Ai quyết đinh số phận của Sanchez hay Mkhitaryan?
Hải Sơn (theo Theo Bleacher Report)

Chia sẻ

Bình luận 1

Từ một cầu thủ không thể thiếu ở mùa trước cũng như đầu mùa giải năm nay, Henrikh Mkhitaryan nhanh chóng bị M.U đem ra làm "vật tế" trong kỳ chuyển nhượng mùa Đông để chiêu mộ Alexis Sanchez. Thương vụ này cho thấy một mảng tối trên thị trường chuyển nhượng, nơi bị những nhân vật quyền lực chi phối. Cầu thủ có thể làm mình làm mẩy với CLB, nhưng cũng có thể bị đẩy đi bất cứ lúc nào.

Khi thể thao được gắn chặt với kinh doanh, các cầu thủ giờ đây có giá trị lên tới hàng chục, hàng trăm triệu bảng. Mỗi thương vụ chuyển nhượng họ giống như một vụ đánh cược đầy may rủi cho một cá nhân. Bóng đá là một thế giới, một sân chơi danh giá, nhưng thị trường chuyển nhượng cầu thủ lại phản ánh gam màu tối tương phản.

Mỗi cầu thủ được chiêu mộ, đặc biệt ở những CLB thuộc một quốc gia có bóng đá phát triển, luôn là mục tiêu được phân tích và quan sát. Nếu một cầu thủ ở đội một bị bán đi, đội bóng thường bị nhận xét là thiếu tham vọng, trong khi tin đồn chuyển nhượng được thảo luận rộng rãi trên mạng xã hội và mọi ngóc ngách trên internet.

Các thương vụ chuyển nhượng cầu thủ thường rất phức tạp, với 4 bên tham gia: CLB bán, CLB mua, cầu thủ được đem ra trao đổi, cùng người đại diện của anh ta. Tùy theo từng hoàn cảnh, bên nắm đằng chuôi sẽ khác nhau.

Sanchez là mồi câu sao của M.U

Nếu như Alexis Sanchez - đang bước vào tuổi 30 - vẫn giữ nguyên đẳng cấp trong suốt 4 năm sắp tới, thì quá tốt....
CÂU LẠC BỘ BÓNG ĐÁ
Xét về lý thuyết, trong phần lớn các thương vụ chuyển nhượng, CLB nắm cầu thủ là bên nắm đằng chuôi. Một khi còn ràng buộc hợp đồng với cầu thủ, họ có thể dễ dàng từ chối bán anh ta nếu không đạt được đồng thuận về số tiền chuyển nhượng. Tuy nhiên trên thực tế, các CLB sẽ cảm thấy bị áp lực hoặc buộc phải nhận lời đàm phán bán cầu thủ với số tiền thấp hơn họ mong đợi.

Có nhiều lý do để dẫn tới việc này, bao gồm cả áp lực từ cầu thủ, cũng như những yếu tố ngoại cảnh tác động. Tuy nhiên, lý do chính nằm ở tình hình tài chính của CLB. Liệu những CLB hạng dưới sở hữu những cầu thủ có giá trị 1 triệu bảng có dám từ chối bán ngôi sao của họ chỉ với giá 700.000 bảng không?

Câu trả lời thường là không. Dòng tiền chảy trong mỗi CLB quan trọng hơn bất cứ điều gì khác trong quá trình vận hành CLB. Trong tình cảnh đó, CLB nắm cầu thủ sẽ đồng ý đàm phán bán cầu thủ trong khoảng giá trị có thể đem lại lợi nhuận cho họ, nếu đó cũng là mức giá phía mua đưa ra.

Nếu hợp đồng của cầu thủ thường có giá trị 4 năm thì 2 năm đầu CLB nắm đằng chuôiNếu hợp đồng của cầu thủ thường có giá trị 4 năm thì 2 năm đầu CLB nắm đằng chuôi

Các điều khoản bán cầu thủ không chỉ giúp CLB có tiền trong hiện tại, nó còn giúp họ có thêm tiền trong tương lai khi họ được hưởng phần trăm nhất định khi cầu thủ đó tiếp tục chuyển sang một CLB khác. Đó cũng là lý do khiến những CLB siêu giàu thường rất ít khi chịu nhả ngôi sao của mình, bởi họ không muốn mất đi cầu thủ có giá trị thương mại trong đội hơn là bán anh ta đi.

