Đừng phàn nàn, vì bóng đá vốn rất… bất công!
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 3

Bóng đá là một môn thể thao tập thể, ai cũng biết như vậy. Nhưng sau những chiến tích rực rỡ, người ta thường có xu hướng gắn thành công của cả một đội bóng với một số cá nhân mang tính biểu tượng và nhanh chóng quên đi những người hùng thầm lặng có đóng góp cũng vô cùng quan trọng. 

NGƯỜI VÁC ĐÀN CHO NGHỆ SỸ
Khi các cầu thủ U23 Việt Nam trở về nước và bắt đầu những màn ăn mừng, tôn vinh hoành tráng; điều dễ nhận thấy là hầu hết các cổ động viên chỉ dành sự quan tâm và hâm mộ cho những người có màn trình diễn chói sáng như Quang Hải, Tiến Dũng, Xuân Trường. Chỉ có một số ít người cảm thấy có gì đó hơi thiếu công bằng cho những cái tên kém nổi bật hơn nhưng chắc chắn nếu thiếu họ, hành trình lịch sử của đội bóng trên đất Trung Quốc đã không thể diễn ra.

Nhưng cuộc sống vốn không có sự công bằng tuyệt đối, và bóng đá lại là một phần của cuộc sống. Không chỉ ở Việt Nam mà ở tất cả các nền bóng đá khác, chuyện một vài cầu thủ giành được sự chú ý nhiều hơn trong thành công chung là điều hoàn toàn bình thường. Thậm chí người ta còn nghĩ ra một thuật ngữ là “unsung hero” - những người hùng thầm lặng - các thành viên có cống hiến quan trọng nhưng không phải là những “gương mặt trang bìa”.

U23 Việt Nam đã được chào đón nồng nhiêt chưa từng cóU23 Việt Nam đã được chào đón nồng nhiêt chưa từng có

Một “unsung hero” điển hình mà chúng ta có thể nhắc đến là Gilberto Silva, nhà vô địch thế giới năm 2002. Trước kỳ World Cup trên đất Nhật Bản - Hàn Quốc, tiền vệ này vẫn còn vô danh ngay trên chính quê hương mình. Gilberto Silva, khi đó khoác áo Atletico Mineiro, không phải là dạng cầu thủ mà người Brazil tôn thờ. Anh không phải là một nghệ sĩ sân cỏ với những pha xử lý kỹ thuật ngẫu hứng.

Tiền vệ sinh năm 1976 giống như một người thợ lành nghề cần mẫn, chắc chắn và luôn hoàn thành nhiệm vụ của mình bằng một tinh thần trách nhiệm rất cao. Cơ may đến với Gilberto Silva khi Emerson, tiền vệ trụ tốt nhất của Brazil lúc đó, bất ngờ gặp chấn thương trước World Cup 2002.Felipe Scolari quyết định chọn cậu học trò vô danh thay vì Vampeta, Juninho Paulista và Kleberson cho vị trí chốt chặn chính thức ở tuyến giữa Selecao.

Trên đất châu Á, Gilberto Silva chơi không thiếu một phút nào và là điểm tựa vững chắc cho hàng công cực mạnh của Brazil tỏa sáng, đánh bại tất cả các đối thủ để lên ngôi vô địch. Gilberto Silva có một World Cup xuất sắc, nhưng anh không phải là người được nhớ đến sau thành công. Nhắc đến Brazil 2002, người ta lập tức nhớ tới bộ 3R huyền ảo Ronaldo – Rivaldo – Ronaldinho hay bộ đôi hậu vệ biên huyền thoại Cafu – Roberto Carlos.

Nhưng lẫn trong đó vẫn có những cầu thủ ít được quan tâm Nhưng lẫn trong đó vẫn có những cầu thủ ít được quan tâm

Ngay cả với các cầu thủ phòng ngự, người nổi bật nhất cũng là Lucio, trung vệ của Leverkusen đoạt danh hiệu á quân Champions League 2001/02. Gilberto Silva là người cuối cùng được nhắc đến, dù với Scolari và các đồng đội, anh là mảnh ghép quan trọng bậc nhất cho chức vô địch thế giới năm đó. Tạp chí Veja ở quê nhà tóm tắt về Gilberto Silva bằng một hình ảnh đơn giản, rất ý nghĩa: “Người vác cây đàn piano để Rivaldo, Ronaldo và Ronaldinho chơi những giai điệu đầy mê hoặc”.

Kết thúc World Cup 2002, Gilberto Silva sang Arsenal với giá rẻ mạt 4,5 triệu bảng. Tại nước Anh, anh được các CĐV “Pháo thủ” đặt thêm cho một biệt danh: “Invisible Wall” – Bức tường vô hình. Trong suốt 6 năm khoác áo Arsenal, tiền vệ Brazil là một trong những cầu thủ thi đấu ổn định và đáng tin cậy nhất, lặng lẽ và sừng sững ở khu vực giữa sân.

