Không phải Mourinho, Ed Woodward mới là tội đồ?
Sơn Hải

Chia sẻ

Bình luận 6

Dù là trước hay sau kỷ nguyên của Sir Alex Ferguson, Manchester United vẫn luôn nằm trong tốp đầu những CLB giàu có nhất hành tinh. Sự giàu có này không đến nhờ những ông chủ tỷ phú, mà nhờ khả năng kiếm tiền bằng chính nội lực của họ. Nhưng đó cũng là lúc chúng ta phải tự hỏi: Vì sao M.U luôn kiếm tiền nhiều hơn bất cứ đội bóng nào khác, đặc biệt là trong phạm vi các đội bóng Anh, nhưng 5 năm qua vẫn chưa thể vô địch một danh hiệu lớn?

Bên cạnh Real Madrid và Barcelona, M.U luôn nằm trong nhóm 3 CLB có lượng người hâm mộ đông đảo nhất trên thế giới, cùng với đó là doanh thu khổng lồ về mặt thương mại. Nhưng trong khi 2 đội bóng Tây Ban Nha vẫn thi đấu thành công và thâu tóm danh hiệu đều đặn suốt 5 năm qua, M.U lại đang sa lầy ở thời kỳ hậu Sir Alex, và dường như chu kỳ thành công mới còn cách họ rất xa. Sau thời Ferguson, 3 HLV đã đến, Mourinho là người thành công nhất với chức vô địch Europa League và Á quân Premier League, nhưng chừng đó còn quá xa kỳ vọng của người hâm mộ.

Dưới thời Ferguson, nhà Glazers thường bị người hâm mộ chỉ trích vì chi tiêu dè xẻn cho đội bóng, không chịu đầu tư vào những bản hợp đồng bom tấn. Nhưng trên thực tế, sự dè xẻn đó xuất phát từ Ferguson, với bản tính cần kiệm của một người xuất thân bần hàn từ Scotland. Sau ngày Ferguson giải nghệ, M.U liên tục đưa về những bản hợp đồng bom tấn, nhưng CLB vẫn chưa thoát khỏi chuỗi thành tích bết bát. HLV thường là người bị chỉ trích nhiều nhất về điều này, nhưng có một sự thật: Sau thời Ferguson, không có một HLV nào được toàn quyền quyết định đội hình, cũng như mua bán cầu thủ cả.

Sau khi Sir Alex Ferguson giải nghệ, M.U đã rơi vào khủng hoảng về chiến lượcSau khi Sir Alex Ferguson giải nghệ, M.U đã rơi vào khủng hoảng về chiến lược

Việc Mourinho phàn nàn về chính sách mua sắm cầu thủ của CLB mới đây cho thấy điều đó. Ông cần 1-2 cầu thủ mới, nhưng không được ban lãnh đạo duyệt chi. Điều đó không bao giờ xảy ra nếu người ngồi ghế HLV trưởng là Ferguson. Ở vị trí người quản lý CLB, tầm ảnh hưởng của Ferguson lớn hơn bất cứ ai, và tiếng nói của ông ảnh hưởng trực tiếp đến đội bóng. Ferguson giải nghệ đồng nghĩa M.U phải thay đổi cấu trúc lãnh đạo như hiện tại, và chính những thay đổi ở thượng tầng đó mới ảnh hưởng đến kết quả như hiện nay.

Bản thân Ferguson cũng từng bị chỉ trích khi giải nghệ và để lại một đội hình già cỗi. Điều này đúng một phần, khi bộ đôi trung vệ của M.U khi đó - Rio Ferdinand và Nemanja Vidic - đều quá tuổi băm, trong khi những cầu thủ trẻ lại chưa thực sự trưởng thành. Hàng tiền vệ chứng kiến Scholes giải nghệ, còn Anderson và Cleverley chưa bao giờ thi đấu ổn định. 

Nhưng đó chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Moyes thất bại khi cố gắng sử dụng nguyên đội hình Ferguson để lại, Van Gaal cố xóa bỏ bằng hàng loạt tân binh đưa về, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao. Mourinho, trái khoáy thay lại là người thành công nhất nhờ tận dụng lại di sản của Ferguson: De Gea ở vị trí thủ môn, Valencia và Young lùi về làm hậu vệ cánh, Smalling đá trung vệ. Michael Carrick thành đội trưởng, rồi trở thành trợ lý HLV sau khi giải nghệ.