Lấy ví dụ về trường hợp của Carlos Tevez. Anh từng gây rối tại Man City, thậm chí bỏ CLB giữa mùa giải 2011/12. Tevez bị phạt nặng vì hành động thiếu chuyên nghiệp đó, nhưng Nan City không chọn cách tống cổ anh đi. Họ giữ Tevez lại, buộc anh phải làm theo hợp đồng quy định. Cuối cùng, Tevez trở lại CLB, phục hồi phong độ. 18 tháng sau, anh đầu quân cho Juventus, dù với mức giá chỉ còn 1/3 so với trước khi anh gây rối.

Tuy nhiên, không phải lúc nào cũng chỉ có một CLB theo đuổi một cầu thủ. Thông tin chi tiết về tài chính của các thương vụ chuyển nhượng thường không được đưa ra, nhưng xét về mặt nguyên tắc, sẽ hợp lý nếu đội A sẵn sàng trả số tiền nhất định cho cầu thủ đội B đang sở hữu để ngồi vào bàn đàm phán, rồi đội C tới hỏi mua với số tiền tương đương. Trong trường hợp này, đội bán sẽ chọn phương án có lợi nhất cho họ.

Lấy ví dụ về trường hợp Mkhitaryan của M.U. Trong mùa giải năm nay anh chơi rất tốt ở giai đoạn đầu, nhưng càng ngày càng hụt hơi về sau. Nếu tiếp tục để Mkhitaryan trên băng ghế dự bị, giá trị của anh sẽ ngày càng giảm. Đó là lý do M.U quyết định bán anh ngay khi được giá.

CẦU THỦ
Quyết định cuối cùng trong một thương vụ chuyển nhượng dĩ nhiên thuộc về cầu thủ. Khi các CLB đi đến thỏa thuận cuối cùng liên quan đến các phương diện tài chính của thương vụ chuyển nhượng, cầu thủ sẽ được lựa chọn ra đi hay ở lại. Anh ta có thể muốn đi ngay từ đầu, nhưng cũng có quyền từ chối chuyển nhượng nếu muốn ở lại.

Không bên nào có thể ép buộc cầu thủ phải ký vào bản hợp đồng anh ta không muốn, dù cho CLB bán anh ta có thể thuyết phục, gây sức ép bằng tuyên bố nếu ở lại, anh ta cũng không được ra sân. Đó chính là trường hợp của Mkhitaryan. Tuy nhiên thông thường, cầu thủ sẽ muốn ra đi trước, và đó là lúc anh ta khiến người hâm mộ thất vọng.

Cầu thủ thường nắm lợi thế khi hợp đồng sắp hếtCầu thủ thường nắm lợi thế khi hợp đồng sắp hết

Trở lại trường hợp của Tevez trước kia, không một CĐV muốn nghe tin tiền đạo ngôi sao của họ lại bỏ đội giữa chừng để đi đánh golf cả. Ở Man City khi đó, Tevez được coi như trái tim và linh hồn của đội bóng. Trên thực tế, anh ta thuộc mẫu cầu thủ chơi bóng vì tiền nhiều hơn.


Trong hợp đồng ký kết giữa CLB và cầu thủ, thường có những điều khoản phụ kèm theo. Ví dụ, nếu một đội bóng ở Champions League muốn chiêu mộ một cầu thủ, anh ta có thể rời đội bóng cũ với mức giá nhất định. Hoặc nếu CLB chủ quản xuống hạng, anh ta có quyền rời đội.
Thông thường, cầu thủ không phải là người trực tiếp đưa ra những yêu cầu như trên đến CLB. Đó là lúc người đại diện xuất hiện.

NGƯỜI ĐẠI DIỆN
Người đại diện làm công việc gì? Ông ta là doanh nhân kiếm tiền trên xương máu cầu thủ hay là bạn bè chí cốt? Thông thường, các CLB làm việc rất khó khăn với một cầu thủ trong việc đàm phán ký kết hợp đồng. Khi đó, người đại diện đóng vai trò trung gian giữa các bên.

Người đại diện đảm bảo quyền lợi cầu thủ, từ tìm kiếm các khoản tài trợ, cho đến chăm lo đời sống cầu thủ, giúp sắp xếp mọi thứ cho sự nghiệp cầu thủ, thậm chí khuyên anh ta nên đi hay ở. Một số người đại diện có quyền lực lớn tới mức người khác phải giật mình. Có những người đại diện nổi tiếng không thua kém gì thân chủ, và họ kiếm bộn tiền với mỗi thương vụ chuyển nhượng.

