Vì sao Mourinho không còn đặc biệt ở M.U?
Hải Sơn (theo The Ringer)

Chia sẻ

Bình luận 0

Không tiếc tiền chi cho những bản hợp đồng bom tấn, lại còn sở hữu những cầu thủ tài năng nhất, Manchester United đến giờ này vẫn không thể cạnh tranh chức vô địch với các đối thủ hàng đầu Premier League. Tại sao? Lý do nằm ở chính HLV Jose Mourinho. 

Hơn 13 năm đã trôi qua kể từ ngày Mourinho đến nước Anh ngạo nghễ tuyên bố "Tôi là người đặc biệt". Quả đúng như vậy, thành công theo chân ông từ đội bóng này sang đội bóng khác. Đến M.U, ông được BLĐ trải thảm bằng bản hợp đồng hậu hĩnh, đồng thời không tiếc tiền chi cho những thương vụ bom tấn. Nhưng đến lúc này, M.U của Mourinho vẫn hụt hơi ở những đấu trường quan trọng nhất?Vì sao? Vì Mourinho đã hết đặc biệt. Ông trở nên tầm thường vì không chịu thay đổi theo thời cuộc.

Bóng đá không ngừng thay đổi và phát triển. Lối đá kiểm soát bóng một thời thống trị các giải đấu cũng bị hủy diệt, rồi tiếp tục trở lại. Các đội bóng vì thế cũng đuổi theo xu hướng mới. Vô số CLB ở châu Âu cố gắng chơi bóng theo kiểu tiki taka giống như Barcelona của Pep Guardiola, hoặc kiểu "đốt thể lực", gây áp lực toàn sân giống như Borussia Dortmund của Juergen Klopp trước kia. Chẳng thứ gì mãi tồn tại được, trừ lối chơi bóng dài và đổ bê tông của Tony Pulis.

Đến với Premier League năm 2005, Jose Mourinho đã mang làn gió mới lạ của lối bóng đá chặt chẽ, kỷ luật và lập tức biến Chelsea thành một đội bóng bất khả chiến bạiĐến với Premier League năm 2005, Jose Mourinho đã mang làn gió mới lạ của lối bóng đá chặt chẽ, kỷ luật và lập tức biến Chelsea thành một đội bóng bất khả chiến bại

Để thành công lâu dài trong sự nghiệp huấn luyện, một HLV phải biết thích nghi với thời cuộc. Nếu không thể, ông ta chắc chắn sẽ bị tụt lại phía sau. Sir Alex Ferguson chính là nhân vật điển hình cho một người thành công nhờ nắm bắt thời cuộc như thế. Còn Mourinho thì sao?

Khi mới đến Anh năm 2004, ông bê nguyên công thức thành công của đội hình Porto vô địch Champions League vào Chelsea. Phòng ngự chắc chắn, phản công sắc nét, sơ đồ 4-3-3 của Mourinho thống trị Premier League với 6 danh hiệu trong 3 mùa giải, bao gồm 2 Cúp Bạc Premier League liên tiếp.

Trong nhiệm kỳ đầu của Mourinho tại Chelsea, Stamford Bridge trở thành pháo đài bất khả xâm phạm. Cho tới ngày ông rời đội, chưa một đội bóng nào có thể tới đây giành được 3 điểm. Năm 2007 ông rời Chelsea, rồi tiếp tục gặt hái thành công ở Inter Milan và Real Madrid trước khi trở lại Chelsea vào năm 2013.

Ngày trở lại Chelsea, Mourinho nói ông là "Người hạnh phúc". Nhưng lối đá chẳng có gì khác, vẫn là 4-3-3 với một tiền đạo cắm to khỏe đá trên cùng. Thành công vẫn đến với ông, khi Chelsea giành cúp Premier League ở mùa giải thứ hai. Nhưng chưa đầy 1 năm sau, ông sớm phải ra đi đằng cửa sau vì để Chelsea thua 9/16 trận đầu mùa giải.

Mùa giải trước, trong ngày trở lại Stamford Bridge, Chelsea đã nhấn chìm M.U của Mourinho trong nỗi ác mộng. Thất bại 4 bàn thua không gỡ, M.U của Mourinho chìm sâu và bị Chelsea của Conte bỏ xa trên cuộc đua giành ngôi vô địch. Conte cho thấy ông không chỉ là kẻ thay thế Mourinho, ông còn gieo sắc hương tươi mới cho đội bóng này.

