Neymar, Ronaldinho, Ronaldo và “lời nguyền” cầu thủ Brazil tại Camp Nou
Hải Sơn

Chia sẻ

Bình luận 1

Neymar giờ đã chính thức là người của PSG, kết thúc 4 năm khoác áo Barcelona. Anh đến trong kỳ vọng, giành những danh hiệu cao quý cùng đội bóng, cuối cùng ra đi trong tranh cãi. Nhưng Neymar không phải ngôi sao Brazil đầu tiên gặp phải tình cảnh này ở Camp Nou. Trước anh là những cái tên kiệt xuất khác: Romario, Ronaldo, Rivaldo và Ronaldinho.

Barcelona vừa trải qua một trong những cuộc chia ly đau đớn nhất. Ngân quỹ của họ được tăng lên một khoản kếch xù, nhưng tâm trạng các cule gần như trống rỗng. Họ mất đi một cầu thủ ở đẳng cấp thế giới, một trong những cầu thủ được yêu thích nhất. Hai tuần ồn ào của Neymar kết thúc bằng cuộc đào thoát sang PSG.

Neymar không thể đường đường chính chính rời Barcelona. Mọi cầu thủ đều phải bước qua cánh cửa sau u tối của sân Camp Nou. Bởi, dù hiếm khi thừa nhận, nhưng các cule đều chung một suy nghĩ: Neymar đã rời bỏ đội bóng trao cho anh cơ hội thi đấu ở châu Âu. Anh không hề lên tiếng bảo "chúng ta cần nói chuyện" khi có rắc rối, cũng không muốn nghe bất kỳ ai khuyên anh ở lại.

Nhưng Neymar không phải người Brazil đầu tiên phải chịu cảnh đó. Romario, Ronaldo, Rivaldo, Ronaldinho đều sở hữu khả năng chơi bóng kỳ diệu nhờ đôi chân khéo léo như có ma thuật, là biểu tượng của bóng đá Brazil khi gia nhập Barcelona. Trên sân Camp Nou, họ làm khuấy động khắp các khán đài bằng tài năng của mình. Nhưng rồi cuối cùng, tất cả đều ra đi trong ồn ào và chẳng thể nhận được một cái kết có hậu. Không ai có thể nói ra lời chia tay một cách dễ dàng.

ROMARIO HOÀN THIỆN VÀ KẾT THÚC “DREAM TEAM”
Romario là cái tên mở đầu cho danh sách những ngôi sao Brazil bị "nguyền rủa" tại Camp Nou. Anh là thành viên trong đội hình "Dream Team" của Johan Cruyff vô địch La Liga và về nhì Champions League mùa giải 1993/94. Có anh trong đội hình, Cruyff mới tìm được mảnh ghép duy nhất còn thiếu của Dream Team: một cỗ máy ghi bàn. Đến bây giờ, nhiều cule vẫn không thể quên pha đi bóng theo kiểu "giật đuôi bò" của Romario trong trận El Clasico lượt đi mùa giải 1993/94.

Phút 25 của trận đấu, Romario nhận đường chuyền từ Pep Guardiola. Anh dẫn bóng vào vòng cấm địa, "giật đuôi bò" biến Rafael Alkorta thành gã hề rồi vẩy bóng tung lưới Real Madrid. Trận đấu hôm đó là ác mộng của Alkorta và hàng thủ Real. Romario lập hat-trick trong trận đấu ấy, góp phần vào chiến thắng chung cuộc 5-0. Jorge Valdano, cựu tiền đạo Real còn phải thốt lên: "Cậu ta chơi bóng 'ảo' như một nhân vật bước ra từ hoạt hình vậy".

Đến mùa Hè cùng năm, Romario tiếp tục khẳng định vị thế cầu thủ xuất sắc nhất hành tinh bằng chức vô địch World Cup cùng ĐT Brazil trên đất Mỹ. Nhưng sau World Cup, quan hệ của anh với Barcelona bắt đầu xấu đi. Anh tuyên bố "nhớ quê hương", đòi kéo dài kỳ nghỉ hơn so với quy định.