Mùa Hè 2013, không chỉ có Ferguson rời khỏi vị trí quản lý CLB. Giám đốc điều hành David Gill cũng từ chức để tham gia vào UEFA. Việc David Gill rời đội bóng khiến một nhân vật mới lên thay dù trước đó ông chẳng có kiến thức gì về bóng đá: Ed Woodward. Cùng tân HLV David Moyes, Ed có một mùa Hè chuyển nhượng đầy ảm đạm. Kết quả là "Người được chọn" cùng M.U trải qua một mùa giải thảm họa, với lối chơi tạt cánh đánh đầu không thể nhàm chán hơn. Moyes bị trực tiếp đổ lỗi, nhưng nguyên nhân sâu xa nằm ở Ed. Ông chỉ là một nhân viên kế toán, với chuyên môn là đầu tư sinh lời, chứ không phải quản lý thể thao và đem về danh hiệu.

David Moyes và Louis Van Gaal đã không thể giúp đội bóng giữ được vị thế của mìnhDavid Moyes và Louis Van Gaal đã không thể giúp đội bóng giữ được vị thế của mình

Mùa Hè 2013, thất bại trong quản lý của Ed Woodward thể hiện rõ ở việc CLB mua hụt hàng loạt cầu thủ tốt: Gareth Bale, Cesc Fabregas, Thiago Alcantara, Ander Herrera, Sami Khedira và Leighton Baines. Ngoài Zaha được mua về từ thời Ferguson, họ chỉ có thêm Fellaini đến theo ông thầy cũ từ Everton. Ed sửa sai ở kỳ chuyển nhượng mùa Đông bằng việc mua về Juan Mata với giá 37 triệu bảng. Trên thực tế M.U không cần số tiền lớn như thế để chiêu mộ một cầu thủ bị Mourinho ghẻ lạnh và không còn chỗ đứng tại Chelsea.

Ở cương vị giám đốc điều hành, Ed luôn để đối phương tận dụng điểm yếu nhằm thu về triệt để tiền bạc nhờ bán cầu thủ. Sau Juan Mata, 6 cái tên tiếp theo đến M.U ở kỳ chuyển nhượng mùa Hè: Falcao, Blind, Di Maria, Rojo, Ander Herrera và Luke Shaw. Hai người trong số này ra đi chỉ sau 1 mùa giải, một nửa mất tích dưới thời Mourinho. Chỉ có Ander Herrera thi đấu tốt, nhưng anh cũng không được sử dụng thường xuyên. M.U sốt sắng vì cần có cầu thủ mới để thoát khỏi vị trí thứ 7 thời Moyes, nhưng cũng vì thế mà họ bị các đội bóng khác ép giá.

Trong số những cầu thủ được M.U đưa về mùa Hè 2014, Angel Di Maria là người tốn nhiều tiền bạc nhất, nhưng cũng là cái tên gây thất vọng nhất. 65 triệu bảng được chi cho anh chỉ thu về được 2/3 sau một năm. Di Maria chơi vài trận đầu hứng khởi trong màu áo M.U, rồi nhanh chóng hụt hơi và phải ngồi dự bị. Điều này được lý giải một phần nhờ phiên dịch viên Debora Gomes, người từng làm phiên dịch cho Di Maria thời anh còn ở M.U: "M.U mua anh ta không phải vì tin anh ta sẽ thành công, họ chỉ tin anh ta giúp họ bán được áo đấu thôi".

1 năm ở M.U, Di Maria không nói chuyện cùng ai, chẳng thèm học lấy một câu tiếng Anh, cho thấy anh muốn rời khỏi đó càng sớm càng tốt. Bên cạnh đó, Di Maria chơi đẹp, nhưng thứ "bóng đá đẹp" của anh hoàn toàn tương phản với lối chơi truyền thống của M.U: Trực diện, tốc độ, nhắm thẳng đến khung thành càng nhanh càng tốt. Thất bại của Di Maria càng cho thấy cỗ máy M.U thời hậu Sir Alex chỉ làm tốt một công việc duy nhất: kiếm tiền. M.U kiếm được rất, rất nhiều tiền trong 5 năm qua nhờ thương hiệu của mình.

