5 nét mới của Premier League
Kinh Thi Các bài viết

Chia sẻ

Bình luận 0

Pressing, số 9 giả, vai trò tự do, hàng thủ 3 người, và lỗi níu áo trong tình huống sút phạt là 5 nét mới có ảnh hưởng rõ rệt về mặt chuyên môn ở Premier League mùa này. Đấy là đúc kết của cây bút chuyên bàn về chiến thuật Michael Cox trên tờ Guardian.

PRESSSING
Cách đây vài năm, giữ bóng nhiều là "mốt" phổ biến trong làng bóng đỉnh cao, tất nhiên là do ảnh hưởng mạnh mẽ từ Barcelona "thời tiqui-taca". Giờ thì ngược lại, các đội ở Premier League chú trọng nhiều hơn vào cách chơi pressing, chơi chống lại việc giữ bóng của đối phương.

Còn trên thực tế, bây giờ người ta chơi pressing theo nhiều kiểu khác nhau, chứ không nhất thiết cứ phải "bủa vây" một cách đơn điệu như vài thập kỷ trước. Tottenham của Mauricio Pochettino gây áp lực ngay từ những vị trí thật cao, để nhanh chóng đoạt bóng ngay trên phần sân đối phương.

Cả Liverpool và Tottenham và nhiều CLB khác đều áp dụng lối chơi pressing nhưng rất đa dạng Cả Liverpool và Tottenham và nhiều CLB khác đều áp dụng lối chơi pressing nhưng rất đa dạng

Liverpool của Juergen Klopp thì gây áp lực ngay sau tình huống pressing thành công của đối phương, cố lấy lại bóng ngay khi vừa mất. Kể cả Manchester City giờ cũng giữ bóng không nhiều như các đội bóng cũ của Pep Guardiola, và họ cũng rất chú trọng việc gây áp lực, tranh cướp ngay từ những vị trí cao trong đội hình.

Nhìn chung, các trận đấu liên quan đến xu hướng này đều hấp dẫn. Trận Tottenham thắng Man City 2-0 là điển hình. Trận hòa gần đây giữa Tottenham và Arsenal cũng vậy. Chỗ "tiêu cực" trong trào lưu pressing là nó có thể dẫn đến tình trạng người ta ra sân trước tiên chỉ để phá lối chơi của nhau, hơn là tự mình sáng tạo.

SỐ 9 GIẢ
Số 9 là trung phong cổ điển - luôn chăm bẵm nhiệm vụ ghi bàn, và luôn đứng ở vị trí cao nhất trong đội hình. Vai trò "số 9 giả" không hề mới. Đó là các tiền vệ chuyên ghi bàn như trung phong thực thụ. "Số 9 giả" ưu việt hơn hẳn "số 9 kiểu cũ" ở sự đa năng và tầm hoạt động rộng. Vai trò này hiện đang nở rộ ở Premier League.

Cách đây 2 năm, Roberto Firmino đến Liverpool trong tư cách tiền vệ công, thường kiến tạo cơ hội cho Christian Benteke hoặc Daniel Sturridge. Bây giờ, Klopp đã bán Benteke nhưng cũng không mấy trọng dụng Sturridge. Firmino được giao vai trò "số 9 giả". Anh rất thành công, vừa là mắt xích đầu tiên trong hệ thống pressing, vừa kiến tạo và ghi bàn đều đặn.

Sanchez đang thể hiện vai trò "Số 9 giả" rất ấn tượngSanchez đang thể hiện vai trò "Số 9 giả" rất ấn tượng

Alexis Sanchez cũng là một điển hình của dạng này. Anh vốn là tiền vệ, thường chơi chếch về cánh trái. Khi HLV Arsene Wenger bố trí Sanchez ở vị trí cao nhất, Arsenal thành công vì Sanchez có thể lùi sâu hoặc dãn biên, làm cho hàng công Arsenal đa dạng và nguy hiểm hơn so với lúc đội này dùng "số 9" Olivier Giroud.