Dù còn 2 năm hợp đồng, Romario một mực đòi CLB phải cho anh quay lại Brazil thi đấu. Dĩ nhiên là Barca và bản thân "Thánh Johan" không chấp nhận điều này. Romario lập tức đáp trả bằng cú đấm knock-out Diego Simeone ngay trên sân trong trận đấu giữa Barcelona và Atletico Madrid ở La Liga.

Romario là người hoàn thiện "Dream Team" của Johan Cruyff (trái) nhưng sự sa sút của ông cũng chính là nguyên nhân kết thúc giai đoạn thành công này của BarcaRomario là người hoàn thiện "Dream Team" của Johan Cruyff (trái) nhưng sự sa sút của ông cũng chính là nguyên nhân kết thúc giai đoạn thành công này của Barca

Cú đấm đó khiến anh nhận thẻ đỏ rời sân lập tức cùng án treo giò 5 trận. Không chịu nổi Romario, Cruyff tuyên bố loại anh khỏi đội trong 1 tháng bị treo giò. Tới lúc trở lại, Romario gần như "tịt ngòi": Nửa đầu mùa giải 1994/95, anh chỉ ghi được đúng 4 bàn thắng.

Phong độ đi xuống bất thường, mâu thuẫn giữa Romario và Johan Cruyff trở nên gay gắt tới nỗi Cruyff chỉ trích công khai Romario: "Nếu cậu ta thấy không vui ở đây và muốn về nhà, tôi không còn cần cậu ta nữa. Cậu ta có thể rời đội ngay mà không cần bồi thường tiền phá vỡ hợp đồng".

Ngay cả trợ lý Carles Rexach cũng tỏ ra ngạc nhiên về thái độ của Romario sau khi trở về từ World Cup: "Chúng tôi bắt đầu nói về khả năng cậu ta rời đội. Nếu một cầu thủ nói rõ ràng muốn ra đi, bạn không thể ngăn lại. Bạn phải hiểu cho cậu ấy và tìm ra giải pháp".

Cuối cùng, đến tháng 1/1995, Romario trở lại quê nhà đầu quân cho Flamengo với giá 4 triệu bảng. Dream Team của Cruyff cũng rệu rã từ ngày ấy. Một năm sau khi Romario đi, Cruyff cũng rời băng ghế huấn luyện. Ở mùa giải 1995/96, Barca sa sút rõ rệt. Họ trắng tay và chỉ kết thúc La Liga ở vị trí thứ 3.

RO BÉO VÀ 1 NĂM KHÔNG TƯỞNG
Hơn 1 năm sau khi Romario rời Barcelona, một "Ro" khác của Brazil tới đây. Chỉ chơi đúng 1 mùa bóng cho đội chủ sân Camp Nou, nhưng Ronaldo "béo" thực sự khiến các CĐV Barcelona không bao giờ quên được anh. Mùa giải 1996/97, Ronaldo chơi 49 trận, ghi 47 bàn thắng. Một vài bàn thắng trong đó đến giờ vẫn được xếp vào hàng kinh điển.

Dưới bàn tay của Sir Bobby Robson, Ronaldo thể hiện được toàn bộ tố chất anh có: sức mạnh, kỹ thuật, khả năng đi bóng cùng những pha bứt tốc kinh hoàng. Dù vậy, anh không thể gắn bó với Barcelona nhiều hơn một mùa giải. Mối quan hệ giữa anh với chủ tịch Josep Lluís Núñez ngày một xấu đi sau các cuộc đàm phán gia hạn hợp đồng.

Chỉ thi đấu 1 năm cho Barca nhưng ấn tượng mà Ronaldo để lại vẫn vô cũng sâu đậmChỉ thi đấu 1 năm cho Barca nhưng ấn tượng mà Ronaldo để lại vẫn vô cũng sâu đậm

Ronaldo khi ấy mới 20 tuổi, là cầu thủ trẻ nhất trong lịch sử giành Quả bóng Vàng FIFA, vậy nên Barcelona muốn giữ chân anh càng lâu càng tốt. Điều đó thể hiện qua tuyên bố của Chủ tịch Nunez: "Cậu ấy sẽ chơi trọn đời cho chúng tôi", kèm một bản hợp đồng có thời hạn... 10 năm.

