Kinh Thi

Chia sẻ

Bình luận 0

Với các quý ông Glazer, HLV trưởng M.U không nhất thiết phải là người giỏi huấn luyện. Cứ phải là Jose Mourinho, hoặc Louis Van Gaal như cách đây 2 năm, hoặc Pep Guardiola, Carlo Ancelotti... tùy hoàn cảnh cụ thể.
Nếu là Chelsea, giám đốc kỹ thuật Michael Emenalo có thể được nói vài câu mang tính tham khảo. Giám đốc điều hành Marina Granovskaia, được biết đến như người phụ nữ quyền lực nhất Premier League, sẽ có tiếng nói nặng hơn. Trên bà Granovskaia còn có chủ tịch Bruce Buck. Nhưng, hãy quên đi tất cả.

Họ giỏi lắm ư? Chưa chắc đã hơn Peter Kenyon trong thập kỷ trước. Hơn chục năm nay, việc quan trọng nhất mà từng cá nhân trong cái bộ sậu giúp việc cho Roman Abramovich luôn phải chăm bẵm thật ra lại không nằm ở lĩnh vực chuyên môn của họ. Ai... thân cận nhất với ông chủ, thế thôi! 

Muốn đuổi Jose Mourinho hoặc thuê Antonio Conte, bộ sậu cứ bàn. Nhưng Chelsea là của Abramovich, ông muốn thế nào chả được! Ông chủ người Nga đã muốn có Andriy Shevchenko, ban huấn luyện có quyền xía vào vấn đề chuyên môn, có quyền bảo Shevchenko không hợp với cách chơi của đội?

Ấy là Chelsea, của riêng Abramovich. Thế còn M.U? Chỉ có một tí khác biệt: gia đình Glazer có thể không thích bóng đá như Abramovich. Nhưng các ông chủ người Mỹ cũng chả có gì khác biệt trong cách cư xử với bóng đá - công năng chính của cái tài sản trong tay họ. 

Với các quý ông Glazer, HLV trưởng M.U không nhất thiết phải là người giỏi huấn luyện. Họ mua M.U là để kinh doanh chứ đâu phải để tranh ngôi vô địch Premier League, để giới hâm mộ M.U hả hê chứng kiến đội bóng "của mình" cải thiện hình ảnh chuyên môn!

Giả sử nảy nòi từ đâu đó một gương mặt mới có năng lực đặc biệt trong nghề huấn luyện, được các nhà chuyên môn am tường ngay trong nội bộ tiến cử, Avram Glazer có sẵn lòng lắng nghe hoặc quan tâm (chứ chưa nói lập tức mời về)? 

Xin đừng trả lời "tùy hên, xui", kiểu như còn phải chờ xem ông chủ có thích hay không như trong trường hợp Abramovich. Với nhà Glazer, họ thậm chí chẳng hề quan tâm. 

Nếu M.U giao ghế HLV cho một nhân vật chưa có thành tích đỉnh cao, chưa có danh hiệu cá nhân, không nằm trong những "top 10" hoặc "top 20" của làng huấn luyện, gần như chắc chắn cổ phiếu của cái công ty Manchester United plc niêm yết ở thị trường chứng khoán New York sẽ rớt giá. 

Chỉ vài phần trăm thôi, và thế là tư cách ứng viên vô địch Premier League hoặc chút nhận định chuyên môn về "tương lai tươi sáng", về "làn gió mới" này nọ, lập tức trở nên nhỏ bé.

Còn lâu nhé. Cứ phải là Jose Mourinho, hoặc Louis Van Gaal như cách đây 2 năm, hoặc Pep Guardiola, Carlo Ancelotti... tùy hoàn cảnh cụ thể. M.U của gia đình Glazer cứ phải ổn định... ở New York, còn chuyện chuyên môn hay dở thế nào, giới quan sát mặc sức khen chê. Họ miễn nhiễm với thứ áp lực đến từ lĩnh vực chuyên môn.

Nhà Glazer chỉ chọn các HLV danh tiếng như Mourinho hoặc Van Gaal chứ không quan tâm họ có hợp hay khôngNhà Glazer chỉ chọn các HLV danh tiếng như Mourinho hoặc Van Gaal chứ không quan tâm họ có hợp hay không
Nhà Glazer chỉ chọn các HLV danh tiếng như Mourinho hoặc Van Gaal chứ không quan tâm họ có hợp hay không

M.U cũng chỉ là một trường hợp cụ thể. Còn bao nhiêu đội bóng có bề dày thành tích đáng nể, có truyền thống đáng tôn trọng trong thế giới bóng đá đỉnh cao giờ bị chi phối bởi thị trường chứng khoán, bởi ý thích riêng hoặc mục đích riêng của ông chủ CLB? 

Và khi các đội bóng ấy rục rịch chuyển động, thiên hạ lại phải hoài công phân tích xem lối chơi có phù hợp với quan điểm chuyên môn của nhà cầm quân, hoặc lực lượng có phù hợp với lối chơi!

Chia sẻ

Bình luận 0