Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

Như Coca-Cola và Pepsi, GM và Ford, Nike và Adidas, Microsoft và Apple, Airbus và Boeing, Messi và Ronaldo, cuộc chiến giữa Jose Mourinho và Pep Guardiola là không hồi kết. Một chương mới lại bắt đầu.
HAI KÌNH ĐỊCH KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG
Tháng 4/2011, trong phòng họp báo tại Bernabeu trước trận bán kết Champions League, Pep Guardiola với dáng vẻ giận dữ và gần như mất hết sự điềm tĩnh, nói: “Ở căn phòng này, hắn ta là một gã chỉ huy chết tiệt, một gã cầm đầu chết tiệt”.

“Tôi biết hắn và hắn cũng biết tôi”, Pep nói thêm. Người mà ông đề cập ở đây không ai khác ngoài Mourinho. HLV người Bồ là kình địch, là kẻ thù không đội trời chung của Pep. Với Mou cũng tương tự khi chỉ có đánh bại HLV người Tây Ban Nha, kẻ ông cho là “đạo đức giả”, mới khiến ông hạnh phúc.

Mọi việc có lẽ bắt đầu từ năm 2008. Mourinho muốn công việc ở Nou Camp và đã có buổi thuyết trình bằng Power Point về kế hoạch xây dựng lại đội bóng với các quan chức Barca. Thế nhưng người được chọn lại là Guardiola. Sau đó, Mou tiến hành công cuộc trả thù. 

Năm 2010, Inter của Mou đánh bại Barca của Pep. Chừng đó vẫn chưa đủ. HLV người Bồ đến Tây Ban Nha và trực tiếp phát động cuộc chiến. Ho cạnh tranh nhau dữ dội. Từ tính cách đến triết lý hình thành đội bóng, từ phòng họp báo đến sân vận động, từ ngoài đường biên đến trong sân cỏ. 

Nếu như Pep được biết đến với bóng đá tấn công và kiểm soát bóng thì Mou yêu thích bóng đá thực dụng và thoải mái khi không có bóng. Pep cố tiết chế cảm xúc thì Mou bùng nổ bất cần, Pep muốn làm việc với cầu thủ trẻ, Mou hạnh phúc với người già và cuối cùng, như HLV người Tây Ban Nha nói, ông “đoạt các danh hiệu thực sự” trong khi Mou sẽ được vinh danh nếu có “chiếc Cúp nào đó dành cho các hoạt động hậu trường”.

Sự thật là trong những cuộc đối đầu giữa họ, “Người đặc biệt” thường là kẻ thất bại. 16 lần đụng độ cho đến nay, Mou chỉ thắng 3 hòa 6 thua 7, ghi 18 bàn và thủng lưới 28. HLV người Bồ bị sa thải vì thành tích nghèo nàn đó nhưng Pep không vì thế mà cảm thấy thoải mái. Ông ra đi vào năm 2012 với lý do mệt mỏi và có lẽ, một phần cũng vì cuộc chiến dai dẳng mà ngày càng có xu hướng trở thành cuộc chiến cá nhân bọn họ.

Mou và Pep khi còn làm việc cùng nhau ở BarcaMou và Pep khi còn làm việc cùng nhau ở Barca
Mou và Pep khi còn làm việc cùng nhau ở Barca

MOU SẼ CHIẾN THẮNG LẦN NÀY?
Tuy nhiên, số phận đã ràng buộc họ với nhau. Phần hai của vở kịch lại được mở ra. Ở Manchester. Về tính chất thù địch đương nhiên sẽ giống như phần trước. Nhưng chắc chắn sẽ không có sự nhàm chán về mặt kết quả. Lần này, Mou đang có nhiều lợi thế hơn Pep. 

Ở Old Trafford, Người đặc biệt không phải chịu quá nhiều áp lực bởi M.U đang ở xuất phát điểm thấp. Ông cũng được bàn giao một đội ngũ trẻ trung và tài năng, đồng thời được hỗ trợ tối đa bằng ngân sách chuyển nhượng khổng lồ. 

Pep không dễ chịu như vậy. Giống như tại Bayern, Ban lãnh đạo Man City muốn chiến thắng ở Premier League và cùng lúc, phổ biến sức mạnh ra châu Âu. Những gì ông tiếp quản là một đội ngũ già nua và không bao giờ chơi đúng với tiềm năng của họ.

Điều phiền muộn là Pep không có khả năng thay toàn bộ số họ. Ông chỉ có thể tăng cường một vài cầu thủ mới và xoay sở để phù hợp với quy tắc công bằng tài chính. Man City có tiền nhưng không được phép văng ra quá nhiều tiền trong một mùa chuyển nhượng. Hơn nữa, như đã biết, cần không ít thời gian để triết lý mang hơi hướm Tiqui-Taca được truyền bá ở Etihad.

Vì vậy, không dám chắc Mourinho sẽ đả bại Guardiola nhưng sẽ không có sự chênh lệch quá nhiều giữa “gã chỉ huy chết tiệt” và “kẻ đạo đức giả”. Điều này sẽ khiến mức độ khốc liệt đẩy lên một tầm cao mới. 

Cách đây vài năm Pep và Mou nói, “La Liga quá nhỏ so với chúng ta” thì bây giờ, họ sẽ nói, “Thành phố này (Manchester) là không đủ cho cả hai”. 

Chia sẻ

Bình luận 0