Dù thắng hay thua, U23 Việt Nam vẫn là niềm tự hào
Hoàng Hải

Chia sẻ

Bình luận 0

Hai tuần nay, các CĐV Việt Nam như sống trong một giấc mơ có thật với những chiến công lịch sử của đội U23 Việt Nam. Không gì đem lại nhiều cảm xúc hơn bóng đá, và câu hỏi được đặt ra là nếu U23 Việt Nam không thể chiến thắng Uzbekistan trong trận chung kết, tất cả có kết thúc đột ngột như khi một người choàng tỉnh dậy sau một giấc mơ đẹp.

Cần phải nói ngay rằng dù thắng hay thua, U23 Việt Nam vẫn là niềm tự hào đối với tất cả người dân Việt Nam. Từ một đội bóng “đạt chỉ tiêu” khi vượt qua vòng loại, từ một đội bóng dự giải với mục tiêu “cố gắng kiếm 1 điểm” đến tập thể lừng lững đi qua hết những cột mốc lịch sử, đoàn quân của HLV Park Hang Seo thực sự là những người anh hùng. Họ xứng đáng được tôn vinh, bất chấp việc có vô địch U23 châu Á hay không.

Dĩ nhiên sẽ là hơi “dối lòng” nếu nói rằng chúng ta không hy vọng vào một điều kỳ diệu sẽ diễn ra ở trận đấu cuối cùng. Đó là cảm xúc chung của hàng triệu người hâm mộ. Nhưng người viết tin rằng những lời cổ động, những tràng pháo tay, những giọt nước mắt, những nụ cười… vẫn sẽ không ngừng nghỉ từ khi trọng tài thổi còi bắt đầu trận đấu cho đến khi các cầu thủ trở về Tổ quốc, dù những gì diễn ra giữa hai khoảnh khắc đó có đi theo kịch bản nào đi chăng nữa.

Các cầu thủ U23 Việt Nam đã chiến đấu hết sức mình và vì thế dù thắng hay thua họ cũng xứng đáng là những người hùngCác cầu thủ U23 Việt Nam đã chiến đấu hết sức mình và vì thế dù thắng hay thua họ cũng xứng đáng là những người hùng

Nếu chúng ta thất bại, đó là định mệnh. Không ai tránh được thất bại, vấn đề là thất bại như thế nào. Các cầu thủ U23 Việt Nam đã chơi bóng như những chiến binh trong suốt hành trình giải đấu, vắt kiệt đến giọt mồ hôi cuối cùng, thậm chí đổ cả máu để đem đến những ngày vô cùng đặc biệt ở quê nhà. Họ có thể không chạm đến chiếc Cúp, nhưng đã chạm đến trái tim của tất cả những ai theo dõi họ thi đấu.

Từ cô lao công, bà bán thịt, ông xe ôm, những cụ già… bỗng nhiên yêu bóng đá đến điên cuồng. Những đường phố rực rỡ quốc kỳ, những người không quen biết bỗng nhiên gắn kết với nhau bằng một tình yêu chung và chưa bao giờ những người đàn ông mạnh mẽ lại rơi nước mắt nhiều như thế. Còn có thể đòi hỏi gì hơn?

Nếu chúng ta thất bại, không có gì gọi là “sụp đổ”. Nỗi buồn có thể thoáng qua, nhưng sau đó sẽ là niềm tự hào và cả sự tiếc nuối. Tự hào quá đi chứ! U23 Việt Nam đã làm cho cả châu Á và thế giới biết đến một nền bóng đá, một quốc gia và một tình yêu rực lửa không bao giờ mất đi. Còn sự tiếc nuối là bởi không biết đến bao giờ, chúng ta lại có được những ngày “được phép” bỏ quên cuộc sống thường nhật để đắm mình trong một không khí rất khó miêu tả bằng lời.

Nếu chúng ta thất bại, đừng trách các cầu thủ. Họ đã làm hết sức của mình, thậm chí vượt ngưỡng rồi. Những chàng trai trẻ tuổi đã chơi thứ bóng đá của những người đàn ông dạn dày sương gió, họ xứng đáng với những lời tôn vinh. Họ xứng đáng với tất cả tình yêu, niềm tin và cả sự kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng hơn cho bóng đá Việt Nam.

NHM Việt Nam sẽ luôn ủng hộ và yêu mến những cầu thủ vì họ đã làm rạng danh bóng đá Việt NamNHM Việt Nam sẽ luôn ủng hộ và yêu mến những cầu thủ vì họ đã làm rạng danh bóng đá Việt Nam

Nếu chúng ta thất bại, hãy cảm ơn Park Hang Seo. Ông thầy Hàn Quốc những ngày qua đã trở thành một thần tượng ở Việt Nam. Tài năng của ông giúp cho U23 Việt Nam vươn vai như Thánh Gióng trong khoảng thời gian rất ngắn, điều càng làm cho niềm vui sướng chiến thắng trở nên mạnh mẽ hơn. Park Hang Seo thực sự đã thay đổi hoàn toàn bộ mặt bóng đá Việt Nam và ông chắc chắn sẽ còn đem về nhiều những chiến công nữa. 

Hãy cảm ơn Quang Hải, Xuân Trường, Tiến Dũng, Đình Trọng… Những con người làm nên lịch sử.

Niềm tự hào là thứ tồn tại duy nhất, thắng hay thua không quan trọng!

Chia sẻ

Bình luận 0