Morocco trở lại World Cup sau 20 năm nhờ đội quân nhập khẩu
Trung Nghĩa (theo The New York Times)

Chia sẻ

Bình luận 0

ĐT Morocco đã trở lại giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh lần đầu tiên sau 20 năm với một đội hình gồm chủ yếu là các cầu thủ sinh ra ở nước ngoài và được rèn luyện trong các học viện của các câu lạc bộ ở châu Âu.

MỘT ĐỘI TUYỂN NHẬP KHẨU
Ngay từ trước khi bắt đầu cuộc nói chuyện với tiền vệ Sofyan Amrabat, Ruud Gullit đã biết sẽ không thuyết phục được anh thi đấu cho ĐT Hà Lan. Amrabat là một tài năng 21 tuổi sinh ra ở làng Huizen, gần Amsterdam. Anh lớn lên ở Hà Lan, và đã chơi cho tất cả các câu lạc bộ bóng đá ở đó. Nhưng bây giờ anh cần phải đưa ra lựa chọn: Hà Lan, nơi anh được đào tạo, hay Morocco, quốc gia Bắc Phi của cha mẹ và ông bà mình.

"Gia đình là lý do anh ấy chọn Morocco", Gullit, người hiện đang là trợ lý huấn luyện viên tại ĐT Hà Lan cho biết. “Vậy nên không có lựa chọn nào khác. Tôi nghĩ họ không có lựa chọn nào khác”.

Amrabat là một trong 5 cầu thủ gốc Hà Lan trong đội hình Morocco hướng đến World Cup 2018. ĐT này có đội trưởng sinh ra ở Pháp đang chơi bóng ở Italia (Medhi Benatia) và một hậu vệ đến từ Tây Ban Nha được đào tạo tại Real Madrid (Achraf Hakimi). Morocco đã trở lại giải đấu bóng đá lớn nhất hành tinh lần đầu tiên sau 20 năm với một đội hình gồm chủ yếu là các cầu thủ sinh ra ở nước ngoài và được rèn luyện trong các học viện của các câu lạc bộ ở châu Âu.

Tiền vệ Sofyan Amrabat là 1 trong những tài năng trẻ sinh ra ở Hà Lan nhưng chọn khoác áo ĐT MoroccoTiền vệ Sofyan Amrabat là 1 trong những tài năng trẻ sinh ra ở Hà Lan nhưng chọn khoác áo ĐT Morocco

Khi Morocco công bố danh sách cuối cùng dự World Cup vào thứ Hai, có đến 17 trong số 23 người sinh ra ở nước ngoài. Và thực tế có thể còn nhiều hơn. Tài năng trẻ Mimoun Mahi là một trong số những người không được triệu tập. Điều này cho thấy sức hút của ĐT Morocco đối với những cầu thủ sinh ra cách đất nước hàng trăm, và đôi khi là cả hàng ngàn dặm.

Ngồi trong khu liên hợp đào tạo của câu lạc bộ Hà Lan, F.C. Groningen, đầu năm nay, gương mặt của Mahi rạng rỡ hẳn lên khi anh nhớ lại khoảnh khắc ghi bàn trong lần ra mắt ĐT Morocco vào tháng 9 năm ngoái. Bàn thắng đó không phải quá đặc biệt, một cú đánh đầu ấn định thắng lợi 6-0 trong trận đấu với Mali ở vòng loại World Cup 2018 khu vực châu Phi. Nhưng nó lại vô cùng ý nghĩa đối với cha mẹ anh, những người đã rời Morocco tới châu Âu 3 thập kỷ trước đó. Họ đã khóc vì sung sướng giữa đám đông khan giả cuồng nhiệt bên trong sân vận động Rabat’s Prince Moulay Adbdellah.

"Thật không thể tin được khi thấy con trai của mình ở sân vận động sau bao nhiêu năm chỉ có thể xem trên TV," Mahi nhớ lại khoảnh khắc không thể nào quên đó. Những người cha khác, và những người con trai khác, chắc chắn cảm thấy những cảm xúc tương tự ngày hôm đó: Tất cả 6 bàn thắng của Morocco vào lưới Mali đều xuất phát từ chân những cầu thủ sinh ra ở châu Âu.

TRÀO LƯU ĐANG NỞ RỘ
Câu chuyện về thành công của Morocco có lẽ là minh họa tốt nhất về cách các quốc gia đã chuyển sang toàn cầu hóa để đạt được thành công trong bóng đá. Đội hình tham dự kỳ World Cup cuối cùng của Morocco, năm 1998, chỉ có 2 cầu thủ được sinh ra ở nước ngoài. Bây giờ họ có đến 17 người. Và nhiều ngôi sao hiện tại là sản phẩm của một chiến dịch tuyển dụng từ năm 2014, năm mà đội bóng láng giềng Algeria với những tài năng sinh ra ở Pháp đã vào tới vòng 1/8 của World Cup.

