HLV Mai Đức Chung: “Chữa cháy” thành công nhưng không bền?
Tiểu Phi

Chia sẻ

Bình luận 2

Giữa lúc đội tuyển quốc gia Việt Nam rơi vào khủng hoảng, HLV Mai Đức Chung lại xuất hiện “đứng mũi chịu sào” mà không đòi hỏi bất cứ điều gì to tát. Với người đàn ông 66 tuổi này, được nhận trách nhiệm ở đội tuyển không chỉ là vinh dự mà còn là nghĩa vụ mặc định không thể bỏ qua, cho dù ông chỉ đóng vai trò “thợ hàn” chữa cháy 1, 2 trận. Tuy nhiên, liệu ông có thể là lời giải lâu dài cho “chiếc ghế nóng” của ĐTQG hay không?

“NGƯỜI THỢ HÀN” CÓ TÂM
Điều đầu tiên HLV Mai Đức Chung chia sẻ sau chiến thắng nhọc nhằn của ĐTQG Việt Nam trên sân Campuchia chính là vấn đề tương lai. Không úp mở ẩn ý hay cố gắng gửi thông điệp đến lãnh đạo, ông thẳng thắn thừa nhận bản thân chưa chắc sẽ tiếp tục dẫn dắt đội tuyển trong tương lai.

Hiện tại, HLV Mai Đức Chung chỉ là HLV tạm quyền thay thế cho HLV Hữu Thắng - người từ chức sau thất bại nặng nề ở SEA Games 29. Chữ tạm đó có thể kéo dài 1 trận, thậm chí 4, 5 trận từ nay đến hết năm 2017. Nhưng ông Chung không vì bất cứ lý do nào để đòi hỏi LĐBĐ Việt Nam VFF cam kết hay hứa hẹn nhiều hơn về vị trí của ông.

Người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ này dường như đã quá quen với các nhiệm vụ bất đắc dĩ, những nhiệm vụ không tên và ít được người đời chú ý. Nếu không phải vậy, có lẽ ông đã từ chối dẫn dắt đội tuyển nữ cách đây 20 năm, thời điểm mà bóng đá nam Việt Nam bắt đầu hội nhập trở lại với đấu trường khu vực và tràn ngập những cơ hội đổi đời.

Cần biết rằng bóng đá nữ tạo được tiếng vang như ngày hôm nay, công lao của ông Chung là không nhỏ. 20 năm trước, đội tuyển nữ thậm chí bị ghẻ lạnh cho dù giành chiến thắng ở SEA Games. Thế nhưng, ông Chung vẫn miệt mài làm việc cho đến khi VFF cần sự thay đổi. Và mỗi khi đất nước cần, ông lại xuất hiện.

HLV Mai Đức Chung đã có những thành công rất lớn với bóng đá nữHLV Mai Đức Chung đã có những thành công rất lớn với bóng đá nữ

Dẫn dắt ĐTQG Việt Nam lần này không phải lần đầu tiên ông Chung đóng vai trò như một “gã thợ hàn”. Còn nhớ năm 2007, HLV Alfred Riedl phải chữa bệnh rồi về nước ghép thận, ông Chung với tư cách trợ lý được đôn lên nắm quyền và cùng Olympic Việt Nam chơi tưng bừng. 

Đến SEA Games 2008, HLV người Áo bị sa thải sau trận thua sốc trước Myanmar ở vòng bán kết, ông Chung cũng phải đứng lên làm trận đấu mà không ai muốn tham dự: trận tranh huy chương đồng. Cho dù U23 Việt Nam thua thảm U23 Singapore 0-5 ở trận đấu đó thì tinh thần của ông Chung vẫn được ghi nhận.

Ngay cả ở bóng đá nữ vốn được coi là đất của mình, ông Chung cũng từng phải… chữa cháy. Năm 2014, thất bại trong chiến dịch giành vé dự World Cup, HLV Trần Vân Phát bỏ đội ra đi. Đó là thời điểm đội tuyển nữ sắp sửa phải tham dự ASIAD 17 và không có HLV nào sẵn sàng nhận trách nhiệm. Ông Chung lại đứng lên và tại Hàn Quốc, ông cùng các học trò gây tiếng vang lớn khi lọt vào đến vòng bán kết.

1 năm sau, VFF tiếp tục “thử nghiệm” HLV nước ngoài và lần này là chuyên gia người Nhật Bản, Norimatsu Takasi. Tuy nhiên, Takasi thậm chí thất bại còn nhanh hơn Trần Vân Phát và như thường lệ, ông Chung lại xuất hiện. Chỉ trong vòng hơn 1 năm, vị HLV 66 tuổi này lại cho thấy cái duyên của ông với việc dẫn dắt đội tuyển nữ vượt qua vòng loại giải vô địch châu Á và giành HCV SEA Games 29 đầy thuyết phục. 

