Ngày rời Highbury, Arsene Wenger đã để quên con tim
SƠN HẢI (Theo Bleacher Report)

Chia sẻ

Bình luận 0

Arsene Wenger là HLV vĩ đại nhất lịch sử Arsenal, điều đó không thể phủ nhận. Tuy nhiên, sự nghiệp của ông gắn liền với Pháo thủ lại chia thành 2 giai đoạn rõ rệt: Tại Highbury, và tại Emirates. Khi còn ở Highbury, Arsenal là đội bóng bất khả chiến bại, là thách thức số một với Manchester United. Rời khỏi Highbury và đến Emirates, Arsenal bỗng trở nên yếu đuối và bạc nhược đến lạ kỳ. 
Thế hệ vàng vô địch Premier League năm 1998 của Arsenal có Tony Adams, Paul Merson, Ian Wright, David Seaman, Nigel Winterburn, Ray Parlour, Martin Keown, Dennis Bergkamp... Mỗi người một vẻ, một phong cách riêng. Tuy vậy, tất cả chung một điểm: Họ đều là những chiến binh đích thực trên sân cỏ.

Không ngại va chạm, không ngại nhảy vào tranh chấp tay đôi, Arsenal khi đó biến Highbury trở thành một pháo đài bất khả chiến bại. Đến Highbury khi đó cũng đồng nghĩa bước vào hang cọp. Sân bóng cổ điển này có chiều dọc sân ngắn hơn các sân bóng bình thường khác, và dù có sức chứa chưa đến 4 vạn chỗ ngồi, nó vẫn khiến tim mỗi cầu thủ khi ra sân như đánh trống trong ngực.

Sức ép, sức nóng kinh khủng từ sân bóng khiến đối phương cảm thấy như phải tử chiến với Arsenal, bằng một trận đấu theo đúng kiểu Anh. Chất thép đấy được Wenger xây dựng trên nền tảng là những bài tập chiến thuật, lên dây cót tinh thần, và thậm chí từ những chuyện nhỏ nhặt nhất như bữa ăn, giấc ngủ.

Ông là người đầu tiên xây dựng chế độ thực đơn khoa học cho các cầu thủ ở Premier League. Wenger cũng tiên phong trong phong trào quốc tế hóa đội bóng, khi chiêu mộ những ngôi sao nước ngoài như Vieira, Petit, Overmars, Anelka, Kanu... Trên sân, Wenger nổi tiếng với những miếng đánh bẫy việt vị, cùng khả năng xây dựng lối chơi phòng ngự phản công mạnh mẽ.
Highbury đã từng là cội nguồn sức mạnh của Arsenal, giúp họ vừa chơi hào hoa vừa can trườngHighbury đã từng là cội nguồn sức mạnh của Arsenal, giúp họ vừa chơi hào hoa vừa can trường

Thành công đến với Arsenal ngay tức thì, cho thấy hiệu quả trong chương trình huấn luyện của Wenger. Ông vô địch Premier League ngay trước mũi Manchester United của Alex Ferguson chỉ trong mùa thứ 2 dẫn dắt đội bóng. Sau thất bại ở mùa 1997/98, Manchester United bạo chi hơn trên thị trường chuyển nhượng, đưa về những cầu thủ hàng đầu thế giới với giá trị chuyển nhượng bom tấn.

Nhờ đó, họ thống trị Premier League suốt 3 năm liền, bao gồm cả cú ăn ba năm 1999. Các cầu thủ ngoại giờ được ưu tiên sử dụng hơn, lối chơi bóng cũng dần thay đổi, hoa mỹ hơn, tốc độ hơn. Còn ở Arsenal, đó là lúc thế hệ của Tony Adams, David Seaman... dần nhường chỗ cho những tài năng trẻ hơn, sung sức hơn.

Henry, Ashley Cole, Jens Lehmann... được đưa về để tiếp nối truyền thống của đội bóng. Trong số đó, Henry trở thành cầu thủ trung tâm trong lối chơi của Wenger. Henry có thể chơi bóng đẹp như nghệ sĩ trên sân, nhưng anh cũng mang trong mình trái tim chiến binh thực thụ. Martin Keown kể anh từng đá đít dằn mặt Henry trên sân tập, nhưng Titi không hề để bụng, âm thầm tập luyện và thể hiện bản thân qua mỗi trận đấu.

