Van Persie về rừng, muôn thú quỳ dưới chân
Du Đãng

Chia sẻ

Bình luận 3

Chào Persie 2011! Thư này tôi viết cho anh từ 6 năm sau, 2017, gần như cách mà Rio viết thư cho chính mình. Không lâu nữa, anh sẽ biết tôi là ai, chỉ cần mỗi khi có bóng vẫn không quên lắng nghe. Vâng đúng, tôi chính là gã hét tên anh to nhất.
 

Giờ này, có lẽ anh vẫn chưa hết những bàng hoàng, đá hỏng một cú penalty, sau đó một quả volley không thể cản phá bù lại được phần nào, nhưng tỷ số 8 – 2 có khác nào một sự sỉ nhục cực mạnh từ đằng sau, đúng không? Cứ ở mãi trong phòng hoặc đến club làm một chai cuốc lủi hay tìm quên đâu đó trên trường đua ngựa, sao cũng được, anh biết mà, ai thèm quan tâm kẻ thất bại trở nên thảm hại thế nào.

Nhưng rồi, khi mọi chuyện qua đi, sẽ chỉ còn một cảm giác dư âm ở lại, đội bóng đó đã nghiền nát đội hình của anh, họ chơi bóng như những người đàn ông thực thụ, họ có một huấn luyện viên lão luyện, những cầu thủ cứng cỏi và bản lĩnh, họ ra sân để chiến thắng. Anh thấy choáng ngợp và khiếp sợ, nhưng anh cũng thấy mình thuộc về, bởi trong anh cũng có tiếng gầm sư tử.

Một âm thanh vang lên thôi thúc anh từ bên trong, cứ để nó lớn dậy tự nhiên, chàng trai ạ, vì đó là âm thanh thật nhất. Mùa giải sẽ qua nhanh thôi, kết thúc thế nào chắc anh cũng đoán được và chắc anh cũng quen rồi. Lúc đó lời đề nghị từ Manchester United sẽ đáp lại tiếng nói trong lòng anh. Đừng chần chừ. Dẫu còn luyến lưu. Đừng do dự.

Sẽ có chút khó khăn đấy, người London sẽ gọi anh vào một lớp học, họ hỏi anh “Ai là người mà Đạt suốt đời ghi nhớ?”, anh sẽ đáp là “Thằng Thành”, và rồi như một người thầy vui tính, họ bảo “Đúng vậy, hôm nay chúng ta sẽ học về lòng trung thành!”. Cuốn giáo trình dày hơn cả bí quyết nắm bắt suy nghĩ phụ nữ được bày lên bàn, họ sẽ yêu cầu anh chung thủy như cách họ làm với Top 4, nhưng tuyệt đối họ không nói về tham vọng, hoài bão hay tầm nhìn.

Họ muốn anh ở lại, nhưng họ không kết nối tương lai với anh, họ không hàm chứa được những khát khao trong lòng anh. Sau tất cả, họ cần anh, vì anh giỏi, lòng trung thành của một gã không được việc là vô nghĩa, là cục nợ. Những ngôn từ hoa mỹ vốn sinh ra để người ta bắt kẻ khác làm theo điều họ muốn, họ bảo anh ngoan ngoãn, nghĩa là họ muốn anh ở trong tầm kiểm soát, họ bảo anh gan dạ, nghĩa là họ muốn anh hãy xông lên đi.

Anh sẽ phải chịu đựng, rồi anh thấy bức bối, tai anh ù đi và chỉ muốn chạy thật nhanh thoát khỏi nơi đó. Chạy đi Robin! Người ta chỉ muốn níu giữ anh ở lại với sự tầm thường thôi. Chạy đi! Sẽ có những ngón tay bấu lấy cánh tay anh, hãy giật lại thật dứt khoát, áo có thể rách… Nhưng chạy đi!

Mọi rắc rối United sẽ giải quyết, họ rất cừ trong chuyện đó. Và rồi mùa giải mới sẽ đến, đó là mùa giải tuyệt nhất trong sự nghiệp của anh đấy Persie, cả khi tôi tiết lộ như thế thì anh cũng không tưởng tượng được nó hoàn hảo đến mức nào đâu.

