Nếu Maradona bảo Ronaldo bớt chém gió, liệu Messi có giỏi hơn CR7?
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 4

Hành động “khoe” 5 quả bóng vàng trên sân Bernabeu và tự nhận mình là hay nhất lịch sử của Ronaldo đã khiến Maradona “nóng mắt”. Cậu bé vàng đã lên tiếng yêu cầu CR7 hãy ngừng nói nhảm bởi theo ông, Ronaldo vẫn đứng sau Messi. 

Bóng đá là môn thể thao Vua, bởi nó là môn hiếm hoi nếu không muốn nói là duy nhất, hội tụ đầy đủ yếu tố cá nhân và tập thể. Không tập thể nào thành công nếu thiếu cá nhân xuất chúng, không cá nhân nào thành công nếu chỉ lăm le rê dắt và ghi bàn một mình. Khi ăn mừng đội nhà chiến thắng, chúng ta hòa mình vào đám đông, hò hét với bạn bè. Đấy là yếu tố tập thể.

Khi thần tượng ghi bàn, chắc hẳn nhiều người từng có cảm giác muốn tái hiện tuyệt phẩm ấy trên sân bóng phong trào. Đó là yếu tố cá nhân. Bóng đá lôi cuốn và hấp dẫn nhờ chỗ ấy. Khả năng tạo hiệu ứng đám đông, tôn vinh vẻ đẹp của trái bóng lớn không tưởng.

Bóng đá vốn dĩ là trò chơi tập thể, ngôi sao cũng chỉ là nhân tố cấu thành và vinh quang là của toàn đội chứ chẳng phải riêng aiBóng đá vốn dĩ là trò chơi tập thể, ngôi sao cũng chỉ là nhân tố cấu thành và vinh quang là của toàn đội chứ chẳng phải riêng ai

FIFA, UEFA và các tổ chức trực thuộc ra đời cũng vì mục đích muốn thông qua bóng đá nói về một xã hội tốt đẹp, nơi tất cả có thể nhìn về một hướng, bất luận màu da, sắc tộc, trình độ văn hóa nhưng bản sắc cá thể không bị xóa nhòa. Ballon d’Or xuất hiện vì một lý tưởng duy nhất: Tôn vinh cái đẹp.

Hơn nửa thập kỷ khai sinh và phát triển, Ballon d’Or đã khoác lên mình nhiều tấm áo mới. Đầu tiên là ý tưởng bầu chọn cầu thủ hay nhất châu Âu vào năm 1956 của Gabriel Hanot (sáng lập giải thưởng, cựu TBT tạp chí France Football).

Tiếp đến là cho phép các cầu thủ không có quốc tịch châu Âu nhưng đang chơi bóng tại Lục địa Già trở thành đại biểu, tới năm 2007 thì mở cửa chào đón mọi cầu thủ chuyên nghiệp trên thế giới và đỉnh điểm là năm 2010, với quyết định sát nhập với giải “Cầu thủ của năm” do FIFA tổ chức, gọi chung là “Quả bóng Vàng thế giới”. Tới năm 2015, hai giải thưởng này một lần nữa tách ra.

Tốt hay dở, đẹp hay xấu được quyết định bởi màn trình diễn trên sân cỏ. Cơ chế đánh giá nguyên thủy của Ballon d’Or (phiếu bầu của nhà báo) chẳng thể vô tư hơn. Vì thế, cách chính thống đơn giản nhất để so sánh năng lực giữa một nhóm cầu thủ nhất định, cụ thể là giữa Ronaldo và Messi trong câu chuyện này, chính là nhìn vào Ballon d’Or.

Nhưng tiền bac và mục đích kiếm tiền đã khiến những anh hùng thương hiệu xuất hiện, và anh hùng đó phải được phục vụ tối đa về mặt thành tíchNhưng tiền bac và mục đích kiếm tiền đã khiến những anh hùng thương hiệu xuất hiện, và anh hùng đó phải được phục vụ tối đa về mặt thành tích

Nhưng song hành cùng sự phát triển về quy mô, Ballon d’Or đã đánh mất “vẻ đẹp” sơ khai nhất của nó. Thay vì xuất hiện dưới vai trò là chọn “người xuất sắc nhất theo dưới góc nhìn chuyên môn”, nó trở thành sân khấu của chiêu trò trong trận chiến nhuốm màu showbiz, nơi các đối thủ tìm mọi cách tôn sùng bản thân, triệt hạ đối thủ vì lợi ích cá nhân.

