Đừng khóc cho màu Thanh Thiên đã nhuốm đầy tang tóc
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Chất lượng chuyên môn và sức khỏe tài chính của giải VĐQG luôn phản ánh tương đối chính xác năng lực của một ĐTQG. Thất bại của thầy trò Ventura tại VL World Cup 2018 đã chạm vào nỗi đau lớn nhất của người Italia. Họ không thể tránh khỏi thất bại ấy, vì không có một hệ thống bóng đá nhà nghề cấp cơ sở tiên tiến.

Có vô vàn lý do đủ thuyết phục được đưa ra để biện minh cho các thất bại. Vận đen, đối thủ may mắn hay đơn giản là thiếu đi con người đủ giỏi. Italia cầm bóng 75%, dứt điểm 24 lần nhưng không ghi nổi bàn thắng nào vào lưới Thụy Điển tại San Siro. 

Italia thiếu may mắn, và lối chơi Ventura xây dựng, con người Ventura lựa chọn không phù hợp – tất cả những lý do ấy đều có lý. Nhưng nền tảng của ĐT Italia là thế nào? Cần nhìn nhận khách quan và công tâm bởi xét cho cùng, Ventura chỉ có hữu hạn sự lựa chọn trong tay, và những nguyên liệu ông có thể chọn là đồ “dí vào tay”, chứ không phải do ông tự tay nhào nặn và chế biến. 

Serie A cũng có trách nhiệm trong thất bại của ĐTQG. Giải đấu từng là niềm tự hào của xứ sở mỳ ống, là một định danh không lẫn đi đâu được giữa muôn vàn trường phái bóng đá, đã trượt dài. Mô hình hoạt động thiếu chuyên nghiệp, mang nặng tư tưởng bao cấp và nguồn ngân sách bị bòn rút bởi một vài cá nhân đã đẩy Serie A và các CLB trực thuộc Ủy ban bóng đá nhà nghề xuống vực sâu. 

Giải VĐQG Italia, Serie A, từ lâu đã bị đánh giá là yếu kém khiến cho ĐT Italia không có cơ hội thăng tiếnGiải VĐQG Italia, Serie A, từ lâu đã bị đánh giá là yếu kém khiến cho ĐT Italia không có cơ hội thăng tiến

Ít ai biết rằng, bóng đá ở Italia là tài sản của nhà nước, được quốc hữu hóa thay vì để cho các doanh nghiệp tư tự quản lý như ở Anh, Đức hay Pháp. Vào năm 1985, để chuẩn bị cho chiến dịch World Cup 1990, LĐBĐ Italia được chính phủ và ngân hàng nhà nước giao cho quản lý 300 triệu USD.

Số tiền này được quy hoạch cho mục đích cải tạo các SVĐ, đảm bảo rằng sau World Cup, những sân bóng này vẫn sẽ hái ra tiền cho CLB. 12 sân bóng được đưa vào cải tạo, trong đó có 2 sân được xây mới hoàn toàn là Delle Api của Juve và Stadio San Nicola của Bari.

Sau 27 năm, số phận của hai sân bóng này… bi thảm hơn cả tưởng tượng. Delli Api hơn 7 vạn chỗ bị xóa sổ sau khi Juve giành quyền khai thác thương mại độc lập. Nicola vẫn còn đó, nhưng khán đài C không thể sử dụng vì có nguy cơ đổ sập bất cứ lúc nào do sai số không lường trước trong quá trình tư vấn thiết kế. 

Điều đáng nói là sau khi 12 sân bóng kia được nghiệm thu, tổng chi phí bị đội lên hơn… 1 tỷ USD. 10 sân bóng còn lại sau ba thập kỷ đều cũ kỹ, xấu xí và không thể trưng dụng vào bất kỳ việc gì, ngoài chức năng tổ chức trận đấu thông thường. 

Đấy chính là sự bất thường của các SVĐ Italia. Nó nói lên nhiều điều trong cách vận hành một nền bóng đá. Tại Anh, Đức và Pháp, một sân bóng được trưng dụng tới 300 lần mỗi năm. Trong khi đó, con số này ở Italia là 20 và nhiều lắm là 30. 

Các SVĐ ở Italia không có nhiều chức năng. Hay nói đúng hơn, là các kiến trúc sư đã không tạo ra một bản vẽ có thể linh hoạt thay đổi thiết kế và công năng sử dụng. Bởi vậy, không một sự kiện nào có thể tổ chức ở những sân bóng Italia, và như thế nghĩa là tốc độ hồi vốn, sinh lợi nhuận sẽ tương tự tốc độ… rùa bò. 

Lấy một ví dụ. Pháp chỉ cần tổ chức sơn lại 2 nước cho các SVĐ họ từng xây dựng phục vụ World Cup 1998 trước thềm EURO 1996. Trong khi đó, Italia sẽ phải xây mới hoàn toàn một lần nữa 12 SVĐ kia nếu muốn đăng cai World Cup hay EURO. Nguồn ngân sách bị sử dụng vô cùng lãng phí, trong khi không thể khai thác hết công suất của số tài sản được đầu tư. 

Các đội bóng ở Serie A bị tình trạng lạm dụng tài sản công phá hỏng, điển hình là các SVĐ nhanh chóng xuống cấp như sân Stadio San Nicola của BariCác đội bóng ở Serie A bị tình trạng lạm dụng tài sản công phá hỏng, điển hình là các SVĐ nhanh chóng xuống cấp như sân Stadio San Nicola của Bari

Hơn nữa, những sân bóng kiểu vậy thường đi kèm với những hệ lụy khác. Góc máy quay phải đặt ở rất xa sân đấu chính vì khu báo chí tác nghiệp bị hạn chế. Sóng truyền hình bị phân phối độc quyền bởi các đài truyền hình địa phương và thế là, không đơn vị phát sóng tư nhân/nước ngoài nào có hứng thú với bản quyền có chất lượng hình ảnh thấp. 

Việc trao toàn quyền quản lý sân bóng cho các sở văn hóa thể thao địa phương là nguyên nhân trực tiếp làm ảnh hưởng tới nguồn thu của các đội bóng. Trong 10 năm trở lại, phần lớn các CLB Italia không thể cải thiện lợi nhuận (ngoại trừ Juve) với mức tăng trưởng luôn dưới 5% mỗi năm theo báo cáo tài chính. Cũng trong khoảng thời gian này, lợi nhuận trung bình ở Premier League, Bundesliga và La Liga đã tăng lần lượt 100%, 85,6% và 75%. 

Với cách làm việc cục bộ lỗi thời của những năm 90 thế kỷ trước, sẽ mất rất lâu nữa để các tifosi được nhìn màu áo Thiên Thanh đứng trên đỉnh vinh quang. Bởi họ sẽ không thể vươn tới một tàm cao nào, nếu như dòng tiền đổ vào không liên tục và thiếu đi quá trình tái tạo. 

Chia sẻ

Bình luận 0