Danh hiệu Người Đặc Biệt lập tức tạo thành dấu ấn huy hoàngDanh hiệu Người Đặc Biệt lập tức tạo thành dấu ấn huy hoàng

Thời Mourinho mới đặt chân đến Anh, ông khai tử những huấn luyện viên không thể thích nghi với lối đá phòng ngự phản công hiện đại. Nhưng giờ đây, chính "Người đặc biệt" có nguy cơ bị các đồng nghiệp khác khai tử vì không thể thích nghi với các xu hướng mới như kiểm soát bóng hay gây áp lực toàn sân. M.U đang đứng thứ 2, nhưng khoảng cách của họ với nhóm đứng sau ngày càng bị thu hẹp lại.

M.U dưới thời Van Gaal từng bị chê có lối đá nhàm chán, buồn ngủ, chỉ biết chuyền qua chuyền lại. M.U năm đầu dưới thời Mourinho cũng chẳng khá hơn, bằng chứng là chuỗi trận hòa kỷ lục. Họ có thành tích bất bại đáng nể, nhưng chẳng thể lọt nổi Top 4 vì toàn hòa. Đến mùa giải này, mọi thứ có khả quan hơn, nhưng mỗi lúc gặp các trận cầu quan trọng, Mourinho lại chơi bài "thủ hòa".

M.U của Mourinho đang gặp vấn đề như thế nào? Từ trận gặp Manchester City, có thể thấy cầu thủ M.U rất bị động trong phòng ngự. Khi đối phương có bóng, họ thường chạy tán loạn lên và tự để lộ khoảng trống cho đối phương khai thác. Hai bàn thua do Lukaku "biếu không" Man City chỉ là hệ quả từ những pha phòng ngự sơ hở như thế.

Ông cũng từng được kỳ vọng là người thay thế xứng đáng cho Sir Alex để biến MU thành đội bóng mạnh mẽ hơnÔng cũng từng được kỳ vọng là người thay thế xứng đáng cho Sir Alex để biến MU thành đội bóng mạnh mẽ hơn

Vấn đề còn nằm ở đội ngũ nhân sự của M.U. Tại Chelsea, Mourinho có bộ đôi trung vệ xuất sắc Terry - Carvalho, rồi sau đó là Terry - Cahill. Ở Inter Milan, ông sở hữu Lucio, Materazzi, Samuel, Zanetti, Maicon. Đến Real ông có Ramos, Pepe. Còn ở M.U, Mourinho có... Smalling và Phil Jones, những trung vệ chưa bao giờ được coi là hàng đầu.

Việc sử dụng một sơ đồ chiến thuật chỉ dùng cho các "ngôi sao" vào một đội hình gồm toàn những cầu thủ bình thường khiến hệ thống của M.U vận hành trục trặc, với nền tảng ở hệ thống phòng ngự. Chừng nào chưa có hàng thủ tốt, các đội bóng của Mourinho còn chơi chật vật. Bailly và Lindelof là 2 cầu thủ được đưa về gia cố hàng thủ, nhưng đến giờ họ chưa thể hiện được nhiều.

Còn về hàng công thì sao? Mourinho vốn là chuyên gia phòng ngự, và chẳng ai nói họ hâm mộ ông vì lối đá tấn công. Để chiều lòng Mourinho, 2 năm qua M.U đã chi 200 triệu bảng đưa Paul Pogba, Zlatan Ibrahimovic, Henrikh Mkhitaryan và Romelu Lukaku về sân Old Trafford. Nhưng M.U tấn công vẫn kém khởi sắc và luôn co cụm phòng ngự ở mỗi trận đấu lớn.

Pogba vẫn luôn là cầu thủ khiến Mourinho đau đầu nhất mỗi khi sử dụng anh. Mùa trước, Pogba đã phải cáng đáng cả nhiệm vụ tấn công lẫn phòng ngự, khiến anh chưa có nhiều cơ hội đóng góp cho hàng công. Đầu mùa giải này, khi được toàn tâm góp sức cho mặt trận tấn công, Pogba lại bất ngờ gặp chấn thương kéo dài. Khi trở lại ít ngày, anh tiếp tục lãnh án treo giò 3 trận. Thiếu Pogba, hàng tiền vệ M.U như rắn mất đầu vì không có người thay thế phù hợp.