Những đồng đội mới, ai cũng là nhà vô địch, nhưng chẳng có ai ngừng tham vọng, anh sẽ soi thấy con sư tử của mình ở trong những con người với trái tim hừng hực lửa cháy ấy. Huấn luyện viên mới, Alex Ferguson sẽ chỉ cho anh thấy đỉnh cao và cách ngự trị ở trên đó, ông trao cho anh chiếc áo số 20 như một lời khẳng định chắc nịch.

Anh sẽ chơi thứ bóng đá hảo hạng nhất, Robin, cất tiếng gầm vang và muông thú đến quỳ dưới chân. Công thức chiến thắng ở đây thật đơn giản, De Gea sẽ chuyền bóng cho anh, Evra sẽ chuyền bóng cho anh, Nani sẽ chuyền bóng cho anh, cả Rooney cũng đứng sau lưng anh, việc của anh là đưa bóng vào lưới và chạy dọc đường pitch, ở đó đám đông cuồng nhiệt tạo nên những làn sóng trên khán đài, tiếng hát “Oh Robin Van Persie” đồng thanh vút lên phủ kín không gian.

Điều đó sẽ trở thành huyền thoại đấy chàng trai, bởi anh sẽ tạo ra những cảm giác chưa ai từng. Nhanh, mạnh, sắc, bén, gọn gàng. Cái cảm giác không một chút do dự trong từng pha dứt điểm, đãaaaaaaaa lắm Persie ạ.

Dẫu cho không thành bàn thì cũng khiến người ta phải nổi da gà, không một giây nào bị bỏ phí, không không cái chạm bóng nào là thừa thãi, tận cùng của sự triệt để. Nếu một cơ hội không được anh chuyển thành bàn thắng, thì đơn giản nó không phải là cơ hội. Anh làm điều tốt nhất một tiền đạo có thể làm.

Nghe đến đây có lẽ anh đang mỉm cười. Nhưng cũng có những điều không mấy vui vẻ đâu, ở London người ta sẽ gọi anh là Judas, sẽ đốt áo của anh, sẽ la ó khi anh ở bên kia chiến tuyến. Tổn thương đấy. Nếu họ, những người anh vẫn trân trọng, cũng thực lòng yêu quý anh, thì khi anh ra đi họ sẽ tiếc nuối, nhưng không phải vậy. Dù sao thì cũng đừng suy nghĩ quá nhiều về chuyện đó. Mọi thứ ổn cả thôi, anh sẽ biết cách khiến họ câm lặng.

Cuối mùa giải, một ngày tháng 4 chân thật, United gặp Aston Villa, phút thứ 13, Rooney sẽ phất một quả bóng dài, và anh sẽ tung ra một cú đá nối tuyệt hảo. Một viên ngọc thực sự, Robin. Bàn thắng đẹp nhất trong kỷ nguyên Premier League. Và khi đó là bàn thắng mang đến chức vô dịch mà anh hằng ao ước, đợi chờ… Có lẽ anh cần lấy thêm khăn giấy đấy chàng trai.

Anh sẽ là gã hạnh phúc nhất trong ngày vui đó. Cứ thoải mái nhé! Ánh sáng của vinh quang và huy hoàng.

Nhưng Robin, tôi viết thư này để nói với anh rằng, khi anh đang lâng lâng trong hạnh phúc, cũng là khi mà Alex nói lời chia tay. Người buồn nhất vẫn là anh. Hụt hẫng đến vô chừng.

Thứ duy nhất, tôi muốn anh chỉnh sửa, muốn anh làm khác đi, chính là lúc đó. Buồn và hụt hẫng, làm sao tránh khỏi, nhưng hãy cố gắng lấy lại niềm cảm hứng cho mình. Vì anh biết không Robin, nhiều năm sau, khi một tiền đạo bỏ lỡ cơ hội, người ta lại thở dài:

“Giá như đó là Robin Van Persie..!”

Chia sẻ

Bình luận 3