Nghi Kỳ

Chia sẻ

Bình luận 0

Sau tất cả những nỗ lực, điều mà Atletico nhận lại vẫn là con số không tròn trĩnh. Họ sẽ được nhớ đến như kẻ thất bại vĩ đại? Không, đó không phải là cái đích để vươn tới.
CÔNG SỨC DÃ TRÀNG
Tất cả đã nhìn thấy những thay đổi của Atletico sau thất bại năm 2014. Không còn thu mình với cái danh “nhà nghèo vượt khó”, họ bắt đầu chi tiêu nhiều hơn. Hai năm qua, đội bóng này đã tiêu tốn gần 200 triệu euro và sẵn sàng chiêu mộ những ngôi sao tốt nhất.

Sự biến chuyển của Rojiblancos cũng có thể nhìn thấy trong trận chung kết đêm thứ Bảy mới đây với Real. Khi bị rơi vào tình thế trái ngược sở trường, họ vẫn có thể làm tốt.
Đó là khi Real kiếm được lợi thế về bàn thắng và không cho phép Atletico chơi với sở trường phản công, họ phải cầm bóng tới 54%, chuyền nhiều hơn (545 so vố 500 của Real). Với nhiệm vụ phải ghi bàn, định dạng 4-4-2 cũng bị phá hủy, thay bằng 4-3-3.

Bàn thắng của Carrasco đã chứng minh, kể cả như vậy, đội bóng của Simeone vẫn không bao giờ bỏ cuộc và biết cách để chọc thủng lưới đối phương. Họ không chỉ là những người chỉ biết chơi phòng ngự, rình rập và đánh cắp bàn thắng.

Một chi tiết khác cũng cho thấy sự chuẩn bị kỹ càng của Simeone. Ông đã lường trước khả năng kéo dài sang hiệp phụ. Vì vậy, vẫn để dành tới hai quyền thay người cho thời gian này. Nhờ vậy, trong khi đối phương mệt mỏi và chơi với chấn thương (Bale), Rojiblancos trông vẫn tươi tắn và có thể di chuyển tới tới 144km (nhiều hơn Real 12km).

Nhưng rồi, sau tất cả, Atletico được lại cái gì? Tiếc là không gì cả. Một lần nữa, trong vòng hai năm, họ ngồi ở phía dưới và trân trối nhìn đối thủ nâng cao chiếc Cúp danh giá. Mà kẻ chiến thắng là ai kia chứ? Là Real với một bàn thắng việt vị, với trò hề của Marceloa, Pepe, với cái nhìn mà Daily Mail mô tả là “ghê tởm” của trọng tài Mark Clattenburg.

Đã đến lúc Simeone chia tay Atletico để xóa bỏ ám ảnh Đã đến lúc Simeone chia tay Atletico để xóa bỏ ám ảnh
Đã đến lúc Simeone chia tay Atletico để xóa bỏ ám ảnh "dã tràng xe cát"

KẺ THẮNG LÀ KẺ MẠNH
“Người chiến thắng luôn luôn đúng”, Simeone nói, “Chúng tôi không đủ tốt để giành chiến thắng trên chấm phạt đền. Công lý? Tôi không nghĩ về nó. Trong một trận đấu chỉ có người thắng và kẻ thua. Đội thắng luôn tốt hơn...”.

Đó là thừa nhận đầy cay đắng. Simeone đúng. Sau nhiều năm, sẽ không ai nhớ đến những kẻ thất bại, cho dù họ có thể xứng đáng hơn. Đội thắng là kẻ mạnh và đội thắng cũng đại diện cho công lý.

Vậy, có nên tiếp tục gắn bó với Atletico? “Lúc này là thời điểm để tôi suy nghĩ về những gì đã xảy ra”, ông nói tiếp, “Khi bạn đã cố gắng hết mức nhưng vẫn không có gì”. Có thể hiểu được sự mệt mỏi của HLV người Argentina. Khoảnh khắc Real ăn mừng danh hiệu cũng đồng thời, ông nhận ra rằng, Atletico có thể sẽ không bao giờ dành chiến thắng tương tự.

Nó cũng giống như Hector Cuper với Valencia hồi đầu thế kỷ và Juergen Klopp với Dortmund năm 2013. Những người này đã chiến đấu miệt mài nhưng rồi phải thừa nhận, đội bóng của họ không có các tố chất của những nhà vô địch. Nên chăng, hãy dừng lại và tìm đến một nơi khác.

Cuper sau đó đã đến Inter còn Klopp rời bước tới Liverpool. Khoan nói về thành công sau đó, nhưng những điểm đến này là nơi có truyền thống, bề dày lịch sử và đã từng đăng quang ở Champions League. Vậy còn Simeone? Ông đã từ chối Chelsea và bỏ lỡ một số cơ hội khác. Tuy nhiên, còn rất nhiều những nơi để HLV người Argentina có thể thỏa mãn giấc mơ Champions League.

Bóng đá nợ Simeone. Nhưng ông cần phải bước đi để đòi lại thứ nên thuộc về mình.

Chia sẻ

Bình luận 0