Mua bản quyền World Cup 2018 kiểu gì?
Hải An Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 1

Chỉ còn gần 10 ngày nữa là VCK World Cup 2018 sẽ khởi tranh nhưng đến giờ, khán giả Việt Nam vẫn băn khoăn: Liệu năm nay, có được xem World Cup trên truyền hình hay không? Bởi đến bây giờ, vẫn chưa nhà đài nào tuyên bố “đã mua được bản quyền truyền hình World Cup 2018” hay quảng cáo rầm rộ về chiến dịch World Cup như mọi năm.

Theo thông lệ, bản quyền truyền hình World Cup thuộc sở hữu của Liên đoàn Bóng đá Thế giới (FIFA), và tổ chức này sẽ bán trọn gói cho các nhà phân phối tại các thị trường khác nhau. Nhà phân phối này sẽ đàm phán với các nhà đài ở các quốc gia để chào bán quyền phát sóng các trận đấu ở VCK World Cup, với giá cả hay điều kiện thanh toán tùy theo năng lực đàm phán. 

Và FIFA, với nhiệm vụ phải truyền bá sự kiện bóng đá 4 năm có 1 lần này, luôn yêu cầu các nhà phân phối rằng, kiểu gì thì kiểu, đến hôm khai mạc, tất cả các quốc gia và vùng lãnh thổ đều được xem World Cup, trừ phi quốc gia đó chưa có điện hoặc đài truyền hình. Chính vì thế, các nhà phân phối buộc sẽ phải bán BQTH sự kiện này bằng được cho tất cả các quốc gia nằm trong phạm vi mình được phân phối. 

Nhưng, tính đến sáng nay, ngày 4/6/2018, chỉ có duy nhất Việt Nam là quốc gia chưa tuyên bố có quyền phát sóng World Cup. Đấy là một điều đáng kinh ngạc, bởi mức độ máu bóng đá nói chung, World Cup nói riêng của dân ta cũng thuộc hàng “vô đối”. Vậy điều gì khiến “chuyện lạ có thật” này xảy ra? Phải chăng năm nay chúng ta sẽ trải nghiệm cảm giác xem World Cup qua điện thoại hay máy tính?

Dư luận có tin đồn rằng, sự việc lạ lùng có thể bắt nguồn từ một lý do lãng nhách: Lỗi ngôn ngữ trong đàm phán. Các nhà soạn thảo hợp đồng bên phía Việt Nam loay hoay mãi mà không viết xong bản hợp đồng bằng tiếng Anh. Chỉ vì họ không biết nên dùng từ: giá mua BQTH hay phí BQTH hay thu giá BQTH, đồng thời dịch thế nào sang tiếng Anh cho đối tác hiểu. 

Cái câu từ “phí/giá/thu giá” rất vi diệu, nó có thể làm thay đổi tính chất của giao dịch. Rõ ràng quan hệ bán mua sòng phẳng có thể bị biến thành một cái quái đản gì đó “bản chất là bán mua, nhưng không phải bán mua”. Quả đúng là phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam, thứ ngôn ngữ có tính uyển chuyển bậc thầy. 

Nhưng theo góc nhìn của người viết, giả thiết trên chỉ là thứ mang tính châm biếm về một vấn đề đang tạo trò cười trong nghị trường Quốc hội Việt Nam. Bởi đến bà chủ tịch Quốc hội cũng phải yêu cầu ông bộ trưởng bộ Giao thông - Vận tải phải sử dụng cụm từ “trạm thu phí” và “thu phí” cho đúng bản chất của các trạm BOT. 

Còn chuyện tại làm sao đến bây giờ vẫn chưa công bố BQTH World Cup, chỉ có thể là do “thói quen đi mua đào quất chiều tối Ba mươi” của người Việt. Đó là hiện tượng không chỉ người nghèo khó, mà ngay cả những người tiền nong rủng rỉnh, cũng chực chờ chiều tối ngày 30 tháng Chạp mới ra chợ hoa mua đào quất. 

Lúc này, tâm lý của người bán là chán nản, muốn bán nhanh cho xong để còn về nhà lo tết cùng gia đình nên bán tống bán táng những cành đào giá vài ngày trước đó là vài triệu đồng với giá chỉ vài chục nghìn đồng. Thế nên, đám mua đào quất tối 30 chỉ mất vài đồng bạc mà đã có được cành đào sang chảnh để chưng Tết và hãnh diện với khách khứa. 

Chuyện BQTH cũng thế, do đơn vị phân phối buộc phải bán cho tất cả các quốc gia theo điều khoản hợp đồng đã ký với FIFA, thế nên kiểu gì dân ta cũng được xem World Cup thôi. Chỉ có điều nhà đài sẽ công bố vào sáng “29” hay tối “30” mà thôi. 

Càng chậm mua, bên nhà cung cấp càng bị ép theo những điều khoản có lợi cho người mua bên Việt Nam. Có thể là giảm giá sâu chẳng hạn, để nhà đài cắt lỗ bởi hy vọng kiếm tiền từ việc kinh doanh BQTH World Cup ở Việt Nam là rất khó trong khi khả năng lỗ là nhãn tiền, chỉ là ở mức lỗ nặng hay lỗ nhẹ. Suy cho cùng, chỉ có vị thế đàm phán của Việt Nam là bị ảnh hưởng. 

Nhưng biết làm sao được, khi anh đã chọn cách mua đào chiều tối 30? 

Chia sẻ

Bình luận 1