Nếu De Gea hạnh phúc, Romeno có buồn không?
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Người ta thường nói thủ môn là người cô đơn nhất trên sân. Thế nhưng còn có một người cô đơn hơn họ, đó là các thủ môn dự bị! Những “người gác đền” thường xuyên phải ngồi ngoài sân, rất ít có cơ hội thi đấu nhưng lại luôn phải giữ sự tập trung cần thiết để sẵn sàng thay thế khi “có biến”. 

KHÔNG PHẢI AI CŨNG HẠNH PHÚC
Nếu bạn là một cầu thủ dự bị, bạn luôn có cơ hội vào sân tùy vào hoàn cảnh trận đấu. Còn với các thủ môn dự bị, họ chỉ có thể vào sân khi người bắt chính gặp chấn thương hay lĩnh thẻ đỏ (thậm chí trong trường hợp này nếu hết quyền thay người thì một cầu thủ khác sẽ tạm đứng vào khung thành), nói chung đây đều là những điều tương đối khó xảy ra.

Các đội bóng ở thời điểm hiện tại thường có hai lựa chọn cho vị trí thủ môn dự bị: Hoặc là một người lớn tuổi đã qua thời kỳ đỉnh cao phong độ, ví dụ như Caballero ở Chelsea, Bravo ở Man City hay Iker Casillas ở Porto; hoặc một thủ môn trẻ cần tích lũy thêm kinh nghiệm. Rất ít đội bóng có hai thủ môn trình độ tương đương với nhau.

Thủ môn là người cô đơn nhất trên sân, nhưng thủ môn dự bị còn cô đơn hơnThủ môn là người cô đơn nhất trên sân, nhưng thủ môn dự bị còn cô đơn hơn

Karius và Mignolet ở Liverpool hầu như không chênh lệch nhau nhiều. De Gea và Romero hay Cech và Ospina ở Arsenal có thể xem là những trường hợp đặc biệt khi hai người dự bị đều là những thủ môn tốt, có điều đối thủ cạnh tranh với họ quá giỏi. Một đội bóng lớn thường yêu cầu “hai cầu thủ cho 1 vị trí” để sẵn sàng xoay vòng, nhưng với các thủ môn, việc được thi đấu liên tục mới là điều quan trọng nhất.

Tại một vị trí mà tâm lý ổn định là yếu tố tiên quyết, sẽ thật khó để hoàn thành nhiệm vụ khi vừa giữ gôn, tâm trí vừa hướng về một cuộc cạnh tranh nội bộ.Có một vài HLV lựa chọn cách để mỗi người bắt một giải đấu. Ví dụ như Ancelotti cho Diego Lopez bắt La Liga còn Casillas bắt Champions League mùa 2013/14 hay vừa mới mùa giải trước, Mourinho dùng Romero trong suốt hành trình chinh phục Europa League.

Nhưng rõ ràng lựa chọn tốt nhất vẫn là một người gác đền ổn định, có thể ra sân trong tất cả các trận đấu.Vấn đề không chỉ là chuyên môn là còn ở khả năng phối hợp ăn ý với các đồng đội. Ben Foster, người đang chơi cho West Brom và từng bắt dự bị cho Van der Sar ở M.U, kể lại: “Nhiều người nói tôi chơi chân thiếu an toàn, thực tế không phải vậy. Tôi là người thuận chân trái nhưng khi vào sân, các hậu vệ M.U vẫn giữ thói quen chuyền về phía chân phải như Edwin. Họ phải mất thời gian làm quen khi mọi thứ đã trở thành phản xạ!”.

Ở đội bóng lớn như MU, De Gea và Romeno sẽ rất khó xử vì họ đều giỏi chuyên mônỞ đội bóng lớn như MU, De Gea và Romeno sẽ rất khó xử vì họ đều giỏi chuyên môn

Các thủ môn dự bị còn gặp áp lực lớn về tâm lý. Họ có ít cơ hội để thể hiện bản thân, và phải chịu một định kiến hiển nhiên là với một thủ môn thì người ta luôn nhớ đến các sai lầm nhiều hơn các tình huống cản phá. Không được thi đấu nhiều nhưng vẫn giữ được sự tập trung cao độ luôn là một bài toán khó.

