Karius, vì sao con khóc?
Hải An Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Khóc là một hành vi đặc trưng của con người và cá sấu, hai loài động vật có cách biểu cảm xúc bằng nước mắt “duy nhất” trên trái đất này. Cá sấu khóc sau khi vừa ăn thịt con mồi xong, còn con người khóc vì áp lực thành tích. 

Đến bây giờ, đọng lại trong tâm trí nhiều người về trận chung kết Champions League vừa qua giữa Judo Madrid và Liverpool là những giọt nước mắt của tiền đạo Mohamed Salah và thủ môn Loris Karius. Một kẻ khóc lặng người vì bị đánh đau và buộc phải rời sân, một kẻ khóc tầm tã như mưa vì không hiểu sao mắc 2 sai lầm siêu ngớ ngẩn để trở thành tội đồ. 

Mặc dù là những thành viên của đội bóng có biệt danh khét tiếng là Lữ đoàn đỏ (tên một đội quân lê dương thiện chiến và tàn ác hoạt động ở châu Âu những năm 1970 - 1980) nhưng Salah và Karius lại khóc như những cậu bé. Mà họ cũng bé thật. “Vượn núi” Karius năm nay mới 23 tuổi, còn Salah già hơn 2 tuổi, và đây đều là trận chung kết Champions League đầu đời của họ. 

Đấy cũng là đặc điểm chung của Liverpool mít ướt 2018. Toàn bộ đội bóng đều chưa từng đá một trận đấu quan trọng tầm cỡ này, và chỉ có HLV Juergen Klopp của họ là giàu kinh nghiệm hơn chút bởi đây là trận chung kết thứ hai của ông, song kết quả không thay đổi: trận trước thua, trận này không thắng. 

Ngôi sao sáng nhất, khóc nhanh nhấtNgôi sao sáng nhất, khóc nhanh nhất

Đến với trận đấu này với tâm thế của một “con nghé mới sinh, không kinh gì hổ”, thế nên, không gì khó hiểu khi các chiến binh Lữ đoàn đỏ nhập cuộc đầy hăm hở, thi đấu tự tin, cầm bóng, đi bóng, chuyền, dứt điểm như “người lớn”. Họ càng tự tin hơn vào một kết cục đẹp là đoạt chức vô địch bởi có rất nhiều điểm trùng hợp mang tính tâm linh đã xuất hiện để cổ vũ họ như đám cưới Hoàng gia…

Thế nhưng Liverpool đã thua một trận đau đớn đúng nghĩa, bởi hiếm trận chung kết Champions League nào lại có diễn biến nghiệp dư, nhạt nhẽo và hề đến như vậy. Vì non nớt, nên Salah - thiên tài Ai Cập - đã bị tay côn đồ tiễn khỏi sân bóng ngay trong hiệp một. Vì căng thẳng và non kinh nghiệm, Karius đã biếu không cho đối thủ 2 bàn thắng cực ngớ ngẩn. 

Và khi tất cả thiên đường ảo mộng sụp đổ, đối diện với thất bại đáng xấu hổ, họ đã khóc. Nhưng rất tiếc không có ông Bụt nào hiện lên để hỏi: “Karius vì sao con khóc?” rồi xoa dịu nỗi đau bằng cách ban phát những phần thưởng quý giá hoặc dắt diên viên Công Lý đến gặp họ cả. 

Nhưng kể ra, những giọt nước mắt của Karius rơi hơi dễ, bởi chúng ta còn gặp nhan nhản những giọt nước mắt khó khăn hơn trong thời điểm mùa Hè. Đó là giọt nước mắt học đường. Những đứa trẻ con khóc vì sức ép học tập, thi cử và thành tích. Với chúng, học tập không còn là nhu cầu tự thân nữa mà đấy là nhu cầu của bố mẹ, nhà trường và xã hội. 

Cầu thủ vạm vỡ nhất, khóc to nhấtCầu thủ vạm vỡ nhất, khóc to nhất

Có thể nói, với Liverpool được lọt vào chung kết Champions League đã là một thành tích quá tốt trong bối cảnh hiện nay, nhưng khi điều “quá tốt” đã đến, họ lại kỳ vọng vào một điều “quá tốt hơn” để rồi khi gục ngã vì chính sức ép của mình. Karius khóc lóc y như biết bao học sinh Việt Nam khi bị ông bố bà mẹ học không hết lớp bảy lại xa xả chửi bới con cái vì tổng kết điểm cuối năm của chúng không được 10 tuyệt đối. 

Thành tích học tập, điểm số siêu đẹp, giấy khen, trường điểm, ngành học danh giá… tất cả đang trở thành thòng lọng thít quanh cái cần cổ xanh gầy của đám học sinh của chúng ta. Con cái bây giờ không học cho chính mình, mà còn phải gánh vác cơn mơ hoang tưởng của bố mẹ chúng. Và rồi, khi những giọt nước mắt rơi là lúc chúng sập nguồn, bế tắc, chán nản, thất vọng và có thể tìm đến những lối thoát tiêu cực như tự vẫn.  

So với những điều đó, Karius còn hạnh phúc hơn nhiều bởi với bóng đá, dù kết quả thế nào, vẫn có phần thưởng. Đội vô địch có tiền của suất vô địch, đội á quân có tiền theo danh hiệu của mình, chưa kể vô số các loại tiền thưởng khác dành cho thành tích vào đá trận chung kết. 

Thôi nin đi, nhìn học sinh Việt Nam kia kìa, khóc vì thế mới gọi là xứng đángThôi nin đi, nhìn học sinh Việt Nam kia kìa, khóc vì thế mới gọi là xứng đáng

Thế nên, thắng hay thua trong bóng đá chỉ có được chứ không mất. Còn thành tích trong việc giáo dục lại tạo ra một thế hệ vứt đi bởi những đứa trẻ còn sống sót qua áp lực thành tích sẽ trở thành những kẻ cuồng thành tích học tập hơn nữa và rồi chúng sẽ lại biến con cháu của chúng trong tương lai thành nạn nhân của nền giáo dục thành tích cực kỳ vô giáo dục và thiếu tính nhân bản. 

Thế nên, Karius và Salah thân mến, vì sao con khóc? Hãy nhìn sang Việt Nam mà lau khô ngay nước mắt đi. 

Chia sẻ

Bình luận 0