Leicester trên con đường của Nottingham Forest
Vịnh San

Chia sẻ

Bình luận 0

“Tôi tin vào điều kỳ diệu” là tên bộ phim được phát hành cuối năm ngoái, nói về Brian Clough và hành trình kỳ diệu của Nottingham Forest. Với những ai chưa được xem, họ cũng không nhất thiết phải cố tìm nó trên internet, bởi Leicester City đang tái hiện gần như hoàn toàn những gì Forest đã trải qua. 

“Chúng tôi giống như ngôi sao chổi mà bạn có thể nhìn thấy trong bầu trời đêm. Nó cháy sáng rực rỡ trong một khoảng ngắn ngủi. Nhưng, các cậu bé, chúng tôi đã cháy trong một thời gian”, John McGovern, cựu tiền vệ đã chơi trong những năm tháng huy hoàng của Nottingham Forest nói. 


LỊCH SỬ LẶP LẠI SAU 38 NĂM
Cho đến nay, câu chuyện kỳ diệu mang tên Nottingham Forest vẫn còn được lưu truyền. Từ hạng Hai mùa 1976/77, họ đột nhập vào giải hạng Nhất và đánh cắp chức vô địch ngay trong mùa đầu tiên chơi ở đây (1977/78). Nhân tiện, cũng giành luôn League Cup trong năm đó. 

Những điều khó tin nhất vẫn còn ở phía trước. Đội bóng của Brian Clough trở thành Vua châu Âu mùa 1978/79 sau khi đánh bại Malmo ở Munich rồi chiến thắng một lần nữa mùa 1979/80, lần này trước Hamburg ở Madrid. Không phải là một hiện tượng thoáng qua, Forest mở ra thời kỳ lừng lẫy, với 9 danh hiệu lớn trong 12 năm (1 VĐQG, 2 Cúp C1, 4 League Cup, 1 Siêu Cúp Anh và 1 Siêu Cúp châu Âu). 

Nottingham từng lên ngôi vô địch nước Anh ở mùa giải cổ tích 1977/78Nottingham từng lên ngôi vô địch nước Anh ở mùa giải cổ tích 1977/78

Nottingham đã từng nổi tiếng với nhân vật đầy màu sắc huyền thoại Robin Hood. Trong thời hiện đại, thành phố này còn có Clough và Forrest. Họ đã viết lại lịch sử bóng đá Anh và truyền cảm hứng về kẻ yếu có thể lật đổ những gã khổng lồ và biến điều không thể thành có thể.

38 năm sau, kình địch của Nottingham Forest ở vùng East Midland đang kể lại câu chuyện kinh điển này, nhưng theo cách của họ. Cho đến nay có rất nhiều dấu hiệu cho thấy, Leicester đang đi trên con đường mà đội bóng của Brian Clough vĩ đại đã đi. Họ đã trở thành cái tên mới nhất gia nhập danh sách các nhà vô địch nước Anh, kể từ sau hiện tượng Forest năm 1978. 

Cách đây 2 năm họ chơi trận derby East Midland với Forest ở Championship. Một năm trước họ lặn ngụp trong khu vực xuống hạng. Bây giờ, họ nhìn xuống Arsenal, Man United, Man City, Chelsea và Liverpool từ vị trí cao nhất Premier League. Trong lịch sử 23 năm giải đấu này, không một đội bóng nào vô địch nếu kết thúc ngoài tốp 3 mùa trước đó, chứ đừng nói là đứng tận thứ 14 vào năm ngoái như Leicester. Thật đáng kinh ngạc.

Leicester cũng đã làm được điều tương tự mùa 2015/16Leicester cũng đã làm được điều tương tự mùa 2015/16

NHỮNG NGƯỜI LÀM NÊN LỊCH SỬ
Theo Martin O'Neill, cựu HLV Leicester và từng là một phần của Forrest vô địch năm 1978, có rất nhiều điểm tương đồng giữa hai đội bóng. Ngoài việc cả hai đều chơi với sơ đồ 4-4-2, họ cũng có những cầu thủ đóng vai trò tương tự. Jamie Vardy trông giống như Tony Woodcock với rất nhiều bàn thắng đã ghi và cũng được gọi vào tuyển Anh nhờ những ấn tượng đã tạo ra trong mùa giải đáng nhớ của sự nghiệp. 

Ở phía dưới, cặp Huth-Morgan vững chắc không kém Lloyd-Burns. Đó chính là trung tâm trong việc xây dựng đội bóng từ phía sau và bảo vệ cho những chiến thắng. Clough từng nói “thật vô ích nếu ghi bàn ở một đầu, còn đầu kia cho phép đối phương làm điều giống hệt”. Ranieri cũng chia sẻ quan điểm đó khi đặt ưu tiên phòng ngự lên hàng đầu, và càng triệt để hơn kể từ sau Giáng sinh. 

