Tuổi thơ “gấu chó” của sát thủ có bộ mặt nhăn nhó
Đông Thái

Chia sẻ

Bình luận 3

Diego Costa chưa từng là kẻ dễ chịu, thân thiện. Trên sân cỏ nước Anh, anh ta là biểu tượng “bad boy”, người kế thừa xứng đáng của những kẻ ngỗ ngược như Joey Barton hay Mario Balotelli. Ngay từ thời còn ở Brazil, Costa đã ăn chết biệt danh “Burrega – Dê cỏn” vì tính hung hăng, ngứa sừng. Thế nhưng Costa đang là nhà đương kim vô địch Ngoại hạng cùng Chelsea. Hãy lần ngược thời gian, trở về quá khứ để tìm hiểu tại sao Diego Costa lại máu chiến đến thế.

TUỔI THƠ MẢI MÊ ĐẤM ĐÁ VÀ BÓNG BANH
Mỗi khi nghe tin thằng em dại bị bêu tên trên truyền thông vì hành vi bạo lực trên sân cỏ, ông anh trai Jair lại bình thản bình luận: “Đúng là trời đánh thánh vật, tính nết đó không bao giờ sửa được. Từ Brazil, qua Tây Ban Nha, rồi sang Anh. Nó vẫn hung hãn như thường”. 

Cùng với ông anh trai Jair, chân sút của Chelsea sinh ra và lớn lên tại Lagarto, một thị trấn nhỏ thuộc vùng Đông Bắc bang Sergipe. Họ còn có một người em gái, năm nay 24 tuổi tên là Talina nữa, một cử nhân ngành luật. 

Diego có vẻ giống với Á thần Herquyn khi tuổi thơ đều trải qua hình ảnh kinh hãi với những con rắn chết người trườn qua cũi gỗ. Không biết Costa có bóp chết con độc xà nào không, tuy nhiên, không thể coi đó là món đồ chơi thân thiện của một đứa trẻ vẫn ngậm ti giả trong cũi được. 

Con rắn độc chết người, thuộc loại Coral từng trườn vào cũi của Diego Costa khi mới 15 ngày tuổiCon rắn độc chết người, thuộc loại Coral từng trườn vào cũi của Diego Costa khi mới 15 ngày tuổi

Có lẽ, được thử thách sớm nên đường đời của ông em hào nhoáng hơn ông anh, mặc dù họ có cùng huyết thống, cùng chơi bóng đá, cùng được đặt tên theo 2 đại danh thủ túc cầu của Argentina và Brazil: Diego Maradona và Jairzinho. Song giờ đây, Jair vẫn sống ở quê nhà, điều hành một công ty nhỏ còn Diego là ngôi sao lẫy lừng kiếm 150 nghìn bảng/tuần. 

Chia sẻ với phóng viên của The Sun, người lần mò từ Anh quốc sang bên kia bán cầu Nam Mỹ để tìm hiểu về thân thế và gia cảnh của Diego Costa, Jair cho rằng mọi người đừng lấy làm lạ trước tính khí nóng nẩy của ông em. “Ngay từ nhỏ, nó đã thường mất bình tĩnh, nhất là khi đá bóng với chúng bạn. Kết cục chung là tẩn nhau và về nhà với những u bướu thâm tím”.

Chân dung Diego Costa vẽ trên một bức tường ở thị trấn LagartoChân dung Diego Costa vẽ trên một bức tường ở thị trấn Lagarto

Qua lời Jair, Diego có thể chịu nỗi đau thể chất tạo bởi những cú thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, tuy nhiên, anh ta không thể chấp nhận chuyện mình bị đánh, bị thua trong các màn đập lộn. Đá bóng cũng thế, luôn luôn phải là chiến thắng, dù có mắc lỗi cũng phải “chơi lầy” đủ cách để giành thắng lợi. Không thì để nắm đấm lên tiếng. 

“Trẻ con đá bóng chui háng, búng tai thôi mà nó cũng đòi ăn thua. Hễ đội của nó bại là nó bắt phải đá lại, đá đến bao giờ thắng mới thôi. Khi đội nó thắng thế thì thái độ cũng dễ thương lắm, song khi bị thua, nó chạy như một thằng khùng, hò hét, đá chết bỏ để thắng”. 

