Điều gì đã xảy ra với bóng đá Syria?
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Trước khi xuất hiện ở vòng 4 VL World Cup 2018, Syria đã phải giải quyết bài toán: Hòa giải dân tộc trong lòng ĐTQG. 

6 năm trôi qua từ ngày chiến sự nổ ra, hơn 47 vạn người Syria đã bỏ mạng. Đó mới là con số thu thập được từ các thống kê chính thức. Tuổi thọ trung bình dân tộc giảm từ 70 xuống 55. Hơn 12 triệu người đã, đang và sẽ vật lộn sinh tồn trong cuộc chiến giữa hai phe ủng hộ và chống đối Bashar al-Assad. 

Bóng đá Syria, bằng cách nào đó, trở thành công cụ tuyên truyền các biên pháp răn đe của phe ủng hộ Assad. Cuộc điều tra kéo dài 7 tháng của Anas Ammo, nhà báo thể thao từ Aleppo công bố những chi tiết rung rợn.   

ĐT Syria từng cách vé đến VCK World Cup 2018 có 4 trận đấuĐT Syria từng cách vé đến VCK World Cup 2018 có 4 trận đấu

Trước dòng người chạy trốn tìm đường vượt biên, bao gồm rất nhiều cầu thủ bóng đá tài năng, nhà Assad đã âm thầm thực hiện những cuộc đàn áp tuy nhỏ lẻ và đứt quãng, nhưng tạo ra nỗi ám ảnh không thể xóa mờ trong trí óc của những người chứng kiến. 

Đó là một cách thị uy quyền lực và khẳng định “chủ quyền”, nhưng cũng trực tiếp chia rẽ nội bộ ĐTQG Syria và tạo ra bức tường thành ngăn cách họ quay về với nhau: Một bên là những người không đủ dũng khí trốn chạy ở lại, bên kia là những người quyết ra đi vì tương lai tốt đẹp hơn. 

Chính phủ đã tổ chức đánh bom và tra tấn 38 cầu thủ ở hai hạng đấu cao nhất thuộc hệ thống bóng đá chuyên nghiệp. 13 người mất tích không lý do. Sân bóng biến thành trại quân sự, những đứa trẻ nhặt bóng được huấn luyện các kỹ năng giết người như bắn súng và lia dao. 

Các áp phích cổ động in hình tổng thống Bashar al-Assad xuất hiện chằng chít khắp góc khán đài. Cầu thủ nhận thêm nghề dư luận viên, mặc những chiếc áo thun ốp hình Bashar ở lưng đi diễu hành ngoài phố. Và còn nhiều chi tiết mà nếu công bố, sẽ hủy hoại hình ảnh bóng đá tại Syria, môn thể thao đã du nhập vào Damascus từ năm 1919. 

Cuộc nội chiến ở Syria đã hủy hoại nền bóng đá nước nàyCuộc nội chiến ở Syria đã hủy hoại nền bóng đá nước này

Mạng lưới nhân quyền Syria cáo buộc chính phủ Assad lợi dụng các VĐV thể thao để triển khai các hoạt động vũ trang tàn bạo. Những cuộc phỏng vấn trong hơn nửa năm, trải dài ở Malaysia, Đức, Thổ Nhĩ Kỳ, Thụy Điển, Kuwait và Hàn Quốc được thực hiện. 

Vào buổi chiều tháng 3 mát mẻ tại Kuwait, Firas al-Khatib – cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Syria – ngồi trầm tư suy nghĩ trong một cửa hàng mua bán gần vịnh Ba Tư. Trong 5 năm liền, Khatib đã từ chối khoác áo ĐTQG để phản đối chế độ độc tài nhà Assad khi quê hương của anh bị ném bom và đàn áp dã man. 

Khi nhóm phóng viên của ESPN tìm tới, Al-Khatib vừa nhận được đề nghị quay về khoác áo ĐTQG trước ngưỡng cửa World Cup lịch sử. Syria đã ở rất gần giấc mơ tưởng như hoang đường ấy, và vẫn cần tài nghệ của bậc quái kiệt để tới gần hơn cái đích ấy. 

Đích thân phó chủ tịch LĐBĐ Fadi Dabbas gửi lời mời tới Khatib. Nhưng bấy giờ, anh hẵng còn băn khoăn, hay chính xác hơn là sợ hãi. Khatib đang sống những ngày đẹp nhất cuộc đời. Anh kiếm hàng triệu dinar (đơn vị tiền tệ ở Kuwait, đồng tiền có mệnh giá cao nhất thế giới), tha hồ rảo bước ở những khu phố Ả-rập nơi phụ nữ và đàn ông hút shisa, uống sâm panh như cơm bữa. Tại sao phải quay về và đối mặt với nguy cơ bị đâm sau lưng theo đúng nghĩa đen – Khatib tự đặt ra câu hỏi ấy. 

“Trước khi đi ngủ, tôi luôn nằm suy nghĩ tầm hai tiếng về việc này. Ở Syria, tôi chỉ cần mở miệng là lãnh đủ rồi. Ngay cả những người bạn thân thiết cũng quay lưng với tôi”, Khatib trải lòng. 

Trong mắt người ở lại, Khatib là kẻ phản quốc. “Nhà Assad đã gieo rắc vào đầu họ những suy nghĩ sai lệch về người ra đi. Nihad Saadeddin, bạn học lớn lên cùng tôi đã gửi tin nhắn, cậu ấy sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi kể cả khi tôi có quay lại Syria”.

Với những cầu thủ như Firas al-Khatib, trở lại quê nhà đá bóng là 1 canh bạc mạo hiểm với tính mạng của mìnhVới những cầu thủ như Firas al-Khatib, trở lại quê nhà đá bóng là 1 canh bạc mạo hiểm với tính mạng của mình

Rốt cuộc, Khatib đã quay về. Nhưng có lẽ, chiến dịch săn vé đi World Cup sẽ là lần cuối cùng Khatib khoác lên mình màu áo đỏ. World Cup là mục tiêu cuộc đời, nhưng có những giấc mơ bình dị hơn rất nhiều. Chẳng hạn như “được sống”. Bởi trước khi là cầu thủ, Khatib là một người bình thường. 

Để tới World Cup, Khatib và các đồng đội trước hết cần bảo toàn mạng sống.

Chia sẻ

Bình luận 1