Lukaku được đưa về ở mùa giải này nhưng mỗi trận đấu không có Pogba, anh đều gần như không có bóng ở tuyến trên. Các vệ tinh hỗ trợ phía dưới như Marcus Rashford, Anthony Martial, Jesse Lingard, Juan Mata hay Mkhitaryan cũng không thể phát huy hết khả năng khi Pogba vắng mặt. Để cải thiện khả năng sáng tạo của M.U, Mourinho thậm chí mới đây phải đẩy Mata xuống đá tiền vệ trung tâm.

Nhưng bởi Mourinho không chịu tuỳ biến như Pep trong chiến thuậtNhưng bởi Mourinho không chịu tuỳ biến như Pep trong chiến thuật

Những dẫn chứng trên chỉ ra lối chơi Mourinho áp dụng cho M.U vẫn không đổi như cách ông từng dùng ở Chelsea, Inter Milan hay Real Madrid. Việc Mourinho không thể thành công ở M.U như những đội bóng trước kia một phần vì ông không có con người phù hợp để áp dụng cho sơ đồ chiến thuật ấy. Nhưng điều đó lại chính là điểm cho thấy Mourinho tụt hậu, khi không thể thích nghi ở kỷ nguyên mới.

Sir Alex Ferguson từng dẫn M.U giành ngôi vô địch Premier League với một đội hình gần như chỉ có 2 ngôi sao là Van Persie và Rooney. 1 năm sau, David Moyes dẫn chính đội hình đó và kết thúc ở vị trí thứ 7. Van Gaal, rồi Mourinho đến thay máu đội hình M.U nhưng kết quả chẳng khá khẩm hơn là mấy. Ferguson là một HLV kiệt xuất, khác hẳn Van Gaal hay Mourinho tầm thường.

Thực tế, lối chơi phòng ngự phản công vẫn có đất dụng võ, tiêu biểu là Atletico Madrid của Simeone. Nhưng với Mourinho, khi những cầu thủ trong tay ông không đủ khả năng thực hiện lối chơi ông mong muốn, "Người đặc biệt" cần thay đổi để thích nghi với hoàn cảnh mới. M.U không thiếu cầu thủ tài năng, và Mourinho cần thay đổi để thích nghi với họ.

Và cũng bởi ông không có những trung vệ đẳng cấpVà cũng bởi ông không có những trung vệ đẳng cấp

Ngay cả một huấn luyện viên chỉ biết "kiểm soát bóng" như Pep Guardiola cũng phải thay đổi theo thời cuộc. Tại Barcelona, bóng luân chuyển chủ yếu ở trung lộ với bộ tứ Busquets, Xavi, Iniesta, Messi. Đến Bayern, bóng dồn nhiều hơn cho các chuyên gia đi bóng hai bên cánh Franck Ribéry, Arjen Robben, Kingsley Coman, Douglas Costa. Tại Man City, bóng đẩy nhiều hơn cho các hậu vệ cánh nhô cao để thích nghi với bóng đá Anh.

Việc tụt hậu của Mourinho một phần do ông chưa có thời gian nghỉ ngơi thực sự với công tác huấn luyện. Kể từ lúc nhận lời dẫn dắt Inter Milan mùa hè 2008, đến này Mourinho liên tục cầm quân không ngơi nghỉ. Ông không có khoảng lặng để nhìn lại và nghiền ngẫm, làm mới bản thân. Ở tuổi 54, tóc ông giờ bạc trắng như một ông lão 80.

Nên chiến thuật của Mourinho bị phá sản và danh hiệu Người đặc biệt tàn phaiNên chiến thuật của Mourinho bị phá sản và danh hiệu Người đặc biệt tàn phai

Đến bây giờ, M.U vẫn là một đế chế thành công với doanh thu thương mại khổng lồ. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa họ sẵn sàng chi tiền vô tội vạ cho Mourinho chỉ để nhận về những kết quả làng nhàng. Mourinho cần làm mới bản thân để chứng minh ông đặc biệt, nếu không, giờ đây ông chỉ là kẻ tầm thường.

Chia sẻ

Bình luận 0