Cùng với những hảo thủ khác như Pires, Vieira, Bergkamp... Henry và các đồng đội tại Arsenal hoàn toàn áp đảo đối phương ở mọi trận đấu. Họ sẵn sàng lao vào ăn thua đủ với kình địch bằng mọi giá. Hình ảnh về những pha tranh cãi, xô xát giữa Arsenal và Manchester United khi đó trở thành đặc sản bóng đá Anh, là tâm điểm mỗi lần 2 đội đối đầu: Vieira - Keane, Keown - Van Nistelrooy.

Những chiến binh tuyệt luân như Henry đã đến cùng Wenger xây dựng đế chếNhững chiến binh tuyệt luân như Henry đã đến cùng Wenger xây dựng đế chế

Tất cả tạo nên một trận derby nước Anh độc nhất vô nhị. Arsenal khi đó là tập thể của những chiến binh, những nhà vô địch. Họ không ngại va chạm, không sợ xô xát, không ngừng chiến đấu trên sân cỏ. Arsenal phản ánh rõ nhất hai mảng sáng tối của bóng đá: Khi tấn công, họ là đội đẹp nhất; nhưng khi phòng ngự, họ trở thành đội bóng khó chơi nhất.

Mùa giải bất bại 2003/04 là minh chứng rõ rệt cho điều đó, khi họ hòa tới 12 trận. Ở mùa giải bất bại, Arsenal khiến người hâm mộ không thể quên được. Đến sân Highbury khi đó cũng đồng nghĩa gần như không thể có điểm, bởi không thể xuyên thủng hàng phòng ngự Arsenal. Bộ tứ hậu vệ Lauren - Campbell - Toure - Cole đi vào huyền thoại Premier League khi không để thua một trận nào.

Wenger cũng bắt đầu trẻ hóa đội hình khi dần chia tay những cựu binh như Seaman, Parlour, Keown, đón về những tài năng trẻ như Reyes, Fabregas và Van Persie. Nhưng sau mùa giải bất bại đó cũng là lúc Arsenal dần chuyển mình. Về phía các cầu thủ, Sol Campbell đột nhiên muốn rời đội, và Wenger để anh ra đi sau mùa giải 2005-2006.

Tiếp đến là Ashley Cole, một sản phẩm đích thực của Arsenal ra đi để đến với bến đỗ kim tiền Chelsea. Sau đó và đến Vieira, Henry,... những con người của một thời vang bóng dần biến mất. Còn ở "mặt trận" kinh doanh, Arsenal thay đổi với việc chia tay sân Highbury để chuyển sang Emirates. Một sân bóng mới lớn hơn, hiện đại hơn hứa hẹn sẽ giúp Arsenal thích nghi với triết lý làm bóng đá hiện đại dựa trên nền tảng kinh doanh có lãi lâu dài.

Địa lợi sân bãi, sức mạnh trên cả khán đài và sân cỏ giúp đã tạo thế thông trị cho Pháo ThủĐịa lợi sân bãi, sức mạnh trên cả khán đài và sân cỏ giúp đã tạo thế thông trị cho Pháo Thủ

Nhưng trên thực tế, khi làm vậy, Arsenal đã bỏ lại sau lưng một phần đích thực chất Pháo thủ. Sân bóng Emirates mới to lớn mà trống trải, chẳng khiến người ta cảm thấy hừng hực như xưa. Đám đông cổ vũ chẳng ồn ào, cất tiếng hát đơn điệu, chẳng còn phất cờ như xưa nữa. Chất "điên" ấy không chỉ mất đi trên khán đài. Nó cũng dần thoái hóa trên sân cỏ.

Kế thừa đội hình bất bại là những cầu thủ trẻ hơn, tài năng hơn nhưng thiếu kinh nghiệm và chất thép. Van Persie là cầu thủ ít nhiều mang trong mình cá tính nổi loạn thời còn ở Hà Lan, nhưng anh dần thu mình biến thành một cậu học trò ở Arsenal. Còn Fabregas hay Clichy lại là những cầu thủ quá ôn hòa. Họ ngại ngần trước mỗi pha vào bóng, không dám lăn xả vào ăn thua đủ với đối phương như Vieira hay Cole trước kia.

