Mourinho thực sự đã hết thời?
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 3

Với một người tạo ra vô số vụ nổ trong quá khứ, những người chứng kiến đương nhiên mong đợi những màn kịch hay kế tiếp. Khi không thể tạo ra, có nghĩa là ông ta đã hết thời...

Jose Mourinho thừa nhận thất bại 0-5 ở trận El Clasico năm 2010 là “tồi tệ nhất trong sự nghiệp”, mặc dù “không coi đó là sự sỉ nhục” nhưng khiến ông “thất vọng và đau khổ”.

Đó là trận đấu mà HLV người Bồ đã áp dụng chiến thuật phòng ngự triệt để và 11 cầu thủ đều tham gia vào nhiệm vụ phá vỡ lối chơi của Barca, kể cả Mesut Oezil và Ronaldo. Thế nhưng các toan tính vỡ vụn  ngay trong hiệp 1 với 2 bàn thắng của Xavi và Pedro.

Mourinho nói với Conte, rằng HLV người Italia đã sỉ nhục ông taMourinho nói với Conte, rằng HLV người Italia đã sỉ nhục ông ta

Giải pháp của Mourinho trong hiệp 2 là thay Mesut Oezil bằng Lassana Diarra. Ông không tin vào khả năng lội ngược dòng và cố gắng không thua thêm. Một lần nữa kế hoạch lại bị phá hủy. Barca ghi thêm 3 bàn nữa. Người đặc biệt câm nín trên băng ghế chỉ đạo trong tiếng chế nhạo từ khán đài: “Mourinho, ra chỉ đạo đi chứ!”.   

Sau 6 năm, HLV người Bồ, giờ đã 53 tuổi, nhận thêm một thất bại kinh dị khác. Và lần này, với lời trách móc Conte vì màn ăn mừng quá lố, có thể thấy, ông đã bị sỉ nhục chưa từng có. Nói cách khác, theo góc độ của Mou, nó còn tệ hơn thảm họa tại Nou Camp.

Một số người sẽ lập luận, có sự khác biệt lớn giữa hai thất bại. Tại Stamford Bridge, Mou đã cố thay đổi tình hình bằng cách thêm Mata và Martial vào các cuộc tấn công.

Đồng thời, tin vào lời phân trần sau trận của ông ta, rằng “tôi đã nói với các cầu thủ trong giờ nghỉ, cần phải rượt đuổi kết quả trong bối cảnh Chelsea chơi với tâm trạng thoải mái”, và theo cách nói của Mou, có cảm giác như mỗi khi đến gần bàn thắng, họ lại mắc sai lầm trong phòng ngự.

Thật ra tất cả những lời này chỉ là ngụy biện. Giống như tại Nou Camp trong một đêm tháng 11/2010, Mou cũng chết lặng trên đường pitch, thỉnh thoảng nhếch mép cười chua chát sau những bàn thua. Bủa vây ông tiếp tục là những tiếng hô “ông không đặc biệt, không còn đặc biệt nữa”.

Không như một Mourinho dữ dội trong quá khứ, lao ra đường biên và gào thét tiến lên, Mou thật sự đã mất hết ý chí chiến thắng và cam chịu thất bại. Những xung động của Conte từ phía bên càng khắc họa rõ nét điều này. Với một người tạo ra vô số các vụ nổ trong quá khứ, những người chứng kiến đương nhiên mong đợi những màn kịch hay kế tiếp. Khi không thể tạo ra, có nghĩa là ông ta đã hết thời.

Mourinho hoàn toàn bất lực trên đường pitch và cam chịu thất bạiMourinho hoàn toàn bất lực trên đường pitch và cam chịu thất bại

6 năm, từ Nou Camp đến Stamford Bridge, từ Barca đến Chelsea, Mourinho đã đi một chặng đường dài chỉ để chứng minh, “Người đặc biệt” giờ chỉ còn là quá khứ. Ông hầu như không thể đối phó với dòng chảy vũ bão của thời gian.

6 năm đầu tiên của sự nghiệp, từ 2004 đến 2010, Mourinho ở vị trí độc tôn trên vũ đài bóng đá. Đối thủ của ông khi ấy là Sir Alex Ferguson, Wenger, Benitez, là Leonardo, Allegri, Ciro Ferrara hay Pep Guardiola đang trong giai đoạn tập sự. Thứ bóng đá thực dụng mà ông triển khai ở Porto, Chelsea và Inter là thách thức với mọi đội bóng. Trong khi chiêu bài tâm lý chiến là cái gì đó rất mới mẻ với các cầu thủ và gây bỡ ngỡ với truyền thông cũng như phe đối lập.

Người đặc biệt đã không còn đặc biệtNgười đặc biệt đã không còn đặc biệt

Còn 6 năm trở lại đây, Mou bất lực để cung cấp những điều mới mẻ. Ngược lại, thế hệ HLV mới như Conte, Klopp, Simeone đến Guardiola khiến ông trở nên lạc hậu. Đội bóng của ông quá dễ để bắt bài còn bản thân ông thì tuyệt vọng để phù hợp với chiến thuật đối phương. Kiểm soát bóng, pressing, phản công tổng lực rồi đến 3-4-3 hay 3-4-1-2, Mou thực sự lạc lõng trước một Premier League đang biến thành cuộc trưng bày lớn về phong cách và chiến thuật.

Thật ra Mourinho không nên quá hoảng sợ bởi bất kỳ HLV nào cũng phải đối mặt với quy luật đào thải. Để sống sót, cách duy nhất là thay đổi. Nhưng nó chỉ xảy ra nếu Mou tự nhận thức, mình đã hết thời. Mà như tất cả đã biết, không bao giờ ông ta thừa nhận điều này. 

Chia sẻ

Bình luận 3