Arsenal – Wenger: Tiến thoái lưỡng nan
Lam Nguyên

Chia sẻ

Bình luận 1

Arsenal vẫn là CLB có tiềm lực, đủ để không chìm sâu vào khủng hoảng cả trong và ngoài sân cỏ. Vấn đề là họ đang ở vào thế tiến không được mà lùi cũng không xong: Đổi mới là cần thiết nhưng đổi thế nào bây giờ? Arsenal xem “triết lý Wenger” cũng chính là tính cách của đội bóng và đây chính là rào cản lớn nhất ngăn họ làm mới chính mình.

Khoảng năm 1975, thị trường âm nhạc nước Anh xuất hiện một album nhạc với hình ảnh bìa rất ấn tượng: một người đàn ông nằm tắm nắng, giữa một thế giới đang hỗn loạn. Đó là album “Khủng hoảng, khủng hoảng nào?” của ban nhạc rock Supertramp.

Khủng hoảng là khủng hoảng nào?Khủng hoảng là khủng hoảng nào?

Bìa đĩa trên là một hình ảnh ẩn dụ cho tình cảnh hiện tại của Arsenal. Rất nhiều NHM tin rằng “Pháo thủ” đang gặp khủng hoảng, truyền thông công khai chỉ trích HLV trưởng và cả phong độ của những cầu thủ muốn ra đi. Thậm chí tôi đã gặp 2 fan Arsenal tự nhủ chỉ trở lại sân Emirates sau khi CLB bổ nhiệm HLV mới. Nhưng bản thân Wenger và ban quản trị đội bóng vẫn “bình chân như vại”.

Nhưng liệu Arsenal gặp khủng hoảng thật sự? Liệu một cuộc họp cấp cao có giải quyết được vấn đề hiện tại ở sân Emirates hoặc chí ít vạch ra con đường nào đó để phục hồi đội bóng?

Hình ảnh thất vọng của các cầu thủ Arsenal đã trở nên quá quen thuộc nhiều năm quaHình ảnh thất vọng của các cầu thủ Arsenal đã trở nên quá quen thuộc nhiều năm qua

Nếu chúng ta đặt một chiếc “đồng hồ đo Wenger” ở Emirates thì có lẽ kim đồng hồ đang nằm ở khu vực báo động đỏ và sẽ không mất nhiều thời gian để kim chỉ rơi xuống mức khẩn cấp. Arsenal khởi đầu chậm chạp với trận thắng nhọc Leicester và phơi áo 0-4 trước Liverpool. 

Nhưng có một thống kê đáng chú ý rằng trong 7 mùa giải liên tiếp, Arsenal chỉ thắng một trong ba trận mở màn. Thua 2/3 trận mở màn là điều bất thường nhưng lại là khởi đầu cập rập điển hình của Arsenal. Ở trận thứ 4, Wenger và các học trò thắng giòn giã và những biểu ngữ “Wenger Out” lại tạm thời bị cất đi.

Và rồi bên cạnh các bài báo chất vấn về tầm nhìn dài hạn của Arsenal, lại xuất hiện những bài viết mơn trớn người hâm mộ trong kỷ nguyên Wenger và cố gắng tô hồng triết lý của đội bóng.

Ví dụ, sẽ là một nhầm lẫn tai hại nếu nghĩ rằng Arsenal luôn tập trung vào việc nuôi dưỡng các tài năng trẻ của CLB. Dưới thời HLV Herbert Chapman, Arsenal đúng nghĩa là dùng tiền mua thành công suốt kỷ nguyên vàng lịch sử. Họ được biết đến với biệt danh “CLB Ngân hàng Anh quốc” một thời gian và hưởng lợi trước các đối thủ bằng cách chi tiền mang về những cái tên đẳng cấp.

Arsenal lụn bại vào những năm 1950 và phải đến khi Bertie Mee thành công với triết lý “cây nhà lá vườn” (sử dụng nhiều cầu thủ bản địa hơn bất kỳ đội nào dưới thời Arsene Wenger) thì CLB này mới bắt đầu chú ý đến việc chăm chút cho các tài năng trẻ trong những thập kỷ sau đó, theo khuôn mẫu mà ông Mee để lại.

Đội hình “ăn hai” của Wenger năm 1998 cũng chỉ có mỗi Tony Adams và Martin Keown là người Anh giữa “rừng” cầu thủ ngoại. Năm 2003/04 cũng chẳng khá hơn khi chỉ có Ashley Cole và Ray Parlour là sản phẩm đào tạo trẻ ở đội Một. Wenger đào xới Ligue 1 để tìm kiếm những tài năng trẻ người Pháp trong thời kỳ bóng đá bước vào kỷ nguyên toàn cầu.  Nhiều người chỉ trích Chelsea và Manchester City vì khiến bóng đá Anh trở nên lai căng nhưng chính Wenger là người đi tiên phong trong việc quốc tế hóa Ngoại hạng Anh.

