Giết gà sao dùng dao mổ trâu?
Tiểu Phi

Chia sẻ

Bình luận 16

U22 Việt Nam tiếp tục có một chiến thắng đậm nữa ở vòng bảng SEA Games 29 và người hùng của chúng ta vẫn là cái tên quen thuộc: Công Phượng. Câu hỏi đặt ra, tại sao HLV Hữu Thắng lại sử dụng liên tục ngôi sao số 1 của ông bất chấp lịch thi đấu dày đặc ở giải đấu lần này?

KHỞI ĐẦU HOÀN HẢO NHƯNG…
Ngay sau lễ bốc thăm chia bảng SEA Games 29, tất cả đều hiểu rằng Indonesia và Thái Lan là những đối thủ chính của Việt Nam trong cuộc chiến giành vé vào bán kết. Những cái tên còn lại, Timor Leste, Campuchia và Philippines rõ ràng không phải là chướng ngại vật quá lớn với chúng ta ở thời điểm này. Trong đó, Timor Leste và Campuchia đúng nghĩa là các đội bóng “lót đường” từ bấy lâu nay.

U22 Việt Nam đã khá may mắn khi có được lịch thi đấu “dễ thở” nhất có thể. Chúng ta lần lượt gặp Timor Leste, Campuchia, Philippines trước khi có 2 cuộc đấu trực tiếp với Indonesia và Thái Lan. Nhìn vào lực lượng và trình độ của các đội bóng, thày trò Hữu Thắng có lợi thế bắt đầu từ thử thách dễ nhất và tăng dần sau mỗi lượt đấu.

ĐT U22 Việt Nam đã có 3 trận thắng đậm với mỗi trận đều ghi được 4 bàn. Ảnh: Minh TuấnĐT U22 Việt Nam đã có 3 trận thắng đậm với mỗi trận đều ghi được 4 bàn. Ảnh: Minh Tuấn

Với sức mạnh được đánh giá cao hơn hẳn, không quá bất ngờ khi U22 Việt Nam lần lượt hạ gục Timor Leste, Campuchia và Philippines. Ấn tượng hơn nữa, mỗi trận đấu chúng ta đều ghi đúng 4 bàn thắng và chỉ để thủng lưới 1 lần duy nhất. Việc liên tiếp thắng đậm giúp thày trò Hữu Thắng giữ được tinh thần hưng phấn và tạo ra hiệu số bàn thắng - thua rất an toàn với các đội bám đuổi. Không quá lời khi nói rằng chúng ta đã có sự khởi đầu hoàn hảo về mặt kết quả  ở kỳ SEA Games này.

Thế nhưng khi nhìn kỹ vào lối chơi của U22 Việt Nam, ai cũng dễ dàng nhìn thấy sự phụ thuộc quá lớn vào Công Phượng. Ngoại trừ Văn Hậu bất ngờ tỏa sáng trong trận ra quân trước Timor Leste, ở 2 trận tiếp theo, U22 Việt Nam đều phải chờ đợi các nỗ lực cá nhân của Công Phượng để phá vỡ thế bế tắc. Trước Campuchia, tiền đạo mang áo số 10 ghi bàn mở tỉ số ở phút bù giờ hiệp 1. Trước Philippines, anh mở tỉ số sớm hơn một chút, nhưng cũng ở phút 38.

Đi cùng sự tỏa sáng của Công Phượng là sự yếu kém và thiếu đột biến dễ thấy của hàng công U22 Việt Nam nói chung, đặc biệt ở vị trí tiền đạo cắm. Đức Chinh và Tuấn Tài không thể hiện được chất lượng vốn có cho dù họ đều đã ghi bàn ở Malaysia. Văn Toàn chơi tốt hơn, nhưng cũng giống như Công Phượng, anh phải đá chính cả 3 trận đầu tiên.

