Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau những lượt trận đầu tiên của Copa America 2016, người ta đang chứng kiến 1 sự kiện thú vị mang tên Mexico. Và không phải Mỹ, có cảm giác như Mexico mới chính là chủ nhà của Copa America Centenario.
Mỹ thua ngay trận khai mạc. Brazil lại càng tầm thường, chỉ thoát khỏi thất bại trước Ecuador nhờ sự kém cỏi của trọng tài. Uruguay không thể hiện được hình ảnh "vua Nam Mỹ" như điều thường thấy trong lịch sử. Argentina chưa đá, nhưng chắc cũng khó chờ đợi điều gì nơi một Lionel Messi đang gặp rắc rối với pháp luật. May thay, rút cuộc thì gánh hát Copa America Centanario cũng giới thiệu một diễn viên xem được. Đó là Mexico, đội vừa hạ gục Uruguay 3-1 trong trận ra quân.

Mexico chiến thắng với Alfredo Talavera bắt chính trong khung thành. Dự bị cho anh là thủ môn Jose Corona, từng được lên tuyển 42 lần. Một dự bị khác là Guillermo Ochoa, người hùng từng làm nản lòng Neymar và các ngôi sao Brazil cách đây 2 năm, nhiều lần lĩnh giải cầu thủ hay nhất trận ở World Cup 2014. Tóm lại, Mexico có đến 3 thủ môn giỏi, muốn dùng ai cũng được.

Mexico có Rafael Marquez, đã đá chính ở Barcelona hơn chục năm trước, đã là ngôi sao của Monaco trong... thế kỷ trước, giờ vẫn mang băng thủ quân và ghi bàn ở tuổi 37. Mexico có những cầu thủ xuất sắc ở... ghế dự bị. HLV Juan Carlos Osorio thay toàn bộ hàng tiền đạo trong đội hình 4-3-3, và trận đấu bùng nổ với những pha ghi bàn liên tiếp. 

Vì có rất nhiều tài năng nên Mexico dễ dàng chiến thắng trong bối cảnh tiền đạo nổi tiếng Javier Hernandez bị thay, hoặc tiền vệ giỏi Andre Guardado lãnh thẻ đỏ. Rõ ràng Javier Aquino, Hirving Lozano hoặc Nestor Araujo đều không phải là cá nhân nổi tiếng trong đội tuyển Mexico. Nhưng họ đều chơi rất hay trong trận thắng Uruguay. Và rõ ràng, Mexico có nhiều tài năng đến nỗi họ đã không cần gọi vào đội tuyển những cầu thủ nổi tiếng, như Carlos Vela hoặc anh em nhà Dos Santos.

Xem pha ấn định tỷ số chậm rãi, bình tĩnh của các cầu thủ Mexico trước Uruguay, khán giả dễ có cảm nhận họ mới chính là đội chủ nhà của Copa America Centenario. Không chỉ chiến thắng, họ còn làm chủ cuộc chơi. 

Cảm giác như Mexico là đội chủ nhà còn xuất hiện mỗi khi các cổ động viên của họ lọt vào camera. Các fans làm chủ khán đài, cũng tưng bừng, náo nhiệt, và toát lên vẻ tự tin chẳng khác gì các cầu thủ dưới sân. 

Các CĐV Mexico cũng tạo ra hình ảnh cổ vũ rất ấn tượngCác CĐV Mexico cũng tạo ra hình ảnh cổ vũ rất ấn tượng
Các CĐV Mexico cũng tạo ra hình ảnh cổ vũ rất ấn tượng

Hồi Mexico thắng Canada 2-0 tại sân nhà huyền thoại Azteca ở vòng loại World Cup 2018 (cũng là trận vòng loại World Cup gần đây nhất), họ đâu có được khán giả nhà cổ vũ cuồng nhiệt như khán giả trên sân University of Phoenix! Tại Azteca, đội tuyển Mexico thậm chí còn bị la ó, chế diễu - kể cả khi họ chiến thắng.

Đấy là một câu chuyện hay. Nghe có vẻ lạ, nhưng quả thật, các cầu thủ Mexico thường chỉ tự tin, thoải mái mỗi khi thi đấu... ở Mỹ. Lực lượng cổ động viên Mexico tại Mỹ nhiều đến nỗi ngay chính đội Mỹ cũng phải mong muốn. Và các cổ động viên Mexico tại Mỹ tuyệt vời đến nỗi ngay tại quê nhà, đội tuyển Mexico cũng không có được.

Câu chuyện đã là như vậy trong suốt 20 năm qua. Ban đầu chỉ là ý đồ lôi kéo khán giả, của nước Mỹ - chủ nhà World Cup 1994. Bằng cách này hoặc cách khác, nước Mỹ mong muốn khán giả đến sân xem bóng đá thật đông. Họ tổ chức các giải quốc tế để học hỏi, rút kinh nghiệm cho việc tổ chức World Cup. Họ mời đội láng giềng Mexico thi đấu giao hữu. 

Khi World Cup 1994 kết thúc, Mexico lại đá giao hữu với Chile tại Mỹ. Hơn 60.000 khán giả đến xem. Và bóng đá trở thành cơ hội kinh doanh. Vào năm 2000, đội tuyển Mexico đá giao hữu 9 trận, có đến 7 trận diễn ra ở Mỹ. Một thập kỷ sau, tình trạng nước Mỹ trở thành "sân nhà" của Mexico đã được đẩy đến mức độ... kỳ quái. 

Làm sao bạn hình dung nổi, rằng có bao nhiêu khán giả đến sân xem Mexico đá giao hữu với New Zealand, ở Mỹ? Xin thưa: 90.000 người! Trận chung kết Champions League 2016 mà Real Madrid đăng quang ở SVĐ huyền thoại San Siro cách đây mới hơn một tuần chỉ có 71.942 khán giả.

Các bên ký hẳn hợp đồng vào năm 2003, rồi lại ký nữa vào năm 2014, quy định mỗi năm Mexico phải đá giao hữu tại Mỹ ít nhất 5 trận. Không phải nói: sự ràng buộc ấy có lợi cho mọi phía liên quan. LĐBĐ Mexico bỏ túi 2 triệu USD/trận. Nhân với 5 trận (tối thiểu), đấy là khoản thu tương đương "cát-xê" của các đội đang chuẩn bị dự VCK EURO 2016. 

Vào những năm mà lịch thi đấu quốc tế chủ yếu thuộc về vòng loại World Cup, người ta sẽ đá giao hữu không nhiều. Và trong hoàn cảnh như vậy, gần như các trận giao hữu "sân nhà" của Mexico đương nhiên diễn ra tại Mỹ.

Đấy là dịp để người Mexico xa xứ có dịp tụ hội, nói với nhau những chuyện của quê hương họ, cùng ăn các món ăn truyền thống của họ, và cùng nhau cổ vũ ĐTQG của họ.

Chia sẻ

Bình luận 0