Dễ hiểu tại sao theo một cuộc trưng cầu của The Sun, Diego bị 85% độc giả của tờ báo này bầu là “Cầu thủ bẩn tính nhất giải Ngoại hạng”. Hung hãn, luôn hừng hực như kẻ tăng động, luôn có xu hướng nổi loạn và phá huỷ… đấy là những nét vạch tương đối chính xác về Diego Costa. 
Costa trong đội hình đội bóng nhà trường LagartoCosta trong đội hình đội bóng nhà trường Lagarto
Thiago Santos, em họ thân thiết của Diego, từng chia sẻ với nhau những giấc mơ đẹp đẽ về bóng đá, cũng không thể dùng ngôn từ nào khác khi nói về ông anh họ. “Chuyện trẻ con đá bóng rồi cãi lộn và đập nhau cũng bình thường thôi. Nhưng không phải với Diego. Anh ấy bùng nổ như một thùng thuốc súng và trở nên điên dại. Thôi thì tốt nhất là về phe cánh của anh ấy để tránh chuốc họa vào người”.

Dĩ nhiên, với Thiago, hoài niệm về một thời trẻ trâu, mải mê bóng bánh và đập lộn cũng rất ngọt ngào. Quần áo, người ngợm bao giờ cũng nhem nhuốc, rách tả tơi nhưng niềm vui chiến thắng luôn ngập tràn. Đến giờ, họ vẫn là anh em tốt của nhau, dù không cùng sát cánh trong những vụ lộn đả nữa. 

THỜI TRỐNG CHOAI MÁU LỬA
Diego thể hiện tài năng bóng đá của mình khá sớm, trong đội bóng đá của trường. Ở cùng lứa tuổi 9-10 của mình, Diego nhanh chóng đè bẹp tất cả bằng sức mạnh và khả năng chơi bóng. Ngay lập tức, HLV Flavio Machado tống chú “dê cỏn” này lên đội lớn 11-12 tuổi. 

Ở một trận đấu tranh chức vô địch, Diego bị hậu vệ đối phương giáng một đòn truy cản nặng nề: rách môi, chân bị chấn thương nghiêm trọng. Kết quả: Diego từ chối được thay người và tiếp tục thi đấu. Nhanh chóng tìm thấy thủ phạm, Diego lập tức trả thù bằng một đòn húc của bò điên khiến đối thủ nhớ đến muôn đời rằng Diego là ai, và đừng bao giờ gây sự với hắn ta. 

Ngay từ bé Costa đã thể hiện tính hiếu thắng đến cưc đoanNgay từ bé Costa đã thể hiện tính hiếu thắng đến cưc đoan

HLV Flavio than thở: “Thằng cu này chơi bóng thần sầu, tinh thần thi đấu trên cả nhiệt tình nhưng tôi luôn phải để mắt đến bởi không ai đoán trước nó sẽ giở trò gì, sẽ hành động như thế nào”. 

Cũng nhờ Flavio mà Diego biết con chữ, nếu không đã mù như nhiều đứa trẻ ham bóng đá hơn sách vở ở Brazil. “Nó là ngôi sao, ghi bàn choanh choách, nhưng lại cực căm thù trường lớp. Tôi có luật của tôi, không lằng nhằng, muốn tiếp tục đá bóng thì đi học, học cho tốt vào, không thì Ale hấp, mời cuốn xéo về nhà”. 

Có vẻ, Flavio không thành công lắm với Diego, song dẫu không thể trở thành học sinh giỏi, chí ít cậu nhóc này cũng biết chữ để sau này ký hợp đồng hoặc ký tặng fan thay vì tẩn nhau. 

Đến năm 16 tuổi, Diego chuyển sang ở với ông chú ở Sao Paulo nhằm tìm kiếm tương lai tươi sáng theo lệnh của ông bố tên Joe, năm nay 66 tuổi. Tại đây, Diego đầu quân cho đội Barcelona Ibiuna, dưới sự theo dõi sát sao của HLV Paolo Moura. Tuy nhiên, gã thanh niên choai choai này đã đánh mất rất nhiều cơ hội trở thành cầu thủ đẳng cấp thế giới, chỉ vì tiền. 

Costa từng suýt bỏ bóng đá đi làm cùng ông chú vì không kiếm được nhiều tiền khi thi đấu cho đội Barcelona IbiunaCosta từng suýt bỏ bóng đá đi làm cùng ông chú vì không kiếm được nhiều tiền khi thi đấu cho đội Barcelona Ibiuna

Khi đó, Diego luôn bị dằn vặt chuyện kiếm tiền. Thu nhập ít ỏi từ bóng đá không đủ để mua vé xe bus vào thành phố hay đi xem phim, nói gì đến làm chuyện khác. Không chịu được sự trêu chọc của những kẻ lắm tiền khác, Diego nảy sinh ý định đi bán hàng phụ, kiểu gì cũng béo bở hơn đá bóng. 