GIẾT GÀ SAO DÙNG DAO MỔ TRÂU?
Câu hỏi đặt ra ở đây là: Tại sao trước những đối thủ yếu nhất bảng, HLV Hữu Thắng vẫn quyết định sử dụng những ngôi sao tốt nhất của ông thay vì cho phép họ xoay vòng, nghỉ ngơi hồi sức? Trong khi người hâm mộ hứng chí vì Văn Hậu và Xuân Trường “tẩy thẻ” thành công ở trận gặp Campuchia thì Công Phượng, Văn Toàn vẫn phải ra sân cày ải cả 3 trận đã qua. Chưa kể đến những trụ cột của hàng thủ như Tiến Dũng, Văn Thanh cũng không được nghỉ ngơi dù chỉ 1 phút.

Trên sóng truyền hình, cựu trung vệ ĐTQG Như Thuần không ngại ngần chê chất lượng đội hình của U22 Philippines. Thực tế đây là đánh giá chung của hầu hết các chuyên gia sau khi chứng kiến Philippines chật vật thắng Campuchia và thua đậm Indonesia. Trong trận đấu tối qua, U22 Việt Nam tiếp tục chứng minh điều này với 4 bàn thắng tương đối dễ dàng. Trước đó, đội bóng áo đỏ chắc chắn cũng khó lòng mất điểm trước những đối thủ quá yếu như Timor Leste hay Campuchia nếu Công Phượng không ra sân.

Chắc chắn HLV Hữu Thắng sẽ không nghĩ đến phương án cho “số 10” và các ngôi sao nói trên ngồi dự bị ở trận đấu với Indonesia sau đây 2 ngày. Cho dù đã toàn thắng cả 3 trận ra quân, U22 Việt Nam vẫn buộc phải đánh bại U22 Indonesia nếu không muốn đối diện với nguy cơ lớn bị loại ở lượt đấu cuối cùng trước Thái Lan.

Cần biết rằng nước chủ nhà Malaysia đã đẩy Việt Nam, Indonesia và Thái Lan vào bảng đấu bao gồm 6 đội tuyển và ép chúng ta phải thi đấu liên tục với mật độ trung bình 2 ngày 1 trận. Ngày 20 chúng ta đánh bại Philippines, ngày 22 chúng ta phải quyết chiến với Indonesia, ngày 24, chúng ta có cuộc đấu sinh tử với người Thái.

Nhưng việc phải cày ải liên tục với mật độ 2 ngày 1 trận đang khiến cho thể lực của các trụ cột như Công Phượng bị đặt dấu hỏiNhưng việc phải cày ải liên tục với mật độ 2 ngày 1 trận đang khiến cho thể lực của các trụ cột như Công Phượng bị đặt dấu hỏi

Ngay cả khi vượt qua vòng bảng lọt vào vòng bán kết, U22 Việt Nam cũng tiếp tục phải đá sau 2 ngày. So với các đội bóng ở bảng A, các đội ở bảng B phải thi đấu nhiều hơn 1 trận và tất nhiên, nghỉ ít hơn vài ngày.

Nhưng thay vì tìm cách phân phối sức lực hợp lý nhất để phục vụ cho những trận chiến chính, U22 Việt Nam với đại diện tiểu biểu nhất là Công Phượng lại cố gắng gồng mình thi đấu thật hay, thật bùng nổ trong mỗi lần ra sân. Đó là tinh thần rất đáng quý, nhưng thiếu tính thực dụng cần thiết cho một giải đấu kiểu SEA Games. Dùng dao mổ trâu giết gà rõ ràng là sự thận trọng quá mức.

Vấn đề vì thế không phải điểm số tuyệt đối hay hiệu số bàn thắng vượt trội mà là những ngôi sao của U22 Việt Nam sẽ giữ được nền tảng thể lực đến đâu, liệu Công Phượng có thể tiếp tục độc diễn trước Indonesia, trước Thái Lan và rồi, trước một đối thủ mạnh khác ở vòng bán kết hay không? Có lẽ khi thật sự chú ý vào điều này, các bạn sẽ không muốn tưởng tượng thêm nữa…

Chia sẻ

Bình luận 16