Barca tốt nhất nên học lại “tinh thần Cruyff”
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Khẩu hiệu "més que un club" (tạm dịch: "hơn cả một CLB") đã làm cho giới hâm mộ Catalan tự hào suốt nửa thế kỷ, kể từ khi nó xuất hiện lần đầu tiên trong một diễn văn tranh cử chủ tịch CLB Barcelona. Ngược với tinh thần bóng đá? Người ta vẫn nói: bóng đá sẽ bớt hấp dẫn nếu nó còn là thương mại, là chính trị, là công cụ quyền lực.

Một trong những chỗ làm cho huyền thoại Johan Cruyff tự hào hơn cả chẳng phải là tài nghệ tuyệt luân hoặc những ý tưởng xuất chúng mà cả thế giới ca ngợi. Cruyff tự hào xa lánh thế giới quyền lực. Sau khi treo giày, ông chỉ dùng kiến thức bóng đá - chứ không phải danh tiếng - của mình vào hai việc thuần túy bóng đá: huấn luyện và bình luận. Cruyff luôn tự tách mình ra khỏi thế giới của Pele, Franz Beckenbauer, Michel Platini - những chính khách bóng đá.

Danh tiếng là gì? Cruyff là một trong những nhân vật đầu tiên trong lịch sử bóng đá bắt người ta phải trả tiền để phỏng vấn ông. Ở cái thời kỳ chưa có Facebook, ông cũng chẳng đến nỗi phải "ăn gạch" trên mạng xã hội, nhưng chuyện chỉ trích, chê cười thì quả là có. 

Chủ trương của Johan Cruyff là không để chính trị hay bất cứ lĩnh vực nào khác ảnh hưởng tới vấn đề chuyên môn của đội bóngChủ trương của Johan Cruyff là không để chính trị hay bất cứ lĩnh vực nào khác ảnh hưởng tới vấn đề chuyên môn của đội bóng

Cruyff giải thích: "Ai muốn phỏng vấn tôi cũng nói họ khâm phục tôi, muốn nghe ý kiến của tôi. Vớ vẩn! Tạp chí thời trang hoặc các loại báo chuyên phục vụ các bà nội trợ cũng biết tôi ư? Tôi nổi tiếng như thế ư? Cứ phải trả tiền để ít ra cũng cho thấy một chút nghiêm túc khi người ta muốn nói chuyện với tôi về bóng đá". (Bây giờ, khối người sẵn sàng trả tiền để... được báo giới phỏng vấn, hòng tăng chút mức độ nổi tiếng).

Phải nói đến Cruyff vì ông là HLV đầu tiên (và duy nhất cho đến nay) trong lịch sử Barcelona đưa họ lên ngôi vô địch La Liga 4 lần liên tiếp. Barcelona còn có Cúp C1 châu Âu lần đầu tiên trong khoảng thời gian ấy. Cruyff là một trong những biểu tượng của Barcelona. 

Đấy là tuyệt đỉnh quyền lực? Không hề, hoặc nói cách khác thì còn tùy vào định nghĩa thế nào là quyền lực. Trong suốt những năm huấn luyện Barcelona, Cruyff luôn từ chối lời mời dùng cơm với chủ tịch CLB Josep Lluis Nunez hoặc Jordi Pujol - chủ tịch hội đồng tự trị xứ Catalonya. "Tôi đến đây để làm việc, và công việc của tôi chỉ liên quan đến bóng đá. Tôi chỉ dùng cơm với người thân hoặc bạn bè của mình. Các bạn chắc cũng như vậy?".

Riêng trong thời Cruyff thì Barcelona là một đội bóng đúng nghĩa - không "thua", cũng chẳng cần "hơn". Lần đầu tiên khái niệm "dream team" xuất hiện một cách phổ biến trên các trang báo thể thao, hồi đầu thập niên 1990, đấy là cụm từ để nói về đội Barcelona trong tay Cruyff. Đội bóng ấy (tùy thời điểm) có Romario, Michael Laudrup, Hristo Stoichkov, Ronald Koeman... Họ làm gì có chút "tinh thần Catalan" nào!

Các CĐV Barca nên thôi trách cứ Luis Figo hay Neymar là phản bội CLB bởi họ đâu phải người CatalanCác CĐV Barca nên thôi trách cứ Luis Figo hay Neymar là phản bội CLB bởi họ đâu phải người Catalan

Năm 2000, ngôi sao lớn nhất sau thế hệ vừa nêu, Luis Figo, chuyển từ Barcelona sang Real Madrid. Giới hâm mộ Barca nguyền rủa, gọi Figo là "kẻ phản bội". Anh ngạc nhiên: "Ơ hay, tôi có liên quan gì đến tinh thần Catalan! Tôi là cầu thủ Bồ Đào Nha mà".

Barcelona mất Neymar vì họ cứ tưởng tượng rằng Neymar phải rất tự hào khi được khoác trên mình chiếc áo có ý nghĩa "hơn cả một CLB" và sẽ chẳng bao giờ ra đi. Họ mua Ousmane Dembele với mức giá điên rồ vì "phải mua" để gỡ gạc danh dự sau khi mất Neymar. 

Họ chưa mua được Philippe Coutinho vì nghĩ rằng tất cả là do "niềm tự hào Barcelona", chứ không phải chủ sở hữu của Coutinho là Liverpool quyết định. Viển vông, trịch thượng, kiêu ngạo? Sẽ tốt hơn nếu Barcelona cố gắng... chỉ là một CLB bóng đá. Đấy mới đúng là "tinh thần Cruyff".

Chia sẻ

Bình luận 0