Nhưng thành công của Morocco cũng là một lời nhắc nhở về sự phát triển của chủ nghĩa dân tộc trên khắp châu Âu, khi các cầu thủ ngày càng muốn thi đấu cho đội tuyển của các quốc gia mà ông và hay cha mẹ của họ sinh ra hơn là nhưng nước mà họ đang sống.

Hà Lan, cùng với Pháp, là nơi sinh ra của đa số các tuyển thủ Morocco mùa Hè này. Những cầu thủ khác đã được tìm thấy thông qua một loạt các tuyển trạch viên Morocco ở Bỉ, Đức và Tây Ban Nha. Nhưng Morocco không phải là đội duy nhất tại World Cup làm như vậy. 

Tiền vệ ngôi sao của Tunisia, Wahbi Khazri, là một trong số những cầu thủ sinh ra ở Pháp. Senegal, Bồ Đào Nha, Thụy Sỹ và thậm chí cả Nga đều trọng dụng các cầu thủ được sinh ra ở nước ngoài. Nhưng không có đội nào đến Nga với những cầu thủ ngoại kiều nhiều như Morocco. 

Ngày càng có nhiều cầu thủ sinh ra ở châu Âu chọn khoác áo các đội tuyển của quốc gia cha mẹ hay ông bà sinh ra như tiền vệ Hakim ZiyechNgày càng có nhiều cầu thủ sinh ra ở châu Âu chọn khoác áo các đội tuyển của quốc gia cha mẹ hay ông bà sinh ra như tiền vệ Hakim Ziyech

"Chúng tôi đã giải thích cho họ điều quan trọng nhất là tinh thần đồng đội", HLV người Pháp của Morocco, Hervé Renard, nói. "Để đạt được thành công trong bóng đá, điều quan trọng là bạn phải có tinh thần đồng đội chứ không phải là bạn sinh ra ở đâu”.

Người đại diện cầu thủ Charaf Boudhan giải thích rằng những cầu thủ có tùy chọn chơi cho nhiều quốc gia thường phải đối mặt với một bài toán nan giải với một bên là cảm xúc cá nhân và một bên là những tính toán chuyên nghiệp cẩn thận.

Cầu thủ ghi bàn hàng đầu của Morocco, Hakim Ziyech, sinh ra tại Dronten, trung tâm Hà Lan. Ziyech ban đầu lựa chọn đất nước mình sinh ra, từng trả lời phỏng vấn vào năm 2015 rằng, "yếu tố quyết định là Hà Lan thường được tham dự các giải đấu lớn". Sau đó, Hà Lan đã không được dự EURO 2016, và anh đã có sự thay đổi.

Đối với Mahi, người cũng từng thi đấu cho các đội trẻ của Hà Lan giống Ziyech, quyết định khoác áo ĐT Morocco là để hoàn thành ước mơ của cha mình. "Tôi đã lựa chọn theo trái tim", Mahi nói, "và trái tim tôi dành cho Morocco".

THÁCH THỨC KHÔNG NHỎ
Sau khi nhiều đội tuyển chiêu dụ các nhân tài sinh ra ở nước ngoài, FIFA bắt đầu yêu cầu các cầu thủ cần có cam kết rõ ràng về đất nước mà họ muốn phục vụ. FIFA tiếp tục cho phép cầu thủ chuyển đổi quốc tịch – điều mà Mỹ, Italia và Tây Ban Nha đã tận dụng rất tốt - miễn là họ đã hoàn thành một số yêu cầu và chưa xuất hiện trong bất kỳ trận đấu quốc tế chính thức nào.

Trong trường hợp của Morocco, điều đó cho phép một số cầu thủ từng thi đấu cho các cấp độ trẻ của các quốc gia ở châu Âu thay đổi lòng trung thành. Tuy nhiên, việc thu thập cầu thủ từ nhiều quốc gia cũng mang lại những thách thức không nhỏ.

Ví dụ, những cầu thủ của Morocco đến các trại huấn luyện nói tiếng Pháp, Tây Ban Nha, Flemish, Hà Lan và Đức, nhưng cũng có tiếng Ả Rập và Tamazight, một ngôn ngữ Berber được nói ở các vùng của đất nước.

HLV Renard đã huấn luyện các đội châu Phi trong hơn một thập kỷ. Ông giải quyết vấn đề ngôn ngữ bằng cách đưa ra quy định nói tiếng Anh và tiếng Pháp trước trận đấu và trong giờ nghỉ giữa hiệp. Trợ lý của ông, Mustapha Hadji, một thành viên của đội tuyển Morocco từng dự World Cup 1998, sẽ trợ giúp khi cần giao tiếp bằng tiếng Ả Rập.

