Guardiola và 4 đòn hiểm hạ Barcelona
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Tạm thời quên đi những khó khăn ở Premier League khi chỉ kiếm được 1 điểm ở 2 vòng đấu gần nhất, Pep Guardiola sẽ dồn hết sự tập trung của mình cho chuyến hành quân đến Camp Nou giữa tuần này cùng Man City. Cuộc tái ngộ giữa HLV người Tây Ban Nha và Barcelona hứa hẹn sẽ rất thú vị khi lối đá của đội bóng xứ Catalunya hiện tại vẫn bị ảnh hưởng bởi những “quy tắc vàng” mà Guardiola đã đề ra.

ÁP LỰC "ĐỀU NHƯ HƠI THỞ"
Trước trận chung kết Champions League mùa 2010/11 diễn ra tại Wembley, Sir Alex Ferguson đã ví áp lực mà các cầu thủ Barcelona tạo ra khi mất bóng là “đều như hơi thở”. Đó là một cuộc cách mạng thực sự của Guardiola khi ông yêu cầu các học trò phải làm mọi cách để lấy lại bóng nhanh nhất mỗi khi mất quyền kiểm soát.

Khi đó, Sir Alex nói rằng M.U đã không lường trước được lối chơi đó ở trận chung kết tại Rome 2009 và tại Wembley, họ có thể giải quyết được vấn đề. Thế nhưng không có gì đặc biệt xảy ra, M.U vẫn thua Barcelona và nhìn đối thủ đăng quang ngay trên đất Anh.

Pep Guardiola đã hình thành cho các cầu thủ Barcelona một tư duy sau này trở thành phản xạ vô điều kiện. Họ áp sát đối thủ ngay khi mất quyền kiểm soát bóng và làm mọi cách để phá bóng khỏi chân anh ta.

Áp lực là yếu tố luôn được Pep đòi hỏi cầu thủ tạo lên đối phươngÁp lực là yếu tố luôn được Pep đòi hỏi cầu thủ tạo lên đối phương

Tư duy này dựa trên một quy tắc đơn giản: mỗi cầu thủ luôn cần 2 đến 3 giây sau khi có bóng để lựa chọn hướng phát triển và tìm đồng đội phối hợp. Đây chính là thời điểm anh ta dễ bị “tấn công” nhất.

Các cầu thủ Barcelona, kể cả những cầu thủ tấn công như Lionel Messi cũng, vì thế luôn luôn cố gắng để cướp lại bóng trong chân đối thủ bằng mọi giá ngay khi vừa mất bóng.

Họ tạo nên một sức ép lớn khiến cầu thủ cầm bóng bên phía đối thủ không có thời gian để suy nghĩ. Những đường chuyền không được cân nhắc kỹ càng thường vô hại hoặc thiếu chính xác, và đó chính là cách Barcelona phá vỡ lối chơi của các đối thủ.

Michael Carrick, cầu thủ chuyền bóng tốt nhất của M.U đã trải qua một đêm ác mộng tại Rome 2009 và bị ám ảnh đến mãi sau này khi phải chịu thứ áp lực khủng khiếp mà tuyến giữa Barca tạo ra.


QUY TẮC 3-1
Đây là quy tắc được Pep Guardiola sử dụng trong cả tấn công và phòng ngự, một đặc trưng trong lối chơi của Barcelona và sau này được ông mang sang Bayern rồi Man City.

Trước hết hãy nói về phòng ngự. Khi một cầu thủ đối phương tiến sát đến khung thành của Barca, một hậu vệ sẽ lập tức xông lên để ngăn cản đối phương và luôn có ít nhất hai đồng đội đứng sau “tướng tiên phong” từ 2-3m để sẵn sàng tiếp ứng.

Đây là cách phòng thủ được Pep học hỏi trong thời gian thi đấu tại Italia với ý đồ chính là tạo ra nhiều lớp phòng ngự có thể bọc lót và giảm thiểu tối đa những sai lầm trong việc truy cản đối thủ.

Trên mặt trận tấn công, quy tắc này được áp dụng theo chiều ngược lại. Khi một cầu thủ Barcelona có bóng và đối mặt với cầu thủ truy cản của đối phương, ít nhất hai đồng đội của anh ta phải xuất hiện ở hai hướng khác nhau và chiếm lĩnh được khoảng trống để sẵn sàng nhận bóng.

Nguyên tắc 3-1 sẽ được Man City dùng để bắt chết cầu thủ BarcelonaNguyên tắc 3-1 sẽ được Man City dùng để bắt chết cầu thủ Barcelona

Đây là quy tắc gần với môn bóng rổ khi những người có bóng luôn được tạo ra nhiều phương án khả thi nhất có thể để tiếp tục phát triển tình huống.

Chính quy tắc này đã xây dựng nên thứ bóng đá mà chúng ta vẫn gọi là tiki-taca. Nếu như những đội bóng chơi phòng ngự phản công luôn muốn phát triển đợt tấn công nhanh nhất có thể vào vị trí mà hàng thủ đối phương sơ hở, thì logic của Barcelona là kiểm soát bóng với những tam giác nhỏ dày kín mặt sân.


Bóng liên tục được đan qua đan lại giữa những người đồng đội. Guardiola từng mô tả những đội bóng mà ông dẫn dắt là “kinh khủng” mỗi khi không có bóng trong chân.

Lối chơi này cũng đòi hỏi mọi cầu thủ ở mọi vị trí đều có thể chuyền bóng như một tiền vệ. Gerard Pique là một trung vệ nhưng kỹ thuật khống chế bóng, chuyền bóng và nhãn quan chiến thuật của anh không thua kém một chuyên gia phân phối là bao.

