Bí mật về lời đề nghị hấp dẫn cho Sam Allardyce
Cẩm Chi

Chia sẻ

Bình luận 0

Một trong những điểm mấu chốt trong scandal khiến Sam Allardyce phải rời chiếc ghế HLV trưởng ĐT Anh là việc chiến lược gia này nhận lời làm tư vấn cho các nhân vật do nhà báo của Telegraph đóng giả về cách lách luật chuyển nhượng ở Premier League bằng những “công ty ma” đại diện bên sở hữu thứ 3 các cầu thủ. Nhìn từ góc độ pháp lý, việc từ bỏ vị trí dẫn dắt “Tam sư” vẫn còn là hậu quả nhẹ nhàng với Sam Allardyce nếu dựa vào tình tiết này.

BIG SAM ỦNG HỘ VIỆC PHẠM PHÁP
Điều tất cả cần biết là FA đã cấm tất cả các trường hợp đại diện bên thứ 3 của cầu thủ (gọi tắt là TPO - third-party ownership) hoạt động tại nước Anh từ năm 2008. UEFA cũng đã đưa ra lệnh cấm này hồi năm ngoái sau khi cựu chủ tịch Michael Platini cho rằng TPO có ảnh hưởng xấu đến bóng đá và “biến các cầu thủ thành một dạng nô lệ hiện đại”.

Vậy TPO là gì? Hiểu một cách đơn giản nhất, đó có thể là các công ty, đại lý, quỹ đầu tư hoặc cá nhân sẵn sàng chi tiền để mua lại một phần giá trị của cầu thủ và qua đó, trở thành một trong những đại diện của cầu thủ đó bên cạnh CLB mà anh ta đang thi đấu. Đây là một khái niệm không hề mới, đã tồn tại từ rất lâu đặc biệt là ở nền bóng đá Nam Mỹ hay Bồ Đào Nha, nơi các cầu thủ trẻ từ Nam Mỹ thường bắt đầu sự nghiệp tại châu Âu.  

TPO không phải là dạng đồng sở hữu cầu thủ như việc các CLB tại Serie A thường làm. Đại diện bên thứ 3 có thể trả một phần lương cho cầu thủ hoặc hỗ trợ chi phí chuyển nhượng cho các đội bóng muốn sở hữu cầu thủ mà không đủ tiền, trong nhiều trường hợp là cả 2. Đổi lại, họ sẽ thu lại lợi nhuận nếu cầu thủ đó được bán sang những CLB khác. Vì tính chất thương mại này, TPO sẽ có tiếng nói quan trọng trong việc quyết định cầu thủ mà họ đại diện khi nào được bán, bán cho ai và với giá bao nhiêu.

Rất nhiều cầu thủ thuộc sở hữu bởi 3 đại diện và khi anh ta được chuyển nhượng, các bên đều phải được chia phầnRất nhiều cầu thủ thuộc sở hữu bởi 3 đại diện và khi anh ta được chuyển nhượng, các bên đều phải được chia phần

Trường hợp cụ thể nhất có thể đưa ra làm ví dụ là vụ chuyển nhượng Tevez và Mascherano sang West Ham năm 2006, khi TPO vẫn được xem là hợp pháp tại Anh. Bộ đôi Argentina khi đó có một phần giá trị (phần lớn) sở hữu thuộc về công ty của doanh nhân Kia Joorabchian. 

Sự can thiệp của TPO trong thương vụ này là rất rõ. Chỉ sau một mùa giải ra mắt và “chào hàng” tại Premier League, Tevez đến Man United còn Mascherano chuyển sang Liverpool với những mức phí chuyển nhượng khổng lồ mà Corinthians, đội bóng cũ của hai cầu thủ này không nhận được một đồng nào.

