảo cho bất cứ chiến dịch quảng cáo nào. Nhưng M.U biến anh thành cầu thủ đắt giá nhất thế giới mùa Hè 2016 để làm gì? Pogba đang giống như một nhãn mác hàng hiệu gắn vào chiếc túi “fake” thô kệch. Tiền vệ người Pháp thi đấu không tệ, nhưng để đạt đến tầm kỳ vọng xứng với mức giá mà đội bóng bỏ ra cho anh thì chưa.

Anh tài năng, đắt giá và được biến thành một biểu mới của MUAnh tài năng, đắt giá và được biến thành một biểu mới của MU

Ngôi sao sinh năm 1993 được quan tâm bởi phong cách nhiều hơn chất lượng, một dạng siêu sao ảo trên mạng xã hội hơn là một cầu thủ ra sân và tỏa sáng hàng tuần. Dĩ nhiên ở M.U, Pogba vẫn được bảo vệ. Anh là một cầu thủ nổi bật trong phòng thay đồ, nhanh chóng trở thành trung tâm của mọi thứ. Pogba không chỉ chơi thân với những người đồng trang lứa như Jesse Lingard mà còn thường xuyên ăn uống tụ tập với những người đàn anh như Ibrahimovic hay Henrikh Mkhitaryan.

Ít ai có thể cưỡng lại sức hút từ một người thú vị, sành điệu, biết ăn chơi như Pogba.Mourinho cũng dành cho Pogba sự bao bọc hiếm thấy. Khi có một số ý kiến cho rằng mức lương mà Pogba đang nhận chưa tương xứng với những màn trình diễn trên sân cỏ của anh, “Người đặc biệt” độp thẳng: “Đó không phải lỗi của cậu ấy mà là do sự ganh tỵ của những nhà kinh tế học đang gặp rắc rối trong việc kiếm từng đồng xu hàng tuần, trong khi Pogba đang là triệu phú!”.



Một cầu thủ phải chịu chỉ trích do thi đấu không tương xứng với giá trị chuyển nhượng là điều bình thường trong bóng đá. Nhưng đây không phải là điểm mấu chốt, cái mà Pogba phải đối mặt phức tạp hơn thế nhiều: đó là nỗi ám ảnh về chủ nghĩa anh hùng cá nhân trong bóng đá Anh.

ẢO ẢNH VỀ ĐẤNG CỨU THẾ
Viết trên tờ The Blizzard cách đây vài năm, nhà báo Scott Murray đã đưa ra giả thuyết cho rằng Roy Race, nhân vật hư cấu trung tâm của loạt truyện tranh về bóng đá Roy of the Rovers (xuất bản năm 1954) nổi tiếng ở Anh, đã có ảnh hưởng tiêu cực nặng nề đến tư duy phát triển của nền bóng đá Anh.

Theo Murray, tác động tai hại nhất của Roy Race là việc mô tả bóng đá như một trò chơi mà trong đó chỉ cần một cá nhân có thể quyết định số phận cả trận đấu. Cuối mỗi tập truyện, dù Melchester Rovers (đội bóng của Roy Race) có thi đấu như thế nào trước đó thì Race cũng sẽ xuất hiện để giải quyết mọi việc bằng siêu năng lực của mình.

Sức hút của Pogba biến anh thành cầu thủ đầu ở Premier League được biểu tượng cảm xúc hoáSức hút của Pogba biến anh thành cầu thủ đầu ở Premier League được biểu tượng cảm xúc hoá

Kéo dài trong nhiều thập kỷ, câu truyện về Roy Race ảnh hưởng đến nhiều thế hệ người Anh, xác lập một tư duy về bóng đá rằng đây là trò chơi cá nhân trong cái vỏ là môn thể thao tập thể. Roy Race nằm trong tim những người Anh, và tư duy ấy trở thành một tín điều.

Đó là lý do vì sao Steven Gerrard, “Roy Race” của Liverpool được tôn kính như vậy. Bryan Robson, cựu thủ quân của M.U, cũng có sự sùng bái tương tự. Đó cũng là lý do vì sao sự nghiệp ở đội tuyển quốc gia của David Beckham được gói gọn bằng màn trình diễn trước Hy Lạp ở vòng loại World Cup 2002, khi cú đá phạt thần sầu của anh biến chiến công đến Nhật Bản-Hàn Quốc bỗng nhiên do “một tay” cựu ngôi sao M.U tạo nên.