Ngay cả một thủ môn trong đội hình của Pep cũng phải có đủ khả năng chơi chân để tham gia vào “quy tắc 3-1”, đó là vì sao Joe Hart không có chỗ đứng ở Man City.

QUY TẮC 5 GIÂY
Ở phần đầu, chúng ta đã nói về quy tắc gây áp lực lên đối thủ ngay sau khi mất bóng, quy tắc 5 giây là một khái niệm cụ thể hơn về cách các học trò của Pep lấy lại quả bóng ra sao.

Trước hết, các đội bóng của Pep luôn duy trì một cự ly đội hình mà khoảng cách giữa các tuyến được thu hẹp đáng kể. Ví dụ ở Barcelona, khoảng cách giữa người chơi cao nhất (Messi chẳng hạn) và thấp nhất (như Mascherano) thường chỉ dao động từ 25 đến 30m.


Với cự ly 3 tuyến như vậy và mật độ dày đặc các cầu thủ, bạn có thể tưởng tượng ra sự khó khăn khi tìm khoảng trống để chuyền bóng?

Đó là khó khăn mà mọi đội bóng với Barcelona và các đội bóng của Pep phải đối mặt. Khi một cầu thủ cầm bóng, anh ta sẽ bị bao vây bởi ít nhất 3 cầu thủ Barca (theo quy tắc 3-1), và có rất ít không gian để lựa chọn. Khi đã rút gọn được khoảng trống thì “quy tắc 5 giây” ra đời để giới hạn thời gian cướp lại quả bóng.

Các cầu thủ Man City cũng không thể coi nhẹ nguyên tắc 5 giâyCác cầu thủ Man City cũng không thể coi nhẹ nguyên tắc 5 giây

5 giây sẽ bắt đầu tính kể từ khi cầu thủ đứng gần người cầm bóng bên phía đối thủ nhất xông vào. Trong 5 giây tiếp theo, các học trò của Pep sẽ pressing điên cuồng để đòi lại quyền kiểm soát, hay ít nhất khiến các đối thủ phải tự triệt tiêu khả năng sáng tạo bằng những đường chuyền vô thưởng vô phạt chỉ nhằm tránh mất bóng.

Nói một cách đơn giản, các cầu thủ của Pep giống như những người lính gỡ bom, buộc phải tháo bỏ mối đe dọa trong 5 giây.

QUY TẮC 1 GIÂY
Bạn đừng nhầm lẫn rằng đây là “phiên bản rút gọn” của “quy tắc 5 giây”. Quy tắc 1 giây này chính là điểm khiến Barcelona hoàn toàn khác biệt các đội bóng khác và cũng là thứ mà Pep Guardiola chưa thể tìm được ở Bayern cũng như Man City.


Quy tắc 1 giây, được hiểu rất ngắn gọn là: “Mọi cầu thủ phải đưa ra quyết định tốt nhất trong vòng 1 giây”. Nghe thì có vẻ hơi bất khả thi, nhưng chính điều này đã tạo nên một Barcelona gần như hoàn hảo dưới thời Pep Guardiola.

Trong vòng 1 giây, bạn không thể có thời gian suy nghĩ, vì thế quyết định được đưa ra dựa hoàn toàn vào trực giác và thói quen. Đặc thù của lò đào tạo La Masia với sự tiếp nối liên tục của các thế hệ có cùng chung một triết lý, một phong cách chính là lý do khiến “quy tắc 1 giây” không phải là khoa học viễn tưởng.

Liệu trong 1 giây, Aguero có thể đưa ra quyết định đánh bại Mascherano?Liệu trong 1 giây, Aguero có thể đưa ra quyết định đánh bại Mascherano?

Đúng thế. Những cầu thủ như Busquets, Iniesta và Xavi ăn ý đến mức “không cần nhìn cũng chuyền được cho nhau”. Họ nhắm mắt cũng biết cách di chuyển của đồng đội và những đường bật nhả cứ thế được tung ra hoàn toàn dựa vào thứ trực giác đã được tôi luyện qua hàng nghìn giờ chơi bóng cũng nhau.

Nhưng “quy tắc 1 giây” này cũng có nhiều mặt trái vì nó ít mang tính… quy tắc nhất. Rất nhiều cầu thủ giỏi đến Barcelona như David Villa hay Zlatan Ibrahimovic không thể hòa nhập được bởi họ không có chung một ý thức hệ như những cầu thủ xuất thân từ La Masia.

Ma lực của Ronaldo

Trong thất bại 1-6 của Betis trước Real Madrid, Charly Musonda (Betis) không được ra sân một phút nào. Khi không thể được đối đầu...
Họ không thể đảm bảo “quy tắc 1 giây” khi đã đạt đến giới hạn của sự phát triển. Ngược lại, Neymar hòa nhập tốt bởi anh đến Barcelona khi còn rất trẻ và có thời gian để trui rèn.

Bên cạnh đó, Pep cũng rất khó áp dụng “quy tắc 1 giây” ở nơi nào khác ngoài Barcelona. Điều đó đã được chứng minh ở Bayern, dù đội bóng Đức có nhiều cầu thủ xuất thân từ lò đào tạo. Mọi chuyện càng khó khăn hơn ở Man City, đội bóng chỉ quen mua sắm mà không chú trọng lắm đến hệ thống cầu thủ trẻ.

Nhưng ai biết được, trong chuyến làm khách Camp Nou này, “quy tắc 1 giây” có thể sẽ được chuyển biến thành một dạng nào đó để bộ “quy tắc vàng” của Guardiola vẫn trọn vẹn trong ngày trở lại.

Save

Chia sẻ

Bình luận 0