Chất điên dần bị bào mòn, rồi chính thức biến mất khi Wenger trao băng đội trưởng cho Fabregas sau khi Vieira ra đi. Không phải vì Fabregas khi đó còn quá trẻ, mà vì Fabregas chẳng kế thừa được một chút nào tinh thần chiến đấu của đội hình bất bại năm xưa. Anh, một cậu học trò ngoan ngoãn ở Barcelona, đến Arsenal gây dựng sự nghiệp. Fabregas rất tài năng, nhưng không có cá tính chiến đấu.

Quyết định trao băng đội trưởng cho Fabregas chính là minh chứng rõ nhất cho thấy triết lý của Wenger thay đổi. Nhìn sang những đối thủ khác của Arsenal khi đó, chẳng ai trao băng đội trưởng cho Kaka, Ronaldo, Messi hay Rooney khi họ mới 22 tuổi cả, dù tất cả đều là những ngôi sao hàng đầu thế giới.

Nhưng rồi, cơn bão kim tiền đã buộc Arsenal phải ra quyết định xây sân mới để phù hợp thời cuộc song họ lại đi xuống từ đóNhưng rồi, cơn bão kim tiền đã buộc Arsenal phải ra quyết định xây sân mới để phù hợp thời cuộc song họ lại đi xuống từ đó

Rooney là một cầu thủ mang cá tính thủ lĩnh rất rõ ràng, nhưng Ferguson khẳng định anh vẫn cần dìu dắt và chỉ bảo bởi những người đàn anh kinh nghiệm hơn như Neville, Scholes hay Giggs. Tuy vậy, ở Arsenal khi ấy, Fabregas lại không nhận được những lời chỉ bảo xa xỉ như thế. Trong khi những ngôi sao hàng đầu đến Manchester United, thì những người như thế lại dần rời Arsenal. Fabregas một thân một mình làm đội trưởng ở tuổi 22, khi anh gần như chưa giành được danh hiệu nào đáng kể, chẳng biết mình nên hay không nên làm gì.

Hleb, Arshavin sau đó cũng như vậy. Họ rất nhanh nhẹn, rất kỹ thuật, rất tài năng, nhưng không ai mang trong mình chất thép cả. Khi Wenger thay đổi triết lý, Arsenal dần trở nên yếu ớt. Họ tụt lại trong cuộc đua giành ngôi vô địch với Chelsea và Manchester United. Wenger từ khắc tinh với Ferguson, dần trở nên bất lực nhìn các học trò thua trận trước những con quỷ già giơ.

Trận thua 2-8 là minh chứng rõ rệt nhất, khi Arsenal dần buông xuôi và gần như "mặc kệ" đối thủ sút tung lưới mình. Từ vị thế một ứng cử viên vô địch, Arsenal dần an vị và hài lòng với một vị trí giành vé dự Champions League. Có những mùa giải, khi đạt được "thành tích" đó ở vòng đấu cuối cùng, họ ăn mừng như thể đã vô địch.

Họ đánh mất tất cả sức mạnh vật lý, tinh thần và bản sắc và đi đến kết cục hôm nayHọ đánh mất tất cả sức mạnh vật lý, tinh thần và bản sắc và đi đến kết cục hôm nay

Những đội bóng như Chelsea hay Manchester United không bao giờ làm điều đó, chỉ có vô địch hoặc không. Với triết lý sử dụng cầu thủ quá ôn hòa, Arsenal của Wenger ngày càng yếu ớt và tự thỏa mãn với kết quả yếu kém của họ. Wenger tuyên bố ra đi trong tình cảnh Arsenal thậm chí đã nằm ngoài cuộc đua trực tiếp giành vé dự Champions League.

Giờ đây họ thực sự chỉ là một đội bóng tầm trung bình khá ở nước Anh, dù đã liên tục cố gắng chiêu mộ những ngôi sao hàng đầu thế giới. Đó là cái giá Wenger phải trả khi ông không dám kiên định theo đuổi niềm tin vốn có của bản thân, khiến ông không thể ra đi trong vinh quang như cách Ferguson từng làm 5 năm trước.

Chia sẻ

Bình luận 0