Gần 8 năm qua, Ronaldo và Messi “không dám” bầu cho đối thủ do lo ngại chênh lệch 1 phiếu có thể ảnh hưởng cục diện. Năm 2014, trước sự áp đảo của Ronaldo, Messi và Neuer tự mình đứng ra vận động, tổ chức họp báo và thốt lên những lời có cánh dành cho… chính bản thân. Cảnh tượng ấy những tưởng chỉ có trong các cuộc bầu cử tổng thống Mỹ, vận đồng hành lang trước thềm Oscar, nay đã “du nhập” vào bóng đá.

Đấy không phải chuyện nực cười nhất. Ở ngay tại giải thưởng giàu tính chuyên môn ở tầm cỡ thế giới, kiểu bầu chọn bầy đàn “văn hóa xã” mang nặng đặc tính địa phương lại lên ngôi. Năm 2015, Ashley Williams và Chris Coleman bầu Gareth Bale; Joachim Loew điền 3 học trò Neuer, Lahm và Schweinsteiger vào danh sách cuối cùng; Gerard Martino tiến cử Messi, Di Maria và Mascherano.

Công thêm thói xấu "địa phương chủ nghĩa", hơn 10 năm qua, Quả Bóng Vàng trở thành đồ trang sức riêng của Messi và RonaldoCông thêm thói xấu "địa phương chủ nghĩa", hơn 10 năm qua, Quả Bóng Vàng trở thành đồ trang sức riêng của Messi và Ronaldo

Lại phải đặt ra câu hỏi: Tại sao những người chuyên nghiệp lại bình bầu… thiếu chuyên nghiệp đến vậy? Chuyện dễ hiểu, là bởi chính cơ chế đầy mưu đồ của Ballon d’Or buộc các HLV, cầu thủ phải vứt bỏ chính kiến để bảo vệ đồng hương. Giờ đây, mọi phiếu bầu, hành động đều nhằm mục đích cuối cùng: Hạn chế tối đa mọi lợi thế của đối thủ, theo những cách lố bịch nhất.

Giản dị và chỉn chu như Messi còn phải diện “thảm họa thời trang” (bộ vest đỏ chấm bi) tới hội trường hòng gây chú ý thì đủ hiểu! Một khi Ballon d’Or mất đi bản chất tốt đẹp của nó, chiến thắng có còn nhiều ý nghĩa?

Đừng quên rằng, đây là giải thưởng thường niên nhưng đời cầu thủ thì hữu hạn. 4 lần, 5 lần hay 10 lần giành bóng vàng ư? Ấy vẫn chỉ là những con số đếm được, không mang tính phổ quát. Messi, Ronaldo chỉ xuất sắc nhất ở thời điểm anh ta nhận giải. Sau đấy, mọi chuyện do tương lai phán xét. Rất nhanh thôi, trong vài năm nữa, sẽ lại có những Messi, Ronaldo hay Neymar khác.

Và tạo ra thực trạng đắng cay: Phía sau một cầu thủ thành công là một tập thể tay khôngVà tạo ra thực trạng đắng cay: Phía sau một cầu thủ thành công là một tập thể tay không

Bên kia sườn dốc, họ chỉ là những kẻ ăn mày dĩ vãng nếu mải miết theo đuổi những phép tính cộng dồn. Và đừng quên rằng, mỗi chúng ta đều có thần tượng của riêng mình. Pirlo, Totti, Henry đâu cần “bóng vàng” để thu phục lòng người? Xin trích lại một câu kinh điển của Sir Alex Ferguson: Không có gì là vĩnh cửu, ngoại trừ tập thể.

Ronaldo và Messi đều là những nhân vật lỗi lạc của làng bóng đá thế giới, và mỗi người họ đều sở hữu “tập người dùng” của riêng mình. Ai giỏi hơn ai, một lần nữa, là vấn đề quan điểm.

Chia sẻ

Bình luận 4