Một “Wenger bất biến” đang giúp Arsenal “vạn biến“
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Arsenal của Arsene Wenger không có sự ồn ào như các đội mạnh khác ở Premier League mùa này. Nhưng đó mới chính là vũ khí đáng sợ của họ.

HLV Arsene Wenger của Arsenal không tạo được bản sắc riêng, kiểu như Antonio Conte với sơ đồ 3-4-3 ở Chelsea. Ông cũng không có chủ trương pressing thật "lộ liễu" như Juergen Klopp ở Liverpool hoặc Mauricio Pochettino ở Tottenham; không ầm ĩ với triết lý "thủ môn cũng phải chơi bóng" như Pep Guardiola ở Man City. Ông càng không lì lợm hoặc "xui xẻo" như Jose Mourinho ở Man United.

Wenger giống như một mẫu hình "bất biến giữa dòng đời vạn biến" ở Premier League mùa này. Khi bảo Premier League là nơi quy tụ các nhà cầm quân xuất sắc nhất, người ta dứt khoát cứ phải liệt kê cái tên Wenger giữa những "ngôi sao" đình đám trong làng huấn luyện - cho dù liệt kê rồi cũng không biết nên chờ đợi điều gì đặc sắc, mới mẻ nơi Wenger hoặc Arsenal mùa này.

Premier League mùa này đang rất náo nhiệt với sự xuất hiện của các HLV hàng đầu thế giớiPremier League mùa này đang rất náo nhiệt với sự xuất hiện của các HLV hàng đầu thế giới

Mùa trước, Arsenal là đội giữ bóng nhiều nhất và chuyền bóng chính xác nhất Premier League. Tất nhiên, chẳng ai xem đấy là điều đáng kể, khi mà Leicester với cách chơi hoàn toàn ngược lại mới là đội bất ngờ đoạt chức vô địch. Liệu ông có nên nhìn vào tính hiệu quả trong cách chơi của Leicester, hoặc á quân Champions League Atletico Madrid, và nghiền ngẫm về một thay đổi nào đó, để Arsenal chấm dứt cơn khát danh hiệu đã kéo dài hơn 12 năm ở Premier League? Wenger đáp ngay: "Không bao giờ".

Trên thực tế, Arsenal quả không thay đổi cách chơi. Nhưng họ không còn là đội số 1 về tỷ lệ giữ bóng nữa. Man City của Pep đương nhiên là đội dẫn đầu trong chỉ số này. Nhưng Tottenham và Liverpool cũng đều xếp trên Arsenal về tỷ lệ giữ bóng. Bạn có thấy lạ? Vâng, rất lạ, bởi Tottenham và Liverpool là các đội chơi pressing. Trên nguyên tắc, pressing là cách chơi... không bóng!

Một mặt, câu chuyện nói lên sự thổi phồng quá đáng của báo giới đối với các HLV nổi tiếng ở Premier League. Nói cách khác, Premier League có thể không phải là giải đấu số 1 về chất lượng chuyên môn, nhưng đấy dứt khoát là giải đấu... ồn ào nhất. 

Pressing là một chuyện. Nhưng, Tottenham hoặc Liverpool làm gì sau khi đã dùng vũ khí pressing để đạt mục tiêu ngăn cản đối phương chơi bóng? Đấy lại là câu chuyện khác, ít được bàn đến (và đấy không bao giờ là câu chuyện pressing nữa). Nếu như Pochettino quả đáng khâm phục như sự ca ngợi dành cho ông sau trận thắng Man City, thì sao Tottenham không thắng nổi các đối thủ yếu cỡ West Brom, Bournemouth, Leicester ngay sau đó?

"Bất biến" như Wenger, hóa ra lại có chỗ hay. Người ta không nhất thiết cứ phải chăm bẵm nhìn vào Arsenal xem Wenger chơi kiểu gì, chủ trương thế nào, làm sao để phá. Hệ quả là Wenger không "té đau" sau sự bay bổng bất đắc dĩ, như Pochettino. 

Nhưng Arsenal của Wenger với những ngôi sao Sanchez và Oezil vẫn đang mang đên sức hấp dẫn riêng nhờ thứ bóng đá tự nhiên của họNhưng Arsenal của Wenger với những ngôi sao Sanchez và Oezil vẫn đang mang đên sức hấp dẫn riêng nhờ thứ bóng đá tự nhiên của họ

Ông không bị đưa vào biểu giá cá cược để thiên hạ dự đoán kết cục sa thải, như Conte (trước chuỗi 6 trận thắng vừa qua). Một mặt, Wenger là HLV duy nhất ở Premier League không bao giờ lo bị sa thải. Mặt khác, ông cũng không cần "chiếm diễn đàn" của cầu thủ, xem mình là VIP trong đội - như các nhà cầm quân khác.

Vì có một HLV như vậy, nên Arsenal tưởng như không hề mới mẻ hóa ra lại là đội bóng vừa lạ, vừa rất đáng xem ở Premier League hiện thời. Đấy là đội bóng tự nhiên nhất, đơn giản nhất. Mesut Oezil được phép tự do chơi bóng bằng sự sáng tạo. Alexis Sanchez lên đá trung phong, nhưng hễ không thành công thì Olivier Giroud vào thay. 

Arsenal cũng có lúc bế tắc, cũng có lúc xuất thần. Thế mới là bóng đá chứ? Chắc chắn một điều: Arsenal của Wenger không có chỗ nào gượng ép, phức tạp, cầu kỳ, như các đội mạnh xung quanh họ.

Chia sẻ

Bình luận 0