Donnarumma & sự kết thúc của khái niệm “trung thành”
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Gianluigi Donnarumma đang ở trong những ngày tháng đen tối nhất của một sự nghiệp bóng đá nhà nghề mới chớm nổi ít lâu. Một nước đi sai lầm của người đại diện Mino Raiola và tình yêu cuồng si của giới tifosi đang nhấn chìm Donnarumma. Người ta cho rằng thủ môn 18 tuổi này đã phản bội cái nơi dung dưỡng anh, giúp anh có chỗ đứng như ngày hôm nay. Nhưng bóng đá hiện đại, từ lâu, đã không còn chỗ cho khái niệm “trung thành”. 

Vào ngày giải nghệ, Totti từng nói: “Nếu rời Roma, tôi đã có vô số danh hiệu. Nhưng là Roma đã cho tôi cơ hội thể hiện lòng trung thành với đội bóng cố hương. Tôi không có gì, ngoài thành phố này”.

Nhưng đâu phải, ai cũng đến với bóng đá vì một tình yêu thuần khiết như Totti. Những người như anh giờ hiếm như lá mùa Thu. Khi mà cầu thủ bóng đá là nghề nghiệp cao cấp trong xã hội, những cầu thủ tầm thường cũng có thể nhận mức lương cao gấp hàng chục lần các bác sỹ, giáo viên và kỹ sư ngoài kia, bóng đá đã tịnh tiến tới cảnh giới cao nhất của một công việc: Nghề kiếm sống. Chỉ vậy thôi, không hơn không kém. 

Messi có phải là cầu thủ trung thành không? Có, nhưng ở một khía cạnh nào đó, lòng trung thành đấy được định mức và quy ra tiền mặt. Tháng 3/2007, Messi có 100.000 euro mỗi tuần. Bây giờ, thu nhập của La Pulga là xấp xỉ 400.000 euro/tuần. Vào tháng 3/2017, các tờ báo thân Barca loan tin mức thỏa thuận mới giữa hai bên là 724.000 euro, biến anh thành cầu thủ hưởng lương cao nhất thế giới, ngang Ronaldo. 

Messi vẫn đang trung thành với Barca nhưng là vì những đòi hỏi khủng khiếp của anh vẫn được CLB xứ Catalan đáp ứng đầy đủMessi vẫn đang trung thành với Barca nhưng là vì những đòi hỏi khủng khiếp của anh vẫn được CLB xứ Catalan đáp ứng đầy đủ

Messi yêu Barca, nhưng đó hoàn toàn không phải dạng tình yêu lý tính được xây dựng bằng màu sắc của cảm xúc. Nếu Barca cần Messi là bậc trung quân, thì Messi cần Barca đưa ra mức đãi ngộ “đủ tương xướng”. 

Tất nhiên, Messi xứng đáng với thù lao ấy. Nhưng chẳng phải, ai đó đã nói rằng, nếu đã trót yêu ai sâu đậm thì sẵn sàng bất chấp tất cả để nắm trọn tình yêu ấy trong tay mình hay sao? 

Điểm khác biệt duy nhất, là Barca cung ứng cho Messi bất kể nhu cầu của anh ta là gì. Đó là mối quan hệ hai chiều, có đi có lại mà trong kinh doanh, thuật ngữ được gọi là “win-win”. Cả hai đều thắng, nói dân gian là “vui cả làng”. 

Lòng trung thành trong bóng đá hiện đại luôn đi liền với đồng tiền. Như một bộ mặt thu nhỏ của xã hội, bóng đá cũng hoạt động theo cơ chế thị trường. Có cung có cầu, thuận mua vừa bán. Quyền lợi kinh tế luôn là ưu tiên hàng đầu trong các cuộc đàm phán. 

Năm 2010, Rooney đã trên đường rời Manchester, nhưng một bản hợp đồng 5 năm kèm mức lương 250.000 bảng/tuần làm “Gã Shrek” nghĩ lại. Steven Gerrard vào mùa Hè 2014, dù bấy giờ đã ở cuối con đường của một cầu thủ chuyên nghiệp, vẫn rục rịch chuyển tới Chelsea vì danh vọng tại Tây London và những lời hứa từ tỷ phú Abramovich. 

Sự can thiệp quá sâu của giới cò chuyển nhượng (hay còn được biết đến dưới cái tên kiêu sa “người đại diện”) và các hoạt động kinh tế bóng đá ăn theo đồng thời làm thay đổi cán cân trên bàn giao dịch. Nhìn từ nhiều góc độ, cầu thủ luôn là kẻ nắm đằng chuôi trong các vụ thương thảo. 

Chẳng hạn trong hợp đồng 3 năm, cầu thủ A mới chơi nửa mùa thì chấn thương nặng gần 2 năm. Đội X chủ quản vẫn phải trả lương và hỗ trợ phục hồi. Nhưng trong trường hợp anh A chơi hay hơn kỳ vọng, nổi lên là ngôi sao thì hai kịch bản thường thấy sau đây sẽ xuất hiện. 

Tất cả những gì Donnarumma đang làm đều do người đại diện Mino Raiola (ảnh nhỏ) giật dâyTất cả những gì Donnarumma đang làm đều do người đại diện Mino Raiola (ảnh nhỏ) giật dây

Một, anh A tới đàm phán để tăng lương theo ý muốn. Hai, anh A yêu cầu đội X cho phép được liên lạc với các CLB khác. Trên lý thuyết, đội chủ quản hoàn toàn có thể ngăn cấm anh A giao du, liên lạc ra bên ngoài theo luật lao động. Nhưng bóng đá cũng là ngành công nghiệp dựa trên năng suất làm việc, một nhân vật chủ chốt trong tập thể ra đi thường kéo theo sự đi xuống của cả doanh nghiệp. Mà những trò đi đêm, bí mật ăn tối đâu còn là chuyện hiếm? 

Đã qua rồi cái thời, người ta sẵn lòng giảm lương để được gắn bó với môi trường tuyệt diệu. Rốt cuộc, bóng đá là nghề, đội bóng là ông chủ, cầu thủ là người làm thuê. Mối quan hệ ấy được cấu thành bằng những cam kết vật chất. 

Xin trích lại một câu tâm đắc người viết vô tình đọc được trên mạng xã hội: “Cầu thủ đến và đi, nhưng Milan là mãi mãi”. 20 năm nữa, rồi sẽ lại có một Donnarumma khác. Nhưng chỉ có màu áo thân thương kia là vẫn ở lại cùng chúng ta, những người hâm mộ bóng đá. 

Chia sẻ

Bình luận 0