Song Vịnh

Chia sẻ

Bình luận 0

Sẽ có rất nhiều người không thích Mourinho hiện diện ở Old Trafford bởi e ngại tư tưởng thực dụng của ông ta sẽ phá hoại truyền thống Quỷ đỏ. Có lẽ họ chưa từng nghe câu chuyện lột xác của đại bàng.
M.U TỪNG ĐƯỢC ĐỊNH NGHĨA BỞI CÁC BÀN THẮNG
Đại bàng được coi là chúa tể bầu trời với tuổi thọ chừng 70 năm. Tuy nhiên, để sống trọn vẹn cuộc đời đó không hề dễ dàng. Đến năm 40, móng vuốt của chúng dài ra và mềm đi, đồng thời chiếc mỏ sắc nhọn ngày nào cũng cùn đi và có xu hướng quặp sâu vào trong.

Đó là lúc vị chúa tể bỗng nhận ra, nó đang trở nên vô hại. Vậy lựa chọn bây giờ là gì, chấp nhận chết mòn với những thứ đồ chơi hết đát hay thay đổi để hồi sinh? Thông thường, nhiều con chọn phương án thứ hai.

Đầu tiên, nó sẽ làm mọi cách để chiếc mỏ gãy rời. Khi chiếc mới mọc ra, nó được dùng để bẻ các móng vuốt cũ. Có bộ móng mới, nó tiếp tục tỉa bớt những chiếc lông già để cơ thể nhẹ nhàng và thanh thoát hơn. Giờ thì mọi thứ đã hoàn thành và đại bàng bước vào cuộc sống mới với thói quen săn mồi mới.

Tương tự đại bàng, M.U cũng từng có ngôi vị chúa tể. Nhưng vào lúc này, họ chỉ có thể ngồi đó và ăn mòn vinh quang quá khứ. Chiếc Cúp FA mới đây chỉ như một tiếng động ném vào khoảng hư vô kể từ sau khi Sir Alex Ferguson nghỉ hưu, không đủ để làm sống lại những hào hùng trước đó. 

Rồi Mourinho chuẩn bị bước vào Old Trafford. Một số không chào đón ông ta. Họ sợ rằng tư tưởng thực dụng của HLV người Bồ sẽ phá hủy truyền thống của đội bóng áo đỏ. 

Họ nói, đội bóng này đại diện cho bóng đá tấn công và được định nghĩa bởi các bàn thắng. Thật khó chịu khi chứng kiến các khối bê tông được đặt trong Nhà hát và nhịp điệu lên bóng không ngừng được thay thế bằng sự chậm rãi đến nhàm chán.

Ngồi đó, tất cả hồi tưởng về câu nói của Sir Matt Busby mà nó khái quát toàn bộ tư tưởng của M.U: “Những người mà bạn nhìn thấy đi vào nhà máy tại Trafford Park sẽ đến đây vào thứ Bảy. Bạn phải cung cấp một cái gì đó hấp dẫn để họ có thể vui vẻ khi bắt đầu công việc nhàm chán vào thứ Hai”. 

Hoặc, trong một dịp khác, cựu Phó Chủ tịch Sean Bones nói với Manchester United Supporters Trust: “Chúng tôi chơi tấn công và cố gắng giành chiến thắng với phong cách và sự tinh tế”. 

Đã có những thăng trầm, lên hay xuống kể từ khi triết lý này được phổ biến, nhưng tấn công và thuộc tính của M.U. Đó là một đội bóng luôn tiến về phía trước, giữ đối thủ bên phần sân của họ và đánh đập họ bởi sự cuồng nhiệt, cấp bách, cường độ cùng tinh thần chiến đấu mãnh liệt. 

HÃY BỎ LẠI NHỮNG NGÀY THÁNG CŨ
Tuy nhiên, nó không phải luôn như vậy. Bạn có biết ai là tác giả của tuyên bố gần như là chân lý: “Tấn công giúp chiến thắng trận đấu, nhưng phòng ngự mới mang về danh hiệu”? Không cần phải search google, đó là Sir Alex Ferguson, người luôn mang trong mình tư tưởng Sir Matt Busby và là biểu tượng của triết lý M.U. 

Trong những năm 90, HLV người Scotland đã tạo ra một đế chế nhờ thứ bóng đá hấp dẫn. Thế nhưng ngay sau đó, ông nhận ra rằng nó quá ngây thơ. Nhất là khi Mourinho đến Premier League và đẩy M.U vào 2 mùa tay trắng, suy nghĩ của Sir Alex thay đổi. Các hậu vệ tốt nhất được đưa về và suy nghĩ thực dụng len lỏi vào các trận đấu của M.U. 

Trong hành trình vô địch Champions League 2007/08, đội bóng của Sir Alex có tới 9 trận ghi nhiều nhất 1 bàn và 8 trận giữ sạch lưới. Họ đã không tấn công quá nhiều và chơi văng mạng như thời điểm đoạt cú ăn ba 1998/99. Không ai chỉ trích Fergie bởi đây chính là bí quyết bảo vệ và kéo dài thành công của đế chế.

M.U từng vô địch Champions League 2007/08 bằng lối đá thực dụngM.U từng vô địch Champions League 2007/08 bằng lối đá thực dụng
M.U từng vô địch Champions League 2007/08 bằng lối đá thực dụng

Bây giờ, trong bối cảnh đế chế đã tan tành, ý nghĩ về loại bóng đá hấp dẫn là quá xa xỉ. Họ cần quên đi ham muốn đó, chấp nhận dứt bỏ vũ khí cũ, với chiếc mỏ sắc nhọn, bộ móng trứ danh và bỏ lại những ngày tháng cũ để chiến đấu theo cách khác.

Một chương đã qua nhưng không có nghĩa là cuốn sách đã hết. Hãy lật trang đi.

Chia sẻ

Bình luận 0