Cristiano Ronaldo, nhà kiến tạo lịch sử
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 1

Trong cuốn sách “Born Standing Up” (tạm dịch: Sinh ra để đứng lên), Steve Martin đã kể về kỷ niệm đẹp nhất ông có được trong công việc đầu đời. Đó là cảm giác trải qua một dạng cảm xúc mà theo logic tuyến tính không hề tồn tại: Hoài niệm… hiện tại. 

Khi chỉ là một nhân viên quèn, bạn thường suy nghĩ về một ngày được ngồi lên ghế trưởng phòng, có tiền có quan hệ, được ở nhà lầu lái xe hơi và bắt đầu “tự sướng” trong giấc mơ do chính mình tạo ra. Để rồi một ngày nào đó, khi giấc mơ ấy “bỗng” thành sự thật, bạn mới biết trân trọng và chợt thấy bồi hồi khi nhớ về thuở hồng hoang, ngồi vắt tay lên trán mơ về cuộc sống nằm ngoài sức tưởng tượng và kỳ vọng của bạn. 

Mỗi người chúng ta trong cuộc sống thường không thể đoán trược điều ta mong đợi sẽ xảy ra khi nào. Sống, chờ đợi và tận hưởng. Trong một thế kỷ liền, lý thuyết ấy trong thể thao nhà nghề luôn đúng đắn. 

Những VĐV thể thao đỉnh cao thường có xuất phát điểm thấp kém. Họ phải sống trong những khu ổ chuột với điều kiện sống tồi tàn, đến với thể thao vì năng lực bẩm sinh và còn vì… không tìm ra một con đường thoát thân nào khác. Sau đó, biến cố dòng đời đưa đẩy họ tới những bến bờ mà rất có thể, mới chỉ lóe lên vài giây trong trí óc của họ trước đấy. 

Ngày nay các VĐV thể thao đã có thể kéo dài sự nghiệp hơn nhiều so với trước, điển hình là LeBron James (trái) và Roger Federer Ngày nay các VĐV thể thao đã có thể kéo dài sự nghiệp hơn nhiều so với trước, điển hình là LeBron James (trái) và Roger Federer

Vòng đời nghề nghiệp của nhóm người này trong xã hội cũng rất ngắn. Michael Jordan cũng chỉ có thể đứng trên đỉnh cao trong 10 năm. 

Nhưng ở kỷ nguyên số, những lý thuyết ấy có lẽ không còn đúng đắn nữa. Sự phát triển của khoa học thể thao và ứng dụng công nghệ giúp kéo dài đỉnh cao của VĐV thể thao. LeBron James không có dấu hiệu dừng lại. Roger Federer hồi sinh ở tuổi 35 và bỗng dưng sắp xếp lại trật tự hai cực trong cuộc đấu với Nadal và Djokovic.

Bóng đá có những ví dụ còn sống động hơn. Từ năm năm 1977 tới 2002, giải thưởng Ballon d’Or chưa từng được trao cho một cầu thủ lớn hơn 30 tuổi. Nhưng Ronaldo, 32 tuổi, đã có nó lần thứ 4 trong bộ sưu tập ở năm 31 tuổi. 

Trong lịch sử, tính từ năm 1956 (khi giải thưởng này ra đời), chưa cá nhân nào góp mặt trong danh sách đề cử rút gọn (3 người) quá 3 lần liên tiếp. Nhưng Ronaldo cùng Messi đã có mặt ở đấy trong 9 năm liên tiếp. 

Có một lời nói dối kinh điển trong bóng đá, là độ tuổi đẹp nhất của đời cầu thủ là 25-28. Nói đúng hơn, thì đó là một chân lý lỗi thời và cần được đính chính trong thời đại này. 

Đây không còn là thời kỳ của những gương mặt sớm nổi chóng tàn. Beckham không hề phát triển thêm khi 24 tuổi, Ronaldinho rời Barca ở tuổi 28, Diego Maradona không thể ghi được quá 9 bàn thắng kể từ lúc bước sang tuổi 30, Johan Cruyff lặn lội mãi tận Mỹ trong màu áo Los Angeles Aztecs ở tuổi 32. 

Khác biệt của Ronaldo so với những thế hệ đi trước, không nằm toàn bộ ở đội ngũ hậu cần đứng sau, ở trang thiết bị công nghệ trợ giúp. Ronaldo luôn cố nắm bắt tương lai – đấy là chìa khóa dẫn tới thành công của anh ta. Anh không hài lòng với hiện tại, không gặm nhấm quá khứ. Anh chỉ khát khao với những dự định trong tương lai, ngay cả khi đã lên đỉnh hiện tại. 

Ở tuổi 32, Ronaldo vẫn đang kiên trì san bằng cách biệt “bóng vàng” với Messi. Khi anh bị dẫn trước với tỷ số 1-4, không ai tin anh có thể khỏa lấp khoảng trống mênh mông ấy. Nhưng bây giờ, nó đã là 4-5. Và nếu thành công, thì đó sẽ là bóng vàng thứ hai của Ronaldo kể từ khi anh bước qua tuổi 30. 

Ronaldo luôn tìm mọi cách để duy trì đỉnh cao và chưa có dấu hiệu anh sẽ dừng lạiRonaldo luôn tìm mọi cách để duy trì đỉnh cao và chưa có dấu hiệu anh sẽ dừng lại

Nhưng trước khi chờ đợi khoảnh khắc ấy tại Zurich vào tháng Giêng sang năm, Ronaldo đã kịp làm thêm một việc lớn khác: Giành giải cầu thủ hay nhất năm 2017 do FIFA tách ra tổ chức (The Best FIFA Footbal Awards), và là chủ nhân duy nhất của danh hiệu ấy sau hai 2 năm nó ra đời. 

Những ngôi sao sau ngày giải nghệ thường được gọi bằng cái tên “huyền thoại sống”. Nhưng đã đến lúc có sự thay đổi trong quan điểm của đám đông: Ronaldo mới là minh họa rõ ràng cho khái niệm huyền thoại sống, bởi anh đã sống với những khát khao, nghị lực phi thường ngay cả khi đủ đầy và ở độ tuổi không còn sung sức. 

Chúc mừng anh, Cristiano Ronaldo

Chia sẻ

Bình luận 1