Nếu không phải Messi, hãy chấp nhận bị ức hiếp như Valdes
Lam Nguyên (theo ESPN)

Chia sẻ

Bình luận 1

Đằng sau những bản hợp đồng chuyển nhượng là câu chuyện không mấy người biết về mảng tối của các CLB, nơi cầu thủ bất lực trước sức mạnh đàn áp nếu chẳng may họ không được lòng đội bóng. Các cầu thủ đã bị ức hiếp thế nào? Hãy cùng tìm hiểu thông qua câu chuyện bóng đá ở Tây Ban Nha.

Đó là một ngày giữa tháng 1, người quản lý gọi chàng cầu thủ vào văn phòng và yêu cầu anh rời CLB. Không có lời xin lỗi, không có câu cảm ơn nào, chỉ ĐI. Nhưng đi đâu bây giờ? Chàng tiền đạo gần như mất phương hướng và nghĩ về người bạn gái của mình. Cô ấy đã bỏ tất cả để theo anh sang vùng đất mới và khi cả hai vừa mới ổn định thì họ lại phải rời đi chỉ sau 6 tháng.

May mắn là anh ta tìm được một CLB khác sau đó. Không phải CLB anh thích và cũng không phải thành phố bạn gái anh muốn sống nhưng có hề gì, miễn là anh có việc làm. Trong sáu tháng tiếp theo, họ phải làm lại mọi thứ, tìm nhà, ổn định cuộc sống và lại lo sợ kỳ chuyển nhượng tiếp theo. Nhiều cầu thủ Tây Ban Nha khác cũng thế: cứ mỗi kỳ chuyển nhượng họ lại chuyển từ trạng thái thất nghiệp sang có việc và ngược lại.

Không phải cầu thủ nào cũng có người đại diện giỏi hay những luật sư hỗ trợ pháp luật. Họ hoàn toàn bé nhỏ trước sức mạnh của các CLB và bị đẩy ra đường lúc nào không hay, một cách rủ bỏ trách nhiệm. Và ngay trong môi trường bóng đá đỉnh cao điều này vẫn xảy ra.

Những cầu thủ không quá nổi bật như Victor Valdes thường không có tiếng nói khi đến mỗi kỳ chuyển nhượngNhững cầu thủ không quá nổi bật như Victor Valdes thường không có tiếng nói khi đến mỗi kỳ chuyển nhượng

Victor Valdes có lần từng nói về những gánh nặng tâm lý đè lên các cầu thủ và cách điều này ảnh hưởng đến cuộc sống của anh thế nào. Sau khi giải nghệ, anh quyết định rời xa hoàn toàn bóng đá, xóa luôn  các tài khoản mạng xã hội và vùi vào những thú tiêu khiển như lướt ván. Áp lực là thứ luôn tồn tại trong mọi công việc, kể cả với VĐV thể thao đỉnh cao. Chỉ có điều khác biệt đó là có nhiều CLB bóng đá thực sự không muốn san sẻ áp lực với cầu thủ và không quan tâm đến sự nghiệp của họ sau khi “đá” họ ra khỏi CLB.

Mỗi kỳ chuyển nhượng thực sự là giai đoạn stress kinh khủng với Victor Valdes, vì anh cảm thấy mình không có chút tiếng nói nào. Còn cựu đồng đội của anh, Dani Alves, thì khăng khăng: “Sống ở quê với cha còn vui hơn ở đây. Vì sao? Vì lúc đó tôi còn chưa biết thế giới nó chó má như thế nào”. Có người còn kể rằng Dani Alves còn định mở đầu tự truyện của mình bằng câu thế này: “Bóng đá: Trò chơi tuyệt vời nhưng đầy rác rưởi”. Và đừng quên, Dani Alves chơi bóng ở đẳng cấp bóng đá cao nhất.