HÀNG THỦ GỒM 3 HẬU VỆ
Khi Chelsea chuệch choạc, HLV Antonio Conte chuyển sơ đồ 4-1-4-1 sang 3-4-3 và mọi chuyện trở nên khác hẳn. Họ thắng liền 5 trận, với tổng tỷ số 16-0! Trong cách chơi này, tiền đạo cánh Eden Hazard "rảnh nợ" với nhiệm vụ hỗ trợ phòng thủ và mặc sức phát huy khả năng tấn công.

David Luiz chơi như trung vệ "thòng" kiểu cũ, tạo cảm giác hàng thủ Chelsea bỗng có thêm một người. Marcos Alonso phát huy rực rỡ vai trò chạy cánh đúng nghĩa trong khi Victor Moses vốn là cầu thủ "thừa" trong những mùa trước bỗng hóa thân thành ngôi sao mùa này.

Sơ đồ 3-4-3 với hàng thủ 3 người đã khiến Chelsea lột xácSơ đồ 3-4-3 với hàng thủ 3 người đã khiến Chelsea lột xác

Thật ra, 3-4-3 là cách chơi sở trường của Conte nói riêng cũng như bóng đá Italia nói chung. Không phải ai cũng áp dụng được công thức này. Ronald Koeman bất ngờ dùng cách chơi 3 hậu vệ để đối phó với Chelsea và thảm bại 0-5. Tottenham cũng phần nào chơi như thế (hàng thủ gồm 3 hoặc 5 người tùy tình huống) trong trận derby Bắc London với Arsenal (hòa 1-1). Nói gì đi nữa, công thức 3-4-3 quả đang bén rễ trên quê hương bóng đá.

BÀN THẮNG TỪ TÌNH HUỐNG CỐ ĐỊNH
Đây chẳng phải là cách chơi hoặc chiến thuật mới mẻ gì. Mùa này, các trọng tài tăng cường phạt lỗi níu áo, nhất là trong các tình huống sút phạt vốn thường có cả đám đông cầu thủ nhảy lên tranh bóng.

Nhiều người hiểu sai rằng đây là sự thay đổi luật. Chẳng qua, các trọng tài thay đổi cách nhìn nhận sự việc, theo một hướng dẫn chung từ FA. Hệ quả là các hậu vệ giờ phải "chùn tay" khi níu áo, còn tiền đạo thì tranh chấp thoải mái hơn.

Danny Simpson (Leicester) nói: "Chúng tôi gặp bất lợi vì phải điều chỉnh thói quen tranh chấp". Tỷ lệ ghi bàn từ tình huống cố định mùa này là 0,65 bàn/trận (mùa trước là 0,59).


VAI TRÒ TỰ DO BỊ BÓP NGHẸT
Cesc Fabregas là nạn nhân rõ rệt. Cầu thủ sáng tạo nhất Premmier League cách đây 2 mùa giờ bị xếp xó ở Chelsea. Kevin De Bruyne và David Silva đều phải tuân thủ kỷ luật chiến thuật nhiều hơn ở Man City. Adam Lallana tại Liverpool cũng vậy. Henrikh Mkhitaryan thậm chí không được Jose Mourinho đoái hoài tại Man Utd.

Bây giờ, dường như chỉ còn mỗi Mesut Oezil (Arsenal) là ngôi sao được phép sáng tạo, chơi tự do. Nguyên nhân dễ hiểu: trong hàng ngũ đội mạnh, cũng chỉ có Arsenal đang dùng HLV cũ. Các HLV lừng danh tại Chelsea, Man City, Man Utd và Liverpool đều quá xem trọng "triết lý" của họ.

Chiến thuật do họ áp dụng phải là điều quan trọng nhất. Họ không cho phép ngôi sao nào tự do bay nhảy. Đây là nét mới "tiêu cực" ở Premier League.

Chia sẻ

Bình luận 0