Các “siêu anh hùng” trên sân cỏ, theo suy nghĩ của người Anh, còn hơn cả tập thể. Cứ đến tháng 12, BBC lại tổ chức một lễ trao giải lớn cho Nhật vật thể thao của năm, một giải thưởng hấp dẫn trao cho cá nhân đã giành được nhiều thành tích trong năm. Ngoài ra còn có một giải cho các đội, nhưng nó chỉ xếp sau về độ quan tâm.

Tất cả đều là di chứng từ việc sùng bái cá nhân Roy Race trong bộ truyện tranhTất cả đều là di chứng từ việc sùng bái cá nhân Roy Race trong bộ truyện tranh

Thật kỳ lạ khi người Anh dường như đã đi trước thời đại khá xa. Bóng đá đã nuôi dưỡng, trong những năm gần đây, một sự bùng nổ văn hoá cá nhân, một nền văn hoá MVP (most valuable player) có thể được du nhập từ Mỹ được minh hoạ rõ nhất bởi ý nghĩa ngày càng tăng của Ballon d'Or, giải thưởng được trao hàng năm cho ngôi sao được coi là cầu thủ giỏi nhất thế giới.

Trong nhiều năm trước đây, chiến thắng ở Ballon d'Or thường được quyết định bởi thành công tập thể chứ không phải đơn thuần là thành tích cá nhân. Cuộc đối đầu giữa Lionel Messi và Cristiano Ronaldo suốt 10 năm qua đã thay đổi điều đó. Họ có thể đoạt giải trong những năm không có danh hiệu tập thể gì nổi bật như trường hợp Messi năm 2010 hay Ronaldo năm 2013.

Nhưng cho dù là những siêu nhân, Messi và Ronaldo cũng không thể tỏa sáng nếu không có những hệ thống hỗ trợ. Nói một cách dễ hiểu hơn, các siêu sao cần những hệ thống được tạo ra để làm nổi bật tài năng của họ. Messi cần Pique, Inesta, Suarez… để chơi tốt và Ronaldo cũng tương tự với Modric, Kroos, Ramos…

Thế nên, Pogba cũng được thần tượng hoá thành đấng cứu thếThế nên, Pogba cũng được thần tượng hoá thành đấng cứu thế

Pogba dĩ nhiên chưa thể bằng được Messi và Ronaldo, nhưng anh đang chịu một sức ép tương tự khi M.U đang đưa anh lên vị thế “siêu anh hùng” luôn phải sẵn sàng giải cứu đội bóng. Phần đông các CĐV “Quỷ đỏ” đang nhìn vào Pogba như những tín đồ cuồng tín nhìn vào một Đấng Cứu Thế, bất chấp sự thật rằng đội hình của M.U còn quá nhiều vấn đề và ngay cả khi tiền vệ người Pháp trở lại, mọi thứ cũng chưa chắc tốt hơn.

Đáng ngại cho M.U là Mourinho đang bế tắc trong việc xử lý chiến thuật trong tình huống thiếu Pogba, và khả năng tiền vệ người Pháp có lẽ sẽ còn được “thần thánh hóa” nhiều lần trong mùa giải này. Nếu cần một bài học thì nó đến từ Pep Guardiola chứ không đâu xa. Chiến lược gia Tây Ban Nha đã chủ động “cào bằng” vị thế các ngôi sao trong đội hình để không rơi vào thế bí khi vắng một trụ cột nào đó.

Cứ nhìn cách ông sử dụng Gabriel Jesus và Sergio Aguero là hiểu. Sẽ dễ dàng hơn cho Pogba nếu anh được xem như một cầu thủ bình thường trong đội hình. Khốn khổ thay cho tiền vệ người Pháp, mức giá 89 triệu bảng giống như một cái gông đeo vào cổ anh mà không ai có thể tháo ra!

Chia sẻ

Bình luận 0