Pini Zahavi có thể ít được nhắc tên, nhưng ông đại diện cho hơn một nửa các cầu thủ ngôi sao người Israel. Mino Raiola và Jorge Mendes là những "siêu cò" nổi tiếng được nhắc tới hàng ngày trên các trang báo mỗi khi thị trường chuyển nhượng mở cửa. Một người đại diện mới nổi khác là Felicevich, khi ông có thể kiếm tới 15 triệu bảng nếu Alexis Sanchez đầu quân cho M.U.

Còn người đại diện sẽ tùy tình thế mà kiếm lợi từ tầm ảnh hưởng của mìnhCòn người đại diện sẽ tùy tình thế mà kiếm lợi từ tầm ảnh hưởng của mình

Tại sao người đại diện thường phục vụ lợi ích cho cầu thủ. Lý do nằm ở việc các cầu thủ thường thiếu hiểu biết về kinh doanh, tài chính cũng như đàm phán hợp đồng. Một số cầu thủ như Cristiano Ronaldo còn bỏ học phổ thông. Đó là lúc người đại diện cần xuất hiện để đảm bảo quyền lợi cho họ trước các CLB vốn quá rành về luật pháp và đàm phán.

Lấy ví dụ, giả sử một cầu thủ đang muốn ở lại CLB anh ta đang thi đấu, nhưng cảm thấy mình xứng đáng được hưởng lương cao hơn, anh ta sẽ nói với người đại diện mình tin tưởng để ông ta đứng ra đàm phán. Sở dĩ cầu thủ làm vậy bởi vì tiếng nói của cầu thủ trong CLB khi đưa ra có thể gây hiệu ứng ngược.

Người đại diện có thể mang tiếng bòn rút từ CLB bằng yêu cầu tăng lương, hoặc hưởng phần trăm cao ngất từ tiền chuyển nhượng, nhưng suy cho cùng, những người đại diện thành công nhất luôn đặt lợi ích cầu thủ lên hàng đầu. Sự nghiệp đỉnh cao của cầu thủ còn rất ngắn, và đó là lý do khiến họ muốn thân chủ mình kiếm được nhiều tiền nhất có thể trong thời gian đó.

NHỮNG MẢNH GHÉP PHỨC TẠP KHÁC
Điều này xảy ra thường xuyên hơn tại Ý, nơi từng phổ biến việc đồng sở hữu cầu thủ, tuy nhiên đến giờ đã bị bãi bỏ. Hợp đồng chuyển nhượng phức tạp hơn có thể bao gồm thêm hợp đồng cho mượn kèm điều khoản mua đứt, bán cầu thủ kèm ưu tiên mua lại...

Tại một số nước như Anh, ký hợp đồng với một cầu thủ nước ngoài còn khiến họ phải xin giấy phép lao động cho cầu thủ đó. Tùy các thương vụ chuyển nhượng, một trong 3 bên nói trên sẽ nắm lợi thế và gây sức ép lên các bên còn lại.



Thời hạn hợp đồng ký kết cũng là một yếu tố quan trọng khi xét chuyển nhượng. Trong thời điểm hiện tại, khi luật Bosman được phổ biến, nếu hợp đồng còn hạn hơn 3 năm, cầu thủ sẽ có giá cao nhất. Nếu hợp đồng còn 2 năm, tùy tình hình giá cầu thủ sẽ vẫn ở mức cao hoặc bị kéo tục xuống. Thời hạn hợp đồng còn chưa tới 1 năm là lúc giá cầu thủ đi xuống thê thảm.

Khi nhắc đến "chuyển nhượng cầu thủ", mỗi bên đều nhắm tới một mục tiêu khác nhau. Người hâm mộ chỉ quan tâm tới đội hình thi đấu. Còn các CLB, cầu thủ và người đại diện sẽ phải quan tâm hơn nhiều đến các yếu tố khác như tình hình tài chính, vị trí tại CLB...

Vô số cuộc gọi, buổi gặp mặt và đàm phán diễn ra để một thương vụ đi tới đích cuối cùng. Phần lớn các thương vụ đàm phán đều không thành công, chỉ có một trong số rất ít diễn ra suôn sẻ. Nhưng tỷ lệ thành công mỗi thương vụ càng thấp, khi điều đó xảy ra sẽ càng khiến người hâm mộ bất ngờ.

Chia sẻ

Bình luận 1