Nếu không có Gilberto Silva, hẳn Arsenal đã không có chiến tích 49 trận bất bại lịch sử nhưng giống như ở ĐT Brazil, nếu so với Patrick Vieira, Dennis Bergkamp, Thierry Henry, Robert Pires, Freddie Ljungberg, Sol Campbell… thì rõ ràng cầu thủ Brazil không thể so sánh về độ nổi bật.

AI CŨNG LÀ NGƯỜI HÙNG
Simone Perrotta là một câu chuyện khác về những “unsung hero” - người hùng bị lãng quên. Nếu không nhắc đến tên anh, hẳn ít ai còn nhớ cựu tiền vệ của AS Roma là một trong 11 cầu thủ của Italia ra sân trong trận chung kết World Cup 2006. Người Italia tôn sùng những Gianluigi Buffon, Fabio Cannavaro, Andrea Pirlo, Francesco Totti, Alessandro Del Piero… sau đó là Marco Materazzi, Mauro Camoranesi, Fabio Grosso, Gianluca Zambrotta, Luca Toni, Daniele De Rossi…

Tuy nhiên, đấy là điều bình thường bởi đến một Silva vô địch World Cup lẫn Premier League cũng bị lãng quênTuy nhiên, đấy là điều bình thường bởi đến một Silva vô địch World Cup lẫn Premier League cũng bị lãng quên

Simone Perrotta có lẽ là người dễ bị quên tên nhất trong số những người hùng đã đưa Azzurri đến với chiếc Cúp vô địch thế giới lần thứ 4. Anh là một tiền vệ khá toàn năng nhưng thường được nhớ đến với hình ảnh một cầu thủ cần cù, bền bỉ, nhiệt huyết và luôn sẵn sàng làm nền cho các đồng đội. Điều đáng nói là Perrotta có thể bị “lạnh nhạt” trên chính quê hương mình, nhưng tại một thị trấn nhỏ ở nước Anh xa xôi, anh lại là một thần tượng.

Ashton-under-Lyne, thị trấn vùng Greater Manchester, nơi huyền thoại George Hurst (người ghi hat-trick vào lưới Tây Đức ở trận chung kết World Cup 1966) sinh ra cũng chính là nơi Perrotta đã chào đời và ở đến năm 6 tuổi trước khi trở về Italia. Giovanni Castellano, chủ một cửa hiệu làm tóc ở Ashton gần nhà Perrotta, vẫn còn nhớ thời gian gia đình cựu tuyển thủ Italia ở nước Anh.

Cha của Perrotta, Francesco là quản lý của một CLB bóng đá địa phương mang tên Jolly Milan, cái tên ghép giữa quán rượu gia đình và đội bóng được những người Italia ở Ashton hâm mộ nhất. Simone Perrotta đã học những bài học về bóng đá đầu tiên ở đây. Castellano hào hứng khẳng định rằng Simone Perrotta là niềm tự hào của cả thị trấn chứ không riêng gì cộng đồng người Italia.

Simone cũng không bao giờ quên nơi anh đã sinh ra. Khi Italia có trận đấu làm khách trên sân Scotland, anh thậm chí đã xin phép được về thăm Ashton trong vòng 5 tiếng trước khi trở lại tập trung cùng các đồng đội. Các giáo viên ở trường tiểu học Our Lady of Mount Carmel, nơi Perrotta từng theo học, cũng không quên anh.

Hay như Perrotta - nhà vô địch World Cup 2006 - cũng rất hài lòng với vai trò người hùng của một địa phương nhỏHay như Perrotta - nhà vô địch World Cup 2006 - cũng rất hài lòng với vai trò người hùng của một địa phương nhỏ

Mặc dù hầu hết những người dạy Perrotta đã nghỉ hưu ở thời điểm World Cup 2006 diễn ra nhưng những câu chuyện về tuyển thủ Italia liên tục được bàn luận trong trường. Cựu hiệu trưởng Andrew Brown kể lại: "Thật đáng kinh ngạc khi nghĩ một cầu thủ thi đấu ở chung kết World Cup từng là học sinh của trường chúng tôi và còn gì tuyệt vời hơn với các các cậu bé khi chúng biết rằng mình đang học ở ngôi trường của một nhà vô địch thế giới!”. Perrotta là một người hùng thực sự ở Ashton, có lẽ vậy là đủ.

Câu chuyện về Gilberto Silva và Simone Perrotta chỉ là hai ví dụ rất, rất nhỏ về những người hùng thầm lặng trong bóng đá. Họ không phải là những người được đưa ảnh lên trang bìa các tờ báo, họ không phải là những người được các cổ động viên hô vang tên trong những buổi lễ tôn vinh, càng không phải là những người được góp mặt trong các cuộc bình chọn cá nhân…

Nhưng có lẽ họ không quan tâm đến điều đó. Với những người hùng thầm lặng, việc đóng góp một phần cống hiến trong thành công chung là niềm hạnh phúc lớn nhất. Và cũng đừng đòi hỏi sự công bằng cho họ, bởi họ thực ra đã là những người hùng không thể thay thế trong trái tim những người yêu mến họ, dù số lượng có thể không nhiều nhưng chân thành và chung thủy nhất! Còn gì tuyệt vời hơn thế?

Chia sẻ

Bình luận 3