Ngay cả Mourinho dù rất cố gắng cũng chưa thế gọi là thành côngNgay cả Mourinho dù rất cố gắng cũng chưa thế gọi là thành công

Trước khi mùa giải 2014/15 bắt đầu, M.U ký hợp đồng tài trợ áo đấu 10 năm cùng Adidas. Con số Adidas chi ra là 750 triệu bảng, và bạn sẽ thấy thật khó tin khi biết Real Madrid chỉ nhận về 31 triệu bảng/năm. Nhờ đó, M.U càng có thêm nhiều tiền để chi tiêu, tái đầu tư vào đội hình. Tiếc thay, bộ đôi Ed - Van Gaal cho thấy họ chẳng có nổi một cơ hội thành công. Martial là cầu thủ duy nhất thể hiện tốt trong màu áo đội bóng mới, còn Schweinsteiger, Schneiderlin hay Memphis Depay đều là thảm họa. Van Gaal buộc phải ra đi vì không thể giúp M.U dự Champions League.

Giữa thời điểm đó, Mourinho không chỉ là cái tên sáng giá nhất, mà còn là cái tên duy nhất cho vị trí HLV trưởng. Chỉ có ông mới dám ngồi vào ghế nóng chấp nhận thách thức, kế thừa một đội hình rời rạc từ người tiền nhiệm để lại. Nhưng sau 2 mùa giải được duyệt chi thoải mái, giờ chính Mourinho cũng bị Ed làm khó khi chưa thể đem về những danh hiệu lớn. Ed từng mạnh miệng tuyên bố 4 năm trước: "Trên thị trường chuyển nhượng, chúng tôi có thể làm những việc mà CLB khác có mơ cũng không dám, và hãy xem chúng tôi làm gì", nhưng giờ đây, chính ông lại thành kẻ "không dám" chi tiền nữa.

Mâu thuẫn của bản thân Ed cũng chỉ ra mâu thuẫn nội tại của M.U. Những CLB khác đều có vị trí giám đốc thể thao, sử dụng một người có chuyên môn để phụ trách việc tuyển trạch, mua bán cầu thủ ở phạm vi quốc tế. Nhưng ở M.U, Ed "làm tất". Điều đó gây thiệt hại ra sao, hãy xem ở thương vụ Morata. Khi đó, Real Madrid hét giá 78 triệu bảng với M.U, nhưng cuối cùng bán cho Chelsea với giá 62 triệu bảng. Vậy tại sao M.U lại phải trả thêm 16 triệu chênh lệch? 

Không chỉ có phí chuyển nhượng, số tiền M.U trả cho các cầu thủ cũng vượt mức thông thường. Matteo Darmian không thể về Italia thi đấu vì không CLB nào dám trả lương cao cho anh. Nếu nhìn sang Liverpool, hẳn người hâm mộ M.U sẽ phát thèm. Ở đó, giám đốc thể thao Michael Edwards chỉ cần chi 42 triệu bảng để mua Robertson và Salah, cả hai cầu thủ đó đều thi đấu xuất sắc giúp Liverpool lọt vào chung kết Champions League.

Nhiều người cho rằng nguyên nhân là bởi chính sách chuyển nhượng sai lầm của GĐĐH Ed WoodwardNhiều người cho rằng nguyên nhân là bởi chính sách chuyển nhượng sai lầm của GĐĐH Ed Woodward

Những vấn đề nội tại của M.U trong 5 năm qua vốn tồn tại từ lâu, nhưng chỉ đến khi Mourinho cất tiếng phàn nàn, nó mới bị đưa ra ánh sáng. So với Ed, rõ ràng Mourinho là người có chuyên môn. Ông hiểu đội hình M.U hiện tại rất mỏng, thừa lượng nhưng thiếu chất, và cần bổ sung. Tuy nhiên những đề xuất của ông lại bị Ed gạt đi, như Ivan Perisic. Perisic vốn là một cầu thủ có lối chơi "công nhân", và hiệu quả tài chính anh đem lại sẽ không cao như trường hợp của Sanchez hay Mkhitaryan, dù anh không thua kém họ.

Vấn đề của M.U nằm ở vị trí quản lý, nhưng không phải ở Mourinho, mà nằm ở Ed Woodward. M.U cần có một quản lý am hiểu bóng đá để đưa về thành công cho đội bóng, thay vì một người chỉ chú ý đến doanh thu thương mại. Đó là điều kiện tiên quyết để CLB có thể hy vọng trở lại vinh quang thời hậu Sir Alex.

Chia sẻ

Bình luận 6