Khó khăn cho HLV trưởng Hervé Renard là phải sử dụng nhiều ngôn ngữ để có thể truyền đạt tới các học tròKhó khăn cho HLV trưởng Hervé Renard là phải sử dụng nhiều ngôn ngữ để có thể truyền đạt tới các học trò

"Đôi khi tôi nhận thấy một vài cầu thủ không hiểu những gì tôi đang nói", Renard nói trong một cuộc phỏng vấn ở Casablanca vào tháng Giêng. “Tôi gọi trợ lý và nói, 'Làm ơn nói chuyện với anh ấy vì tôi có thể thấy rằng anh ta đang không hiểu tôi nói gì”.

Renard cho biết một số bạn bè và đồng nghiệp đã khuyên ông không nhận công việc tại Morocco vào năm 2016, vì sẽ rất khó kết hợp các cầu thủ từ nhiều quốc gia như thế. Nhưng “những chú sư tử Atlas” đã bất bại trong giai đoạn cuối cùng của vòng loại World Cup, đánh bại đối thủ gần nhất của họ, Bờ Biển Ngà, trong trận đấu cuối cùng để trở lại World Cup.

"Họ nói với tôi trước đây: Hãy cẩn thận, bởi vì những kẻ sinh ra ở Hà Lan đôi khi không hài lòng với một anh chàng sinh ra ở Pháp", Renard nói. “Nhưng thành thật mà nói, tôi không thấy điều đó. Đối với tôi, nó hoàn toàn khác. Chúng tôi là một đội bóng đoàn kết. Tôi không thấy gì khác hơn ở Zambia, hoặc Bờ Biển Ngà hay ở Pháp, ngoại trừ bài phát biểu trước trận đấu: Tôi phải làm một bài phát biểu bằng tiếng Anh, và một bài diễn văn bằng tiếng Pháp”.

ĐẤT NƯỚC CUỒNG BÓNG ĐÁ
Ở bất kỳ thành phố lớn nào của Morocco đều có thể thấy sự hâm mộ cuồng nhiệt với bóng đá. Trẻ em chơi bóng ở bất cứ nơi nào có thể tìm thấy không gian và màn hình ở mọi nơi phát sóng trận đấu mới nhất. Niềm hân hoan sắp được xem đội tuyển quốc gia thi đấu tại World Cup lần đầu tiên khiến nhiều người bỏ qua thực tế rằng họ sẽ phải chạm trán Iran, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ở vòng bảng với đội hình phần lớn là tài năng sinh ra và được đào tạo ở nước ngoài.

“Họ yêu Morocco; Đó là lý do tại sao họ thi đấu cho chúng tôi mặc dù họ đến từ nơi khác”, Omar Ghazaz, một nha sĩ 72 tuổi, cho biết. Ông đang nhâm nhi cà phê và đắm mình trong ánh mặt trời mùa Đông trong một buổi sáng tháng Giêng trên một con phố nhỏ bên cạnh chợ chính của Casablanca.

Morocco vừa trở lại VCK World Cup sau 20 năm và NHM nước này chẳng cần quan tâm đội tuyển của họ gồm những người không được sinh ra tại đất nước nàyMorocco vừa trở lại VCK World Cup sau 20 năm và NHM nước này chẳng cần quan tâm đội tuyển của họ gồm những người không được sinh ra tại đất nước này

Ông và những người khác biết rằng Renard và Liên đoàn bóng đá Morocco vẫn đang tiếp tục nỗ lực mang về những cầu thủ mới. Dịp Giáng sinh họ từng đến thuyết phục ngôi sao tấn công sinh ra ở Tây Ban Nha, Brahim Diaz của Manchester City nhưng không thành công. Vào tháng 5, Tòa án Trọng tài Thể thao đã từ chối lời kêu gọi cho phép cầu thủ 22 tuổi Munir El Haddadi chuyển màu áo từ Tây Ban Nha sang Morocco.

Những nỗ lực như thế có thể có nghĩa là cạnh tranh vị trí khốc liệt hơn cho những người như Mahi, nhưng anh vẫn lựa chọn. Bây giờ anh sẽ tiếp tục chơi cho câu lạc bộ của mình ở Hà Lan, dù phải ở nhà xem World Cup. Vợ của Mahi, Daisy, là người Hà Lan, và anh đã trì hoãn việc chuyển sang một đội ở nước ngoài vì muốn đứa con đầu được sinh ra ở Hà Lan. Lana Sophia Mahi được sinh ra vào tháng Ba. Giống như cha, cô đủ điều kiện để đại diện cho cả Hà Lan và Morocco.

Chia sẻ

Bình luận 0