Cựu tiền đạo Barcelona Oriol Riera nói thêm vào: “Ở đỉnh cao, mọi thứ bên dưới không lộng lẫy như những gì mọi người thấy qua truyền thông. Tôi yêu bóng đá nhưng….Mọi thứ trên Instagram, Twitter không thực đâu và bạn phải chấp nhận”. Bạn sẽ sốc nếu lần đầu phát hiện ra góc khuất đằng sau môn thể thao vua.

Ví dụ, một cầu thủ trẻ kinh qua hệ thống đào tạo của CLB ở giải hạng Ba và có cơ hội thi đấu cho đội bóng tốt hơn. Vài trận đầu, anh tạo ấn tượng tốt với tài năng hiếm có và tất nhiên được đội khác nhòm ngó vì anh chưa ký hợp đồng với đội 1 CLB chủ quản. Anh lưỡng lự và ngay lập tức bị đe dọa nào là không cho ra sân chơi bóng, rồi thì cơ hội sẽ trôi qua tầm tay. Nếu cứng đầu thật thì anh sẽ bị đày lên ghế dự bị, không cho tham gia tập luyện. CLB sẽ tung hê lên mặt báo nào là anh X là cầu thủ kiêu ngạo, lười biếng, tham lam mà không hề cho anh một cơ hội phản kháng. “Ăn không được đạp đổ” và người chịu ảnh hưởng sau cùng chính là bản thân cầu thủ đấy.

Vậy sau mỗi kỳ chuyển nhượng, ai sẽ là kẻ thắng – người thua? Nhìn vào những hạng đấu cao nhất, câu trả lời dễ dàng là cầu thủ luôn thắng và giành được hợp đồng với khoản tiền lương cực khủng. Nhưng với các cầu thủ ở đẳng cấp thấp hơn, họ thường là người thua cuộc và không kể kiểm soát được số phận của mình. Khi một cầu thủ muốn rời đi vì đãi ngộ chưa tốt, nhiều CLB sẵn sàng làm mọi cách để thóa mạ nhân cách cầu thủ, khiến anh gặp trở ngại khi tìm CLB mới. Các CLB chỉ muốn giữ gìn hình ảnh của riêng mình mà không mấy quan tâm đến số phận các cầu thủ. Và vì thế, “trung thành” dần trở thành khái niệm lỗi thời trong bóng đá hiện đại.

Người hâm mộ đòi hỏi các cầu thủ trung thành với CLB, phát cuồng khi thấy họ hôn áo hay lên báo “Tôi yêu CLB này từ nhỏ”. Nhưng chính các fan lại ít khi đặt ngược vai trò của các CLB, tự hỏi xem CLB đã làm gì khiến nhiều cầu thủ khăn gói ra đi trong nước mắt và cả sự oán giận?

Ngoài những siêu sao hàng đầu như Messi, Neymar hay Sanchez, mấy ai có được quyền chủ động trong chuyển nhượng?Ngoài những siêu sao hàng đầu như Messi, Neymar hay Sanchez, mấy ai có được quyền chủ động trong chuyển nhượng?

Ở những giải đấu hạng thấp, các CLB thường cố gài điều khoản bất lợi cho cầu thủ và nếu không đọc kỹ trước khi ký, họ sẽ phải trả giá. Vài CLB ở Tây Ban Nha cho phép đội bóng đơn phương chấm dứt hợp đồng sau hai tháng. Họ đã làm thế vào ngày cuối cùng của thị trường chuyển nhượng và cầu thủ chỉ còn vài giờ tìm đội bóng mới hoặc chấp nhận thất nghiệp. Còn tiền hỗ trợ thất nghiệp thì sao? Chẳng có đồng bạc nào cả.

Thế giới bóng đá không lộng lẫy như những gì chúng ta thấy trên truyền hình. Các cầu thủ không ai chấp nhận bản thân mình bị ép vào con đường cùng. Nhưng ai giúp họ bây giờ chỉ vì họ không phải Messi, Ronaldo, Sanchez, Bale….?

Chia sẻ

Bình luận 1