Trong sự thành công, mỗi đội cần có một chút ma thuật ở hành lang. Nếu như The Foxes có Riyad Mahrez thì Forest có John Robertson. Đó là mẫu cầu thủ khiến hậu vệ đối phương khiếp sợ, với đầy đủ tốc độ, kỹ thuật và trí thông minh. Họ mang đến sự khác biệt và luôn tạo ra sự đột biến trong hoàn cảnh khó khăn. Robertson được mô tả như Ryan Giggs nhưng chơi tốt cả hai chân. Mahrez cũng đang là cầu thủ chạy cánh hàng đầu ở Premier League với 17 bàn thắng, 10 kiến tạo và luôn tạo ra những chuyển động khó nắm bắt.

Cả 2 đội đều có những linh hồn ma thuật như Riyad Mahrez (Leicester) hay John Robertson (Nottingham)Cả 2 đội đều có những linh hồn ma thuật như Riyad Mahrez (Leicester) hay John Robertson (Nottingham)

Điều đáng chú ý là hầu như không ai biết đến những người này trước khi họ khắc tên vào lịch sử. Vardy đến từ giải nghiệp dư, Mahrez được mua với giá 375.000 bảng và Danny Drinkwater là hàng thải của M.U và chỉ có giá 675.000 bảng. Ở Forest, Garry Birtles cũng là một gã chơi nghiệp dư và tờ De Telegraaf khi phỏng vấn Peter Shilton đã thừa nhận, ngoài thủ môn này họ chưa từng nghe nói về bất cứ cái tên nào khác.

KIẾN TRÚC SƯ CHO SỰ VĨ ĐẠI
Lý do nào đã biến các cầu thủ vô danh trở thành những người hùng? Đó là nhờ tài năng của Brian Clough và Claudio Ranieri. Hai HLV này đã đến CLB như những kẻ bỏ đi (Clough bị Leeds sa thải chỉ sau 6 trận còn Ranieri là phương án B khi Leicester thất bại để mời Guus Hiddink). 

Tuy nhiên, sự chân thành, cởi mở và khuôn mặt luôn thường trực nụ cười. Clough không bao giờ khiến các học trò sợ hãi và khuyến khích sự tự do. Ranieri cũng vậy. Forest họp nhóm trong quán cafe trong khi Leicester luôn có pizza miễn phí sau mỗi lần giữ sạch lưới. Các cầu thủ luôn đứng sau họ và thích cùng họ giành chiến thắng. 

HLV trưởng của 2 đội là Ranieri (Leicester) và Clough (Nottingham) cũng có nhiều nét giống nhauHLV trưởng của 2 đội là Ranieri (Leicester) và Clough (Nottingham) cũng có nhiều nét giống nhau

Cuối cùng, đằng sau người quản lý luôn có một trợ lý tuyệt vời. Clough có Peter Taylor và Ranieri có Steve Walsh. Taylor đã tìm ra Kenny Burns trong quán rượu, ký hợp đồng với Frank Clark trước khi hậu vệ này chuẩn bị xuống chơi ở hạng Tư, lôi Peter Shilton lên từ giải hạng Hai. Mỗi khi Clough cần ai đó, Taylor sẽ cung cấp giải pháp, thường gây bất ngờ bởi xuất xứ và tính hiệu quả. Còn Ranieri, ông có sự biết ơn sâu sắc với Walsh, người đã phát hiện Vardy, Mahrez, Kante hay Albrighton để lắp ráp thành một đội ngũ không thể đánh bại. 

Nottingham Forest là một câu chuyện hoàn chỉnh. Với Leicester, điều gì đang chờ đợi họ? Bây giờ, mọi thứ mới chỉ bắt đầu. Như đã nói, đội bóng của Ranieri có đầy đủ các yếu tố để trở thành một Forest thứ hai. Thậm chí, họ còn có thể rực rỡ hơn bởi tất cả đều biết, để chiến thắng trong thời đại ngày nay khó khăn gấp nhiều lần những năm 1970. Tiền bạc tạo nên hố sâu ngăn cách giữa những đội bóng lớn hơn và nhỏ hơn.  

Giống Forest, Leicester sẽ cháy sáng như một ngôi sao chổi nhưng không phải một chút thoáng qua. Và có thể, đội bóng này sẽ thiết lập một thời kỳ hùng vĩ lâu dài, nhiều hơn 12 năm của Clough.

Những trùng hợp của hai mùa giải 
Mùa 1977/78 là lần đầu tiên Nottingham Forest giành danh hiệu vô địch Anh. Với Leicester, đây cũng là lần đầu tiên của họ. Cả hai đều dẫn đầu giải đấu vào dịp Giáng sinh. Vào năm Forest đăng quang, họ thua 3, thắng 25 trận và hơn đội xếp sau 7 điểm. The Foxes cũng thua 3 trận, thắng 23 trận và hòa 12 trận, hơn đội xếp thứ hai là Arsenal tới 10 điểm. Năm 78, sau Forest là Man City (thứ 4), Man United (10) và Chelsea (16). 38 năm sau, Man City cũng đứng thứ 4 và xếp dưới là Man United (5) và Chelsea (10). 

Chia sẻ

Bình luận 0