Nhưng chỉ một hôm sau tuyên bố ấy, Nunez lại nói: "Chấm dứt cả rồi. Ronaldo chuẩn bị rời đội"; cho thấy tham vọng giữ chân Ronaldo trong 10 năm tới đã tan thành mây khói. Mùa Hè năm 1997, anh gia nhập Inter Milan với giá 27 triệu USD, con số kỷ lục thế giới thời đó.

RIVALDO VÀ MỐI HẬN MANG TÊN VAN GAAL
Bán được Ronaldo, Barcelona lập tức chi gần như toàn bộ số tiền đó để chiêu mộ Rivaldo từ Deportivo La Coruna. HLV Bobby Robson đích thân thuyết phục BLĐ Barca đưa anh về, với niềm tin anh là lựa chọn đảm bảo khỏa lấp khả năng ghi bàn Ronaldo để lại.

Robson không hề sai. 5 mùa giải chơi tại Barcelona, Rivaldo ghi tổng cộng 130 bàn thắng, giúp Barca 2 lần vô địch La Liga. Bản thân anh ẵm trọn danh hiệu Quả bóng Vàng FIFA và Quả bóng Vàng thế giới năm 1999. Rivaldo trong tâm thức các cule là một tiền đạo vô cùng toàn diện, sở hữu khả năng dứt điểm đa dạng chưa từng có.

Một trong số ấy là pha móc bóng ngoài vòng cấm địa tung lưới Valencia ở vòng 38 La Liga mùa giải 2000/01. Chính bàn thắng đó giúp Barca tiếp tục góp mặt ở Champions League mùa giải sau. Nhưng cuối cùng, ở tuổi 30, anh lại phải rời Barca trong cảnh không kèn không trống. Nguyên nhân do... Van Gaal.

Rivaldo luôn chơi rất hay ở Barca nhưng chỉ vì mâu thuẫn với HLV Van Gaal mà anh không thể ở lại thêm nhiều nămRivaldo luôn chơi rất hay ở Barca nhưng chỉ vì mâu thuẫn với HLV Van Gaal mà anh không thể ở lại thêm nhiều năm

Nhiệm kỳ 1 của Van Gaal ở Barcelona, Rivaldo vẫn thể hiện được tài năng của mình. Nhưng mầm mống bất đồng giữa họ đã dần xuất hiện: Van Gaal xếp Rivaldo chơi ở cánh trái, dù anh muốn đá cắm. Thậm chí Van Gaal, một tiền vệ hạng xoàng thời còn làm cầu thủ, còn cố thị uy trước "phù thủy sân cỏ" Rivaldo bằng cách dạy anh... đi bóng qua người.

Chính vì lý do đó nên khi Van Gaal bắt đầu nhiệm kỳ 2 của ông ở mùa hè năm 2002, Rivaldo lập tức bị thanh lý hợp đồng. Một cú sốc thực sự, bởi Rivaldo khi ấy vừa vô địch World Cup cùng đội tuyển Brazil. Bản thân Rivaldo ghi được 5 bàn thắng, và hợp đồng của anh với Barca còn 1 năm nữa mới kết thúc.

Sau đó, cả hai công khai chỉ trích nhau trên mặt báo. Rivaldo lớn tiếng nói: "Van Gaal là lý do chính khiến tôi rời đội. Tôi chẳng hề ưa lão ta, và dám chắc lão ta cũng vậy". Bản thân Van Gaal khẳng định Rivaldo "chỉ thích chơi bóng càng ít đi, kiếm càng nhiều tiền, không hành xử với thái độ nên có của một cầu thủ, bị ảo tưởng về đội bóng".

Rivaldo sau đó chuyển sang AC Milan và giành Champions League ngay mùa giải đó. Còn Van Gaal nhanh chóng bị sa thải, Barcelona phải thay tới 3 huấn luyện viên và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 6 - thành tích tệ nhất trong vòng 15 năm.

