Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Trái với sự dự đoán của nhiều người, Atletico Madrid đã áp dụng một lối chơi "phi truyền thống" trong trận chung kết Champions League với đối thủ Real Madrid. Điều đáng nói là, sự thay đổi này mang tính "bị động" dẫn tới thất bại chung cuộc. Nhưng không ai ngạc nhiên vì điều này.
Trong 4 trận gần nhất trước đó ở Champions League, cũng là 4 trận hiển hách nhất (loại Barcelona ở vòng tứ kết và Bayern Munich ở vòng bán kết) Atletico luôn giữ bóng dưới 30%. Chính xác là 26%, 23%, 26% và 27%.

Đấy thực sự là những con số hiếm thấy đối với một đội lọt vào chung kết Champions League 2 lần trong vòng 3 năm, chưa kể khả năng cạnh tranh ngang ngửa với Barcelona và Real Madrid ở La Liga. Hiếm thấy, nên càng ấn tượng! Vậy mà ở trận chung kết, Atletico giữ bóng đến 54%, có lúc lên đến 58%!

Một thống kê khác: toàn đội Atletico di chuyển tổng cộng 133,1km, trong khi các cầu thủ Real di chuyển tổng cộng 113,6km. Atletico chạy nhiều hơn đối phương 19,5km, hoặc 17%! Koke, Saul Niguez, Antoine Griezmann, Gabi, Filipe Luis là những cầu thủ di chuyển tổng cộng hơn 11km trong 2 hiệp chính. Phía Real, chỉ có mỗi Casemiro vượt qua cột mốc 10km, chạy tổng cộng 10,3km!

Nghĩa là các cầu thủ Atletico vừa nỗ lực nhiều hơn, vừa giữ bóng và tấn công nhiều hơn các siêu sao Real Madrid?


Atletico (trái) buộc phải tấn công, chạy nhiều, cầm bóng nhiều nên đã đánh mất lối chơi sở trường của mình

Tôi từng chờ đợi một đòn bất ngờ nào đó nơi Atletico. Can đảm tấn công "phủ đầu", hoặc bất ngờ tràn lên tấn công ào ạt sau khi "ru ngủ" đối phương, đại khái như vậy. Nhưng Atletico không hề - phải nhấn mạnh là không bao, giờ suốt 120 phút - tấn công như vậy. Sở dĩ đội bóng của Diego Simeone giữ bóng và tấn công nhiều "đến mức lạ thường" là bởi họ thủng lưới trước khá sớm. Đấy chỉ là cách tấn công thụ động. Không có chút bất ngờ nào khi các cầu thủ Atletico "buộc phải" tấn công.

Có hai vấn đề quan trọng từ số liệu thống kê quãng đường di chuyển của các cầu thủ Atletico. Thứ nhất, đấy là một đội cực khỏe. Với nền tảng thể lực như vậy, và với đẳng cấp kỹ thuật rất cao, thật đáng tiếc khi họ lại không chọn phương án bất ngờ "đánh phủ đầu", pressing toàn sân, tán công dồn dập... 

Thứ hai, Atletico di chuyển và giữ bóng nhiều như vậy, nhưng họ vẫn không hề làm chủ thế trận, không chứng tỏ rằng mình là đội chiếm ưu thế hoặc đáng gờm hơn. Chẳng qua, Atletico "buộc phải" tấn công, như đã nêu trên. Trong cách tấn công của Atletico, không hề có nguyên tắc "bóng lăn nhiều hơn chân chạy".

Chính vì giữ bóng và chạy quá nhiều, Atletico mới không làm chủ được mình. Họ phải chơi bằng sở đoản. Cách chơi khác thường của Atletico gây bất ngờ với chính họ hơn là đối thủ! Thật đáng tiếc khi phải nói rằng đây là một trong những trận... dở nhất của Atletico nói chung cũng như Simeone nói riêng trong mùa bóng này.

Tất nhiên, thua trong loạt sút luân lưu 11m luôn là cái thua tức tưởi, mang màu sắc may/rủi và đáng thông cảm. Vậy nên, phải nói cách khác: tiếc cho Atletico, khi họ thua trong hoàn cảnh họ có đầy đủ khả năng để thắng, nếu chọn phương án khác. Bàn gỡ 1-1 của cầu thủ vào sân từ ghế dự bị Yannick Carrasco thật ra chỉ che bớt phần nào thất bại của Atletico, làm cho nó trở nên "kịch tính" mà thôi.

Chia sẻ

Bình luận 0