Và Diego quyết định nghỉ bóng đá để làm chân bán hàng trong hiệu kim hoàn của ông chú để kiếm khoảng 500 bảng/tháng thay vì 100 bảng hiện tại. Anh cho rằng, mức thu nhập này sẽ thay đổi cuộc đời của mình. Tuy nhiên, HLV Paolo đã khuyên nhủ Diego nên đổi ý và tiếp tục nghiệp bóng banh. 

CUỘC HÀNH TRÌNH VƯỢT ĐẠI TÂY DƯƠNG
Vào năm 2006, Diego gặp một bước chuyển lớn nhờ việc ghi bàn trong một trận đấu quan trọng và có sự theo dõi của đám tuyển trạch viên châu Âu. Nhờ đó, Diego lọt vào mắt một chuyên gia săn đầu người cho CLB Braga (Bồ Đào Nha). Tuy nhiên, lúc này lực cản lại xuất hiện. Bố mẹ của Diego từ chối cho phép con trai sang châu Âu. 

Ông bố Joe hồi tưởng: “Chúng tôi không muốn nó sang Bồ Đào Nhà mà hãy thi đấu cho Sao Paulo. Nhưng Diego không chịu. Cả nhà đã trải qua nhiều cuộc thảo luận nảy lửa. Nó doạ rằng, sẽ không thèm nói chuyện với tôi và mẹ nó nữa nếu tiếp tục ngăn cản. Rằng nó sẽ sang Bồ dù có được phép hay không. Con với chả cái.”.

Ông bố Joe từng không muốn cho Costa sang châu Âu nhưng cuối cùng phải chào thua thói ương ngạnh của thằng conÔng bố Joe từng không muốn cho Costa sang châu Âu nhưng cuối cùng phải chào thua thói ương ngạnh của thằng con

Rốt cuộc, với sự tác động của ông chú và phía CLB Braga, Diego cũng đã được cha mẹ chấp thuận cho sang châu Âu. Thậm chí, bà cô của Diego cùng cô bạn gái vốn là người mẫu Michele Zuanne, cũng chấp nhận tháp tùng chân sút này sang Bồ Đào Nha, ở cùng vài tháng cho gia đình yên tâm. 


Và sau đó là cả một hành trình vinh quang. Từ Bồ Đào Nha sang Tây Ban Nha, rồi sang Chelsea năm 2014 với mức giá 32 triệu bảng. Dẫu vẫn rất thú tính và sớm trở thành “bad boy” của bóng đá Anh, song Diego Costa vẫn khiến mọi người phải kính nể nhờ khả năng ghi bàn siêu hạng. 3 năm ở nước Anh, Costa đã bỏ túi 2 danh hiệu vô địch Premier League. Đó quả thực là một điều đáng tự hào. 

Bà cô và cô bạn gái của Costa, những người đã theo Costa sang châu Âu những ngày đầu để bảo ban và chăm sóc cho gã ngang tàng nàyBà cô và cô bạn gái của Costa, những người đã theo Costa sang châu Âu những ngày đầu để bảo ban và chăm sóc cho gã ngang tàng này

Đứng trên đỉnh vinh quang, Diego không thể quên những người đã vun trồng cho mình. HLV Flavio được Diego tài trợ khoản kinh phí để xây dựng một tổ hợp bóng đá khép kín tại thị trấn ấu thơ Lagarto. Anh cũng dành nửa triệu bảng cho CLB bóng đá Diego Costa, mái nhà của hơn 300 cầu thủ nhí từ 7-18 tuổi tập luyện miễn phí tuần 2 buổi. 

Flavio khoe: “Thằng nhóc ấy khá thật. Bề ngoài thì Thiên Lôi, bên trong lại Đức Mẹ. Diego chịu hết mọi chi phí. Chúng tôi cứ việc gửi hoá đơn thôi, lập tức cậu ta gửi tiền thanh toán. Song, dẫu không có điều đó, tôi cũng vẫn tự hào về thằng nhóc, người mà tôi mài giũa ở giai đoạn đầu tiên. Bây giờ, Diego đã là một ngôi sao tầm vóc thế giới và lại biết tạo điều kiện cho đám trẻ hậu bối ở đây phát triển như mình”. 

Chia sẻ

Bình luận 3