RONALDINHO: “PHÙ THỦY SÂN CỎ” BÁN XỚI VÌ ĂN CHƠI
Người cuối cùng trong danh sách trên là Ronaldinho. Giữa anh và Neymar có nhiều điểm tương đồng đến lạ kỳ: Neymar rời Barca đến PSG năm 25 tuổi. Năm 25 tuổi, Ronaldinho rời PSG đến Barca. Hiện chưa biết Neymar sẽ thể hiện được gì trong màu áo đội bóng mới, nhưng 14 năm trước, Ronaldinho đã nhanh chóng thích nghi với bóng đá Tây Ban Nha và mở ra một kỷ nguyên mới trong lịch sử Barcelona.

Nhanh, mạnh mẽ, khả năng đi bóng tinh quái, những pha dứt điểm chết người; tất cả đã làm nên một "phù thủy sân cỏ" Ronaldinho trên sân Camp Nou. Đôi chân ma thuật của anh có thể biến những điều không thể thành có thể.

Bàn thắng anh ghi được ở trận lượt về vòng knock-out Champions League mùa giải 2004/05 là minh chứng rõ rệt nhất. Giữa một rừng người của hàng thủ Chelsea, Ronaldinho vẫn có thể nhắm tới góc sút "chết người" duy nhất, và khiến Petr Cech phải đứng nhìn bóng bay vào lưới.

Trận El Clasico trên sân Bernabeu mùa giải 2005/06 là một ví dụ khác cho thấy sức mê hoặc khán giả của Ronaldinho. Khi anh ghi bàn thắng ấn định kết quả 3-0, bốn phía khán đài sân Bernabeu đã phải đứng dậy vỗ tay tán thưởng, thừa nhận tài năng của "Rô vẩu". Còn trên sân, đó thực sự là một đêm kinh hoàng với Michel Salgado và Sergio Ramos - 2 hậu vệ đối đầu trực tiếp Ronaldinho.

Nỗi tiếc nuối lớn nhất của các cule có lẽ là Ronaldinho khi anh quá mải mê tiệc tùng mà chỉ có thể thi đấu đỉnh cao vài năm ngắn ngủiNỗi tiếc nuối lớn nhất của các cule có lẽ là Ronaldinho khi anh quá mải mê tiệc tùng mà chỉ có thể thi đấu đỉnh cao vài năm ngắn ngủi

Tài năng là vậy, nhưng tật của Ronaldinho cũng không nhỏ chút nào. Sau World Cup 2006, phong độ của anh xuống dốc trông thấy. Từ một nhân vật chính trong những trận cầu lớn, anh ngày càng quen thuộc với việc trở thành nhân vật chính trong những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng. Hậu quả là anh mất vị trí chính thức, rồi sau đó gần như "mất tích" trong đội hình Barcelona.

Mùa Hè năm 2008, Pep Guardiola chính thức nhậm chức HLV trưởng Barcelona. Công cuộc cải tổ đội bóng của ông bắt đầu bằng việc loại bỏ những công thần không còn đóng góp nhiều cho CLB. Ronaldinho là cái tên đầu tiên phải ra đi. Barcelona bán tống bán tháo anh sang Milan với giá 26 triệu bảng. Nhưng Barca không hề yếu đi, trái lại, họ còn bước vào giai đoạn huy hoàng nhất lịch sử với Messi.

Sau Romario, Ronaldo, Rivaldo và Ronaldinho, giờ đến lượt Neymar phải rời Barcelona trong tiếc nuối. 4 mùa giải chơi cho Barca, anh luôn chiếm một suất đá chính trên hàng công. Bộ ba Messi - Suarez - Neymar thực sự khuấy đảo châu Âu. Cú ăn năm mùa giải 2014/15 cùng màn lội ngược dòng không tưởng trước PSG ở Champions League mùa giải trước thực sự là những ấn tượng khó quên được Neymar mang lại.