NHƯNG ÁP LỰC CÒN CHƯA TỚI
Tất nhiên, môi trường bóng đá nữ và bóng đá nam có khá nhiều điểm khác biệt. Sau chiến thắng nhọc nhằn trước Campuchia, ông Chung bị không ít người hâm mộ chê bai và đòi VFF phải tìm HLV ngoại. Nhưng đánh giá công bằng về chuyên môn, ông Chung đã có một trận đấu không hề tệ. Đa số những người chỉ trích đều quên rằng ông chỉ nắm đội chưa đầy 1 tuần lễ. Trước đó, ông Chung cũng không có thời gian và điều kiện để đánh giá thực lực của các cầu thủ nam bởi lẽ ông còn phải làm việc cùng đội tuyển nữ. 

Nếu có đủ thời gian, cái tâm, kinh nghiệm và cái duyên của ông Chung chắc chắn có thể tạo ra sự khác biệt lớn. Trong lịch sử bóng đá thế giới, không ít “gã thợ hàn” bất đắc dĩ đã thành công nhờ điều đó. Đặc biệt nhất phải kể đến Mario Zagallo, người đã giúp Brazil giành cúp vàng World Cup 1970 với tư cách HLV tạm quyền thay cho Joao Saldanha, người bị sa thải ngay trước thềm giải đấu. Tương tự, “Hoàng đế” Franz Beckenbauer cũng thành công rực rỡ khi thay thế Jupp Derwall dẫn dắt ĐTQG Đức vào năm 1984, thời điểm mà ông còn chưa có… bằng HLV.

Huyền thoại của Man Utd, Sir Alex Ferguson cũng từng phải “chữa cháy” cho ĐTQG vào năm 1985 khi HLV của Scotland, ông Jock Stein đột quỵ và qua đời sau một trận đấu cuối cùng ở vòng loại World Cup. Scotland giành được vé đá play-off với Australia và Ferguson là người đứng lên dẫn dắt họ giành vé đến vòng chung kết. Đáng tiếc ở vòng chung kết, Scotland nhanh chóng bị loại, Ferguson từ chức và chuyển đến Man Utd. Chuyện sau đó đã trở thành lịch sử.

Tuy vậy, câu chuyện của Ferguson cũng đặt ra một vấn đề rất quen thuộc: rất nhiều HLV chỉ thành công với chức danh “tạm quyền” và nhanh chóng thất bại khi trở thành “chính thức”. Thành công lớn như Zagallo hay Beckenbauer chỉ là những trường hợp cá biệt. 

Nhưng cái duyên của ông có lẽ không thể vực dậy được bóng đá namNhưng cái duyên của ông có lẽ không thể vực dậy được bóng đá nam

Ở cấp độ CLB có rất nhiều ví dụ điển hình, nổi bật nhất giống như trường hợp của Roberto Di Matteo của Chelsea. Matteo “chữa cháy”, giúp The Blues giành Champions League đầu tiên trong lịch sử nhưng có hợp đồng chính thức, ông không thể lèo lái đội bóng như cũ và bị sa thải chỉ sau vài tháng. Hay như Claudio Ranieri thậm chí được gọi luôn là “Gã thợ hàn” bởi lẽ ông chỉ gây ấn tượng khi chữa cháy và thường xuyên thất bại ở giờ phút cuối cùng.

Trở lại với HLV Mai Đức Chung, ông từng trải nghiệm cả 2 vai trò “tạm quyền” và “chính thức” ở các đội tuyển bóng đá nam và tất nhiên, ông hiểu hơn ai hết tính chất khác biệt của 2 vai trò này. Làm HLV tạm quyền trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng được hưởng áp lực nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với làm HLV chính thức. Thay vì bị soi mói quá nhiều, họ thường thường sẽ được truyền thông và người hâm mộ ủng hộ vô điều kiện, miễn sao là đội bóng thoát ra khỏi khủng hoảng. Nhưng sau đó, hy vọng và kỳ vọng mới sẽ đến, áp lực gia tăng và mọi chuyện có thể vượt qua tầm kiểm soát của một HLV.

Ở thời điểm hiện tại, ông Chung còn có lợi thế lớn nhờ thành tích trái ngược giữa đội tuyển nữ và đội tuyển nam Việt Nam. Nhưng chỉ vài tháng nữa, điều này sẽ trôi vào dĩ vãng và người ta sẽ soi từng chi tiết nhỏ nhất trong đội tuyển của ông giống như đã làm với Hữu Thắng và Miura. Số người chỉ trích ông sau 1 chiến thắng giống như trước Campuchia sẽ nhiều hơn những người đứng ra bảo vệ. Một người nổi tiếng hiền lành như ông Chung liệu có thể chịu đựng và vượt qua những áp lực vô hình như thế hay không? Không ai dám chắc.

Vì thế, cho dù ghi nhận công lao và cái tâm của HLV Mai Đức Chung, ban lãnh đạo VFF chắc chắn vẫn phải đau đầu tìm người phù hợp nhất cho chiếc ghế nóng ở ĐTQG nếu tính đến tương lai lâu dài.

Chia sẻ

Bình luận 2