Wenger là người đã thay đổi diện mạo Arsenal nhưng việc giữ ông lại quá lâu đang khiến Pháo thủ không thể phát triểnWenger là người đã thay đổi diện mạo Arsenal nhưng việc giữ ông lại quá lâu đang khiến Pháo thủ không thể phát triển

Nhưng việc xây dựng sân Emirates là một bước tính sai lầm của Arsenal. Sân Emirates được kỳ vọng sẽ mang lại sự khác biệt với các đội bóng khác ở London và đưa Arsenal lên đẳng cấp với Manchester United và các ông lớn khác ở châu Âu. Nhưng khi Arsenal đang trả nợ xây sân thì Chelsea đã bừng sáng “sau một đêm” nhờ nguồn tiền đầu tư khổng lồ từ ông chủ người Nga để bắt đầu đuổi kịp các “Pháo thủ”.

Arsenal được xem là kẻ thức thời khi quyết định bổ nhiệm Wenger, dự đoán trước bóng đá sẽ bước vào giai đoạn toàn cầu hóa. Chính tầm nhìn này đã giúp Arsenal bỏ xa các đối thủ cùng thành phố đầu những năm 2000. Nhưng vị HLV người Pháp lại không nắm bắt được bước chuyển mình tiếp theo của bóng đá với sự nổi lên của Chelsea dưới quyền Jose Mourinho. Wenger và Arsenal bận than vãn về sự đổi ngôi ở London mà không nhìn ra sự thay đổi của cả ngành “công nghiệp bóng đá”.

Bạn có thể nói rằng Arsenal bị bỏ lại phía sau bởi sự thay đổi chóng mặt trong vòng một thập kỷ qua, nhất là 5 năm gần đây. Nhưng là một tập đoàn, Arsenal vẫn đủ sức mạnh cạnh tranh. Giá vé xem Arsenal không hề rẻ nhưng họ vẫn thu hút được 60 nghìn khán giả trung thành với các trận đấu trên sân nhà Emirates.

Đây cũng là CLB có mức doanh thu 350 triệu bảng/năm, trong đó 100 triệu bảng từ những ngày có trận đấu. Thậm chí ngay cả khi không dự Champions League, Arsenal vẫn là một cỗ máy làm tiền.

Các số liệu tài chính cho thấy CLB đã thành công trong việc phát triển thương hiệu nhưng trên sân cỏ, mọi thứ lại không suôn sẻ. Trong thời gian Wenger nắm quyền tại Arsenal, Chelsea đã có tới 14 HLV đến rồi đi. Đây là thống kê không mấy tự hào nhưng ít nhất điều này thể hiện áp lực đổi mới và tham vọng danh hiệu của ban lãnh đạo CLB. Tính ổn định có giá trị riêng và từng mang lại thành công trong quá khứ nhưng ở thời điểm hiện tại, thiếu sự thay đổi thính nhạy đồng nghĩa với tự sát.

Và đó là Arsenal ở thời điểm này. Wenger từng có khoảng thời gian hạnh phúc, với cảnh các CĐV hát vang tên ông trên khán đài và nhận được sự kính nể từ các đối thủ. Arsenal có nhiều lợi thế, có tiền và có giá trị nhất định nhưng việc để các cầu thủ trụ cột chuyển sang thi đấu cho kình địch thì vấn đề có lẽ nằm ở tư duy của chính Wenger. 

Nhiều năm qua, Arsenal chỉ chú trọng vào làm kinh tế như xây SVĐ mới hay mở rộng thương hiệu mà không quan tâm đến thành tích trên sân khiến CLB ngày càng xuống dốcNhiều năm qua, Arsenal chỉ chú trọng vào làm kinh tế như xây SVĐ mới hay mở rộng thương hiệu mà không quan tâm đến thành tích trên sân khiến CLB ngày càng xuống dốc

Không có cầu thủ nào lớn hơn CLB nhưng vấn đề là những Sanchez hay Mesut Ozil chính là tài sản lớn nhất của Arsenal trên sân cỏ. “Cơm không lành, canh không ngọt” với các trụ cột khiến đã có lúc Wenger trở nên hoảng loạn trên thị trường chuyển nhượng: hỏi mua Thomas Lemar với giá 92 triệu bảng!

Thời gian trước đây, việc chỉ trích Wenger được xem như sự phản bội, là biểu hiện suy thoái lòng trung thành của NHM và cả ban lãnh đạo. Nhưng giờ thời gian cho Wenger không còn nhiều nữa. Một cuộc họp hội đồng quản trị là việc cần làm để ngăn Arsenal rơi vào khủng hoảng thật sự. Bi kịch là khi bạn phải ra quyết định trong tư thế bị động, điều mà Arsenal có thể tránh bằng cách để Wenger ra đi đầy tự trọng vào đầu mùa Hè năm nay.

Chia sẻ

Bình luận 1