Nhưng bất kể Neymar có đóng góp bao nhiêu đi chăng nữa, Barcelona vẫn chỉ tung hô Messi. Messi là sản phẩm trưởng thành từ lò đào tạo La Masia, là "đứa con" đích thực của Barca, còn Neymar chỉ như một người qua đường. Vậy nên khi Messi gia hạn hợp đồng đến năm 2021, Neymar không muốn chịu cảnh phải làm nền cho M10 thêm 4 năm nữa. Anh chọn cách ra đi, thậm chí gây rối để làm được điều đó.

Chiếc đầu lợn dành cho kẻ phản bội
Không mang quốc tịch Brazil, nhưng Luis Figo có lẽ là cuộc chia tay khiến Barcelona phải đau đớn nhất. Ngày Figo đặt bút ký vào bản hợp đồng với Barca, không một cule nào nghĩ tiền vệ tài năng này có thể trở thành cầu thủ khiến họ căm ghét nhất. Figo không chỉ ra đi trong ồn ào bằng tuyên bố "Tôi đi vì không được thừa nhận", mà anh còn chuyển thẳng tới đại kình địch Real Madrid.

Florentino Perez khi ấy thực hiện kế hoạch "Dải ngân hà 1.0", và Figo là một trong những cái tên đầu tiên được chọn trong đội hình các siêu sao của Perez. 61 triệu euro tiền giải phóng hợp đồng là một con số khổng lồ, nhưng giá trị nó mang lại còn lớn hơn rất nhiều. Không chỉ chiêu mộ được một siêu sao, Perez còn chọc tức được Barcelona.
Bằng hy vọng khỏa lấp đi khoảng trống Figo để lại, Barca lập tức đưa về 2 cái tên từ Arsenal: Marc Overmars và Emmanuel Petit. Cả 2 cầu thủ này đều không thể đáp ứng nổi kỳ vọng. Petit thậm chí bị bán tống bán tháo sau một mùa giải, bị xem là một trong những cầu thủ tệ nhất Barca từng chiêu mộ.

Mùa giải 2000/01, Barca chơi như mất hồn khi không có Figo. Họ xếp thứ tư La Liga, chỉ lọt vào bán kết Cúp Nhà Vua, bị loại ở vòng bảng Champions League. Xuống chơi ở UEFA Cup, họ tiếp tục bị Liverpool đánh bại ở bán kết. 
Còn ai nhớ tới "người Brazil bị lãng quên" Keirrison?
Gần như không một cule nào từng nghe qua cái tên Keirrison, chứ chưa nói tới nhớ tên anh. Chơi vị trí tiền đạo, Keirrison gia nhập Barcelona mùa Hè năm 2009 với giá 14 triệu euro. Nhưng anh chỉ ở đội 6 ngày trước khi bị đẩy sang cho Benfica mượn. Tại đó, anh mất hút khi Benfica sở hữu Oscar Cardozo và Javier Saviola.

Keirrison sau đó sang Fiorentina "đánh bóng" ghế dự bị. Barca đẩy anh về Brazil với hy vọng có thể bán anh với giá cao sau khi anh ghi được 20-30 bàn/mùa, nhưng đó cũng là thời điểm đánh dấu Keirrison chính thức "chìm nghỉm".
Trong 5 mùa bóng khoác áo Barca, Keirrison không được thi đấu một trận nào cho đội bóng vùng Catalonia. Anh bị Barca đẩy cho 5 đội bóng khác nhau mượn. Chưa đầy 30 tuổi, nhưng lúc này Keirrison đã mất hút trên bản đồ bóng đá đỉnh cao. Anh thậm chí từng suýt sang Thái Lan thi đấu, nhưng thương vụ đổ bể vào phút chót.

Cùng với Zlatan Ibrahimović, Dmytro Chygrynskiy, Martín Cáceres, Alexander Hleb, Maxi López, Henrique, Keirrison là cái tên góp thêm vào danh sách chuyển nhượng thất bại thảm hại của Juan Laporta. Thương vụ Keirrison càng trở nên ngu ngốc khi lẽ ra Barca có thể chiêu mộ Radamel Falcao từ River Plate năm đó với giá chưa tới 4 triệu euro. 

Chia sẻ

Bình luận 1