Những tay cò cầu thủ và các công ty đại diện kiểu TPO dĩ nhiên là ủng hộ hình thức thương mại giúp họ hái ra tiền này. Pini Zahavi, “siêu cò” Israel giải thích về TPO một cách đầy hấp dẫn: “Nếu bạn bỏ 10 triệu bảng để đầu tư vào một cầu thủ, TPO sẽ giúp bạn hạn chế rủi ro. Tất nhiên bạn sẽ không hài lòng nếu sau đó cầu thủ này được bán với giá 30 triệu bảng vì bạn không thể hưởng trọn số tiền đó, nhưng nếu anh ta không thể phát triển hoặc bị chấn thương, bạn cũng không bị mất quá nhiều”.

Kia Joorabchian thậm chí còn tuyên bố “TPO có lợi cho nền bóng đá”. Theo phân tích của doanh nhân này, sự can thiệp của TPO sẽ giúp các đội bóng vốn không đủ năng lực tài chính tiếp cận được những ngôi sao hàng đầu, vì thế tăng cường được sức cạnh tranh cho giải đấu.

Hãy công bằng với Rooney

Do Rooney. Chỉ tại Rooney. Luôn là vì Rooney. Đấy là thông điệp được truyền tải trong suốt nhiều ngày qua, trong những trận đấu...
CÁI BẪY ĐÁNH VÀO LÒNG THAM
Nếu TPO thực sự tốt đẹp như vậy thì tại sao nó lại bị cấm? Thứ nhất, sự xuất hiện của TPO phá vỡ kết cấu tài chính kinh điển trong bóng đá, khi cầu thủ phải thuộc sở hữu trọn vẹn của một CLB và thông qua đó, CLB có quyền quyết định tương lai của cầu thủ trong phạm vi hợp đồng ký kết. 

Sự can thiệp của TPO khiến cho các đội bóng chẳng khác nào con rối trong tay của những nhà buôn, mà trường hợp của West Ham là ví dụ khi họ đơn giản chỉ là bước đệm, công cụ để tiếp thị Tevez và Mascherano.

Thứ hai, TPO làm giá trị của các cầu thủ tăng lên đến một con số khó chấp nhận được khi tất cả các bên liên quan đều muốn được chia “phần trăm hoa hồng” trong những vụ chuyển nhượng. Chính Sam Allardyce, trong cuốn băng được Telegraph tiết lộ, đã giải thích vấn đề này: “Bạn sẽ thỏa thuận tỷ lệ phần trăm với đại diện chính thức của cầu thủ, sau đó hắn ta sẽ đàm phán với các CLB để tìm ra con số thỏa đáng. Nghĩ mà xem, chỉ cần nhận được 5% của khoản tiền 30 – 40 triệu bảng cũng là quá đủ rồi!”

TPO khiến cầu thủ bị coi như nô lệ kiếm tiền cho các tay cò môi giới cầu thủ và những nhà quản lý bóng đá ham tiền như Sam AllardyceTPO khiến cầu thủ bị coi như nô lệ kiếm tiền cho các tay cò môi giới cầu thủ và những nhà quản lý bóng đá ham tiền như Sam Allardyce

Sam Allardyce chỉ ngây thơ trước cái bẫy của các nhà báo, còn với việc lách luật cấm của FA thì có lẽ Big Sam là tay lọc lõi. Ông nhìn ra một điểm sơ hở trong luật của FA. Nói một cách dễ hiểu nhất, đó là “đường vòng” để TPO trở lại. Các công ty, tổ chức, hoặc cá nhân có thể góp cổ phần vào CLB bằng cách mua lại cổ phiếu, sau đó với tư cách thành viên HĐQT có thể cho đội bóng vay tiền để mua sắm cầu thủ và nhờ thế, họ sẽ có quyền quyết định đến tương lai của anh ta và được chia chác trong các vụ chuyển nhượng.

Tất nhiên trong kế hoạch này, người đầu tư vào các CLB cần có một trung gian đủ uy tín giới thiệu. Sam Allardyce hoàn toàn có thể dựa vào vị thế HLV trưởng ĐT Anh và quá trình công tác hơn 30 năm trong môi trường bóng đá để làm điều này.

Và ông quả có ý định làm thế thật, nếu như tất cả không phải chỉ là một cái bẫy. 

Chia sẻ

Bình luận 0