ĐƯỢC CÚP CŨNG CHẲNG VUI GÌ
Có lẽ hiếm anh chàng thủ môn dự bị nào “hên” như Carlo Nash. Không quá tiếng tăm nhưng Carlo Nash từng góp mặt trong hai trận chung kết FA Cup với tư cách thủ môn dự bị. Năm 2009, Carlo Nash có tên trong danh sách dự trận chung kết FA Cup của Everton khi đối đầu với Chelsea. Anh là thủ môn dự bị cho Tim Howard.

2 năm sau, Carlo Nash lại cùng Stoke đối đầu Man City ở sân Wembley, lần này anh là phương án thay thế cho Thomas Sorensen. Nash kể lại rằng khi khởi động tại Wembley, khát khao được vào sân của anh là “không có gì tả nổi”. Nhưng thủ thành sinh năm 1973 không có cơ hội vào sân một phút nào. Các đội bóng của anh đều thua trận và thật khó diễn tả cảm giác của một thủ môn dự bị trên bục nhận huân chương.

Ngay cả Kahn cũng chẳng hài lòng khi phải dự bị cho đàn emNgay cả Kahn cũng chẳng hài lòng khi phải dự bị cho đàn em

“Các thủ môn trên thực tế đều rất tôn trọng và yêu quý nhau. Chúng tôi luyện tập với nhau hàng ngày, cạnh tranh một cách lành mạnh. Một thủ môn dự bị chỉ có thể vào sân khi đồng đội mình chấn thương hay bị đuổi, đó là điều chẳng mấy vui vẻ gì. Nhưng lúc nào chúng tôi cũng phải sẵn sàng.” – Nash nói về thân phận của những thủ môn dự bị.

Nash không phải là một thủ môn tiếng tăm, vì thế có lẽ anh cũng khó có thể hiểu hết cảm giác của những thủ thành từng là người hùng nhưng phải chấp nhận kiếp dự bị. Oliver Kahn, huyền thoại của Bayern và ĐT Đức, sau này nói rằng ông sẽ không bao giờ quên được việc phải bắt dự bị cho Jens Lehmann tại World Cup 2006 được tổ chức ngay trên đất Đức.

Iker Casillas, nhà vô địch World Cup, EURO và Champions League đang có phần cuối sự nghiệp không còn rực rỡ hào quang khi chỉ là thủ thành số 2 ở Porto. Một đôi lúc, người ta nhớ ra rằng “thánh Iker” từng đứng ngang hàng với Gianluigi Buffon vẫn còn đang thi đấu, ví dụ như khi anh có màn trình diễn tốt trong trận lượt về vòng 1/8 Champons League với Liverpool.

Bởi thay thế có thể là cơ hội đổi đời của thủ môn dự bị, ví dụ như trường hợp của ToldoBởi thay thế có thể là cơ hội đổi đời của thủ môn dự bị, ví dụ như trường hợp của Toldo

Lịch sử thế giới cũng ghi danh những thủ môn dự bị làm nên lịch sử. World Cup 1990, Goycochea từ chỗ là người dự bị của Nery Pumpido ở ĐT Argentina đã vụt sáng trở thành người hùng của đoàn quân xứ sở Tango khi chơi xuất thần trong hai loạt luân lưu với Nam Tư ở Tứ kết và Italia ở Bán Kết.

Năm 2000, Francesco Toldo trở thành thủ một số 1 của Italia ngay trước EURO khi Buffon dính chấn thương. Đó là một giải đấu tuyệt với của thủ thành sinh năm 1971, trong đó đỉnh cao là màn trình diễn trước Hà Lan ở bán kết. Và gần đây nhất, Tim Krul cũng là một trường hợp cần nhắc đến.

Thủ thành này được vào sân trong phút bù giờ hiệp phụ thứ 2 trận tứ kết World Cup 2014 giữa Hà Lan và Costa Rica. Anh cản phá thành công 2 quả luân lưu để đưa “Cơn lốc màu da cam” vào bán kết. Dĩ nhiên những trường hợp như thế không có nhiều, và có lẽ các thủ môn dự bị vẫn luôn là người cô đơn nhất trên sân, những người luôn luôn phải chờ đợi.

Chia sẻ

Bình luận 0