Nasri, Benzema, Ben Arfa… cùng tuổi, cùng tài, cùng tàn lụi
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Năm 2004, đội tuyển U17 Pháp với Jeremy Menez, Samir Nasri, Hatem Ben Arfa và Karim Benzema đánh bại U17 Tây Ban Nha với Gerard Pique và Cesc Fabregas trong trận chung kết U17 châu Âu. Vào thời điểm đó, người dân xứ sở lục lăng tin rằng họ đã có một thế hệ mới đủ để thay thế những người hùng vô địch World Cup 1998 và EURO 2000. Nhưng… 

THẾ HỆ 1987
Báo giới Pháp gọi họ là thế hệ 1987, những người sẽ nhanh chóng gánh trên vai trách nhiệm dẫn dắt Les Bleus đến những vinh quang trong tương lai. Bốn cầu thủ với tài năng và cá tính nổi trội cũng xuất hiện trong một lứa thực sự đem đến niềm hy vọng rất lớn cho những người yêu mến bóng đá Pháp.

Nhưng thời gian trôi qua, hy vọng dần dần trở thành thất vọng. Không ai trong số 4 cái tên nói trên trở thành những Zidane mới, Henry mới… Trong một vài thời điểm, họ đã bộc lộ khả năng bản thân ở đẳng cấp cao nhất. Nhưng hầu hết sự nghiệp của “bộ tứ” chìm trong những tranh cãi, bê bối, để rồi khi nước Pháp cần họ nhất, câu trả lời chỉ là số 0 tròn trĩnh.

Nasri, Menez, Ben Arfa và Benzema chỉ cùng góp mặt trong đúng một giải đấu lớn là EURO 2012. Tuy nhiên họ không đồng thời có mặt trên sân một phút nào. 4 năm sau, tại kỳ EURO 2016 được tổ chức ngay trên chính đất Pháp, không một cái tên nào góp mặt. Đó là lúc họ 29 tuổi, cái tuổi lẽ ra phải đạt được độ chín trong sự nghiệp.

Đã có thời, những cậu bé Benzema, Ben Arfa, Nasri này là niềm hy vọng của bóng đá PhápĐã có thời, những cậu bé Benzema, Ben Arfa, Nasri này là niềm hy vọng của bóng đá Pháp

Những gì diễn ra ở EURO 2012, giải đấu mà cả “bộ tứ 1987” cùng tham gia, giải thích lý do vì sao họ không bao giờ trở thành những người hùng như từng được kỳ vọng. Sau trận thua Tây Ban Nha ở tứ kết, 3/4 người phải nhận những án phạt vì hành vi không đúng mực ngoài sân cỏ. Nasri bị treo giò 3 trận vì tấn công các phóng viên, Menez bị cấm 1 trận vì tranh cãi với trọng tài và xô xát với đội trưởng Hugo Lloris, Ben Arfa bị cảnh cáo vì tranh cãi với HLV trưởng Laurent Blanc.

Đó chính là vấn đề lớn nhất của “bộ tứ 1987”: Họ tài năng nhưng cũng có cái Tôi quá lớn, sẵn sàng nổi loạn và khó kiểm soát. Chính những yếu tố này khiến sự nghiệp của họ không bao giờ có được tính ổn định. Trong một vài khoảnh khắc, một trong số 4 cái tên nêu trên thừa sức tạo ra những tình huống xử lý kinh điển nhưng trong phần lớn sự nghiệp, họ chỉ ở một mức lập lờ giữa một cầu thủ giỏi và một siêu sao sân cỏ, thường là ở mức thấp hơn.

Họ gọi đó là Thế hệ 1987, lứa cầu thủ sẽ thay thế Zidane, Henry...Họ gọi đó là Thế hệ 1987, lứa cầu thủ sẽ thay thế Zidane, Henry...

SỰ NGHIỆP CHÌM NỔI
Jeremy Menez có màn ra mắt hoàn hảo ở tuổi 17 trong màu áo Sochaux khi ghi một hat-trick trong 7 phút vào lưới Bordeaux (kỷ lục cầu thủ trẻ nhất từng có hat-trick tại Ligue 1). Một khởi đầu tuyệt vời nhưng những gì diễn ra sau đó không xứng đáng với một bệ phóng như thế. Trong suốt sự nghiệp của mình, Menez là một kẻ lãng du đúng nghĩa.

Rời Sochaux, anh lần lượt chơi cho một số đội bóng lớn như Monaco, AS Roma, PSG, AC Milan. Không phải Menez không phát huy được khả năng ở những CLB này, nhưng cứ mỗi khi vào phom, anh lại đen đủi gặp phải chấn thương.Bên cạnh đó, tính cách nghệ sĩ của Menez cũng khiến anh chưa bao giờ có được sự ổn định.

Năm 2016, Menez hồi hương chơi cho Bordeaux trước khi chuyển sang Thổ Nhĩ Kỳ và giờ đang thi đấu ở… Mexico cho đội America.

Nhưng sự suy đồi của bóng Pháp, kèm theo tính cách bất ổn của lứa 1987 mà thế hệ này cùng tàn lụi. Menez giờ chơi bóng tại Mexico xa lắc xa lơNhưng sự suy đồi của bóng Pháp, kèm theo tính cách bất ổn của lứa 1987 mà thế hệ này cùng tàn lụi. Menez giờ chơi bóng tại Mexico xa lắc xa lơ

Samir Nasri, người bạn thân của Menez, có một sự nghiệp được xem là khá thành công ở Anh. Chuyển đến từ Marseille, Nasri chơi cho Arsenal trong 3 mùa trước khi cập bến Man City năm 2011 với giá 25 triệu bảng. Bên cạnh những màn trình diễn ấn tượng với kỹ năng đi bóng, sự khéo léo và tinh quái; xung quanh Nasri luôn là những rắc rối vì những cuộc nổi loạn, bất mãn.

Các CĐV Arsenal coi tiền vệ người Pháp là “kẻ phản bội trơ trẽn”. Tại Man City, Nasri có 4 mùa giải thi đấu khá tốt cho đến khi vai trò mờ nhạt dần ở mùa 2014/15. Anh rời đội bóng Anh năm 2017 và hiện đang chơi cho Antalyaspor ở giải VĐQG Thổ Nhĩ Kỳ (vừa nhận án treo giò của UEFA vì doping).

Tại ĐT Pháp, mối quan hệ của Nasri với các đồng đội cũng vô cùng tệ hại. William Gallas sau này tiết lộ trong tự truyện rằng Nasri “vô lễ” với các đàn anh khi cương quyết không nhường cho Thierry Henry chiếc ghế quen thuộc trên xe bus. Anh từ giã đội tuyển năm 2014, sau khi bị loại khỏi danh sách dự World Cup, sau tuyên bố nổi tiếng: “Chơi cho ĐTQG không làm tôi hạnh phúc. Mỗi lần được triệu tập là tôi lại có thêm một rắc rối!”.

Nasri cũng vừa bị UEFA treo giò vì dùng doping, mặc dù đã phải thi đấu cho một đội bóng rất nhỏ bé của châu ÂuNasri cũng vừa bị UEFA treo giò vì dùng doping, mặc dù đã phải thi đấu cho một đội bóng rất nhỏ bé của châu Âu

THIÊN THẦN GÃY CÁNH
Ben Arfa là “một thiên tài”, theo đánh giá của HLV lão làng Gerard Houllier. Anh là người thuận chân trái duy nhất trong số “bộ tứ 1987”. Kỹ năng tốt nhất của Ben Arfa là các tình huống đi bóng lắt léo vặn sườn đối thủ ở tốc độ cao, khá giống với Robben và Messi. Nhưng giống như Nasri và Menez, cá tính sốc nổi là điểm yếu của Ben Arfa.

Sau 4 mùa chơi cho Lyon, anh chuyển đến Marseille năm 2008 và lập tức “tạo sóng” bằng màn “thượng đài” với đội trưởng Sebastian Squillacci. 3 năm ở Marseille, Ben Arfa có 2 cuộc xô xát với đồng đội, 2 lần “bật” HLV trưởng, một lần bị phạt tiền vì đi tập trễ. Chuyển đến Newcastle, tình trạng đó vẫn tiếp tục tái diễn.

Tiền vệ người Pháp có nhiều tình huống xử lý khiến tất cả phải ngả mũ, nhưng bên ngoài sân cỏ anh vẫn là một “con ngựa bất kham” khi liên tục có va chạm với HLV Alan Pardew. Anh bị tống sang Hull theo hợp đồng cho muợn ở mùa cuối cùng chơi cho Newcastle. Mùa 2015/16, Ben Arfa hồi hương và ký hợp đồng với Nice.

Ben Arfa hiện đang là bậc thầy mài ghế của PSGBen Arfa hiện đang là bậc thầy mài ghế của PSG

Đây có lẽ là mùa giải hiếm hoi tiền vệ này có được sự ổn định và cảm hứng chơi bóng tốt nhất. Anh là nguồn cảm hứng chính giúp Nice cán đích ở vị trí thứ 4, bản thân anh có 17 bàn sau 34 lần ra sân. Phong độ cao của Ben Arfa giúp anh có thêm một cơ hội tỏa sáng ở đội bóng lớn khi PSG chiêu mộ anh mùa Hè 2016.

Nhưng rồi “đâu lại vào đấy”, trong một môi trường khắc nghiệt hơn, sự “đỏng đảnh” của Ben Arfa nhanh chóng biến anh trở thành người thừa ở “Công viên các hoàng tử”. Anh ra sân 23 lần ở Ligue 1 mùa 2016/17 và chưa có bất cứ một trận đấu nào từ đầu mùa giải năm nay. Chơi với Ben Arfa trong 4 năm ở Lyon (dù HLV Perrin thừa nhận: Họ không phải là bạn).

Karim Benzema có lẽ là cái tên duy nhất trong “bộ tứ” vươn lên đến đỉnh cao thực sự. Việc chuyển đến Real Madrid và tồn tại ở đó trong gần một thập kỷ là điều không hề đơn giản. Tất nhiên, nếu xét về mặt danh hiệu, Benzema cũng ăn đứt 3 người bạn đồng trang lứa.Mặc dù vậy, sự nghiệp của Benzema không trọn vẹn khi anh chưa bao giờ là cầu thủ quan trọng ở ĐTQG.

Năm 2016, khi đang ở đỉnh cao phong độ, Benzema dính scandal khi tham gia vụ dùng clip sex để tống tiền đồng đội Valbuena. Vụ scandal này đóng sập cánh cửa tham dự EURO 2016 của tiền đạo Real Madrid và có lẽ cũng chấm dứt luôn sự nghiệp quốc tế của anh khi Benzema giờ là cái tên dễ gây phẫn nộ cho những người dân Pháp.

Trong khi những ngày tháng vui vẻ của Benzema đang lụi tànTrong khi những ngày tháng vui vẻ của Benzema đang lụi tàn

Thực tế thì trước khi có vụ scandal, Benzema cũng chưa bao giờ chơi tốt khi lên khoác áo đội tuyển. Anh chỉ có 27 bàn sau 81 lần ra sân (trung bình 3 trận mới có 1 bàn) và từng trải qua 17 tháng không lập công trong màu áo Les Bleus.Ở tuổi 31, Benzema bắt đầu có dấu hiệu sa sút ở Real Madrid. Đội bóng Tây Ban Nha từ vài mùa giải gần đây đã liên hệ với nhiều chân sút để thay thế tiền đạo người Pháp, người mới chỉ có 8 pha lập công từ đầu mùa, trong đó có 4 bàn ở La Liga.

Thế hệ 1987 của người Pháp đã tan rã như thế. Họ đều là những người có tài năng thiên bẩm nhưng rồi vì những nguyên nhân khác nhau mà chủ yếu xuất phát từ tính cách cá nhân, đã không thể trở thành một lực lượng tinh nhuệ giúp ĐT Pháp thăng hoa như thế hệ Zidane.Một chút tiếc nuối nhưng cũng là bài học cho thế hệ mới của Les Bleus, những người cũng không kém phần tài hoa và cá tính như Pogba, Martial, Mbappe, Coman…

Chia sẻ

Bình luận 0