Phong Vân

Chia sẻ

Bình luận 0

Khoảng cách giữa đài phun nước Cibeles – nơi Real Madrid thường tổ chức các lễ ăn mừng danh hiệu và quảng trường Neptuno – điểm hẹn cho những bữa tiệc mừng công của Atletico Madrid chỉ vỏn vẹn 10 dặm.
Nhưng giữa Real - kỉ lục gia C1/Champions League với Atletico – đội chưa từng lên ngôi ở đấu trường này là 10 chiếc cúp vô địch.

Chung kết tại San Siro thứ Bảy này là lần thứ 2 trong vòng 3 năm qua, 2 CLB thành Madrid đối đầu nhau ở trận quyết định ngôi vua châu Âu. Real đã đánh bại Atletico trong trận chung kết năm 2014, còn lần này thì sao?

Real là minh chứng rõ ràng cho việc những đội đã từng đăng quang C1/Champions League luôn sở hữu những phẩm chất đặc biệt để… tiếp tục vô địch thêm nhiều lần nữa, trong trường hợp họ dự chung kết.

Tỉ lệ thắng chung kết giải đấu số 1 châu Âu của Real là 10/13. Còn nếu chỉ tính kỉ nguyên Champions League, cứ vào chung kết là Real đăng quang.

Năm 1998, Real hạ Juventus. 2 năm sau, CLB Hoàng gia đánh bại Valencia để lên ngôi. Năm 2002, Real thắng Leverkusen 2-1 với bàn quyết định tuyệt đẹp của Zidane. Gần đây nhất là màn ngược dòng hủy diệt Atletico trong hiệp phụ trận chung kết năm 2014. Aletico thì ở khía cạnh hoàn toàn trái ngược!

Ngoài việc chưa từng có 1 CLB nào bảo vệ thành công chức vô địch, Champions League còn tồn tại ít nhất 1 cái dớp vô cùng khó lý giải khác. Đó là cơ hội để xuất hiện 1 nhà vô địch mới toanh vô cùng hiếm, mà nếu có phải hội tụ những yếu tố rất đặc biệt.

Về lý thuyết, việc mở rộng quy mô Champions League đáng ra phải là nền tảng để giải đấu chào đón nhiều CLB khác nhau bước lên đỉnh vinh quang. Nhưng thực tế lại cho ra một kết quả hoàn toàn khác.

Kể từ sau khi Marseille đăng quang mùa đầu tiên Champions League (1992/93), giải đấu này mới chỉ chứng kiến thêm 2 nhà vô địch hoàn toàn mới. Là Dortmund năm 1997 và Chelsea năm 2012.

Sự khác biệt giữa kỉ nguyên Champions League và khoảng 1 thập niên trước khi giải đấu mang cái tên hiện tại là quá rõ ràng. Từ mùa 1981/82 cho đến 1991/92, cúp C1 chứng kiến tới 8 CLB khác nhau lần đầu ghi tên mình lên chiếc cúp vô địch, bao gồm Aston Villa 1982, Hamburg 1983, Juventus 1985, Steaua Bucarest 1986, Porto 1987, PSV 1988, Sao đỏ Belgrade 1991 và Barcelona 1992.

Chức vô địch Champion League đầu tiên và duy nhất của Marseille năm 1993 (thậm chí là của cả nền bóng đá Pháp) nhuốm màu scandal mua điểm ở giải quốc nội khiến O.M sau đó còn bị giáng xuống hạng.

Dortmund lên ngôi cách đây 19 năm với lợi thế đặc biệt – được chơi sân nhà trong trận chung kết thắng Juve. Còn Chelsea đăng quang năm 2012 là kết quả của một chuỗi may mắn nối tiếp không thể tin nổi ở tất cả các vòng knock-out mà họ tham dự.

Atletico sở hữu những lợi thế đặc biệt nào để có thể trở thành nhà vô địch mới toanh của đấu trường này? Không ai có thể chỉ ra được ở thời điểm hiện tại, ngoài việc hành trình đến chung kết của thày trò Diego Simeone thậm chí còn thuyết phục hơn Real bội phần.

Nhưng đối đầu với họ, như 2 năm trước, vẫn là kỉ lục gia Real, là đội bóng sở hữu thành tích thắng chung kết (Champions League) tuyệt đối, là cái dớp “không chiều tay mới” của giải đấu.

Thua 3 trận CK liên tiếp, chưa là gì!
Nếu thêm 1 lần nữa thất bại trước Real, đây sẽ là lần thứ 3 liên tiếp Atletico thua chung kết C1/Champions League sau các năm 1974 và 2014. Nhưng lịch sử giải đấu này từng chứng kiến nhiều trường hợp hứng chịu bi kịch tương tự, thậm chí còn hơn thế. Bayern sau giai đoạn thống trị (1974-1976) từng thua liền 3 trận chung kết mà họ góp mặt (1982, 1987, 1999) trước khi giải hạn với lần đăng quang vào năm 2001. Chưa là gì, bởi Juventus còn về nhì ở cả 4 lần gần nhất dự chung kết (1997, 1998, 2003 và năm ngoái). Nhưng tất cả đều phải nhường 1 bước trước “vận đen” của Benfica. Nhà vô địch các năm 1961 và 1962 đã thua 1 mạch 5 trận chung kết liên tiếp sau đó (lần cuối là năm 1990) – đều thuộc giai đoạn tiền